“Ðòi” chứ mắc gì phải “kiện”?

Anh Ðỗ Trung Quân viết một status trên tường facebook, ta thán!

Chị Hồng chờ đợi sang ngày thứ chín, vẫn không thấy động tĩnh gì. Nhưng nếu không phải là chín ngày, thì có thật là ba năm như anh Lập nói!?

Thật ra chín ngày hoặc ba năm chưa phải là nỗi lo, nhưng lo vì hệ thống hành pháp của nhà nước xã hội chủ nghĩa chỉ là một tổ chức mafia giăng bủa khắp cùng, Việt Nam trở thành một nhà tù lớn mà mỗi người dân ở đó đang thụ án treo.

“Muốn kiện đâu thì kiện.” Lời nói đầy khinh mạng, thách thức. Nhưng thách thức ai?

Untitled-1

Không chỉ thách thức đối với Chị Hồng, vợ nhà văn Nguyễn Quang Lập. Câu nói là một cái tát, trước hết là tát vào mặt những cái “hội” mà, xán lạn nhất trong sự nghiệp của anh Lập là “văn chương” – Tôi muốn nói “Hội Nhà Văn Việt Nam.”

Ngày mai, nếu hoàn cảnh không thể thay đổi tốt hơn cho thân phận một nhà văn vì thái độ im lặng của những cái hội a, b, c… gì đó, và sự thờ ơ của các văn hữu khác của Lập, thì chỉ có một điều duy nhất để lý giải, tại sao?

Những nhà văn còn lại ý thức được một điều rất kinh khủng, họ cũng đang bị cầm tù không hơn không kém. Khác nhau chỉ là không gian nhỏ và lớn.

Duy chỉ có một điều để những ai từng là độc giả của Lập suy nghĩ. Người ta đọc khá nhiều tác phẩm của anh, nhưng tác phẩm hay chính là hành động “không sợ hãi” của Lập. Chế độ độc tài nào cũng sợ nhất là những người trí thức không chỉ viết từ bàn giấy, mà viết bằng chính thân xác của người cầm bút.

Dầu sao thì tôi vẫn tin có rất nhiều “hội” và văn hữu đang chia sẻ thật với anh Lập, nhưng chọn lựa cách đưa má trái cho người ta tát nốt, sau khi đã bị tát má phải, thì đó chưa bao giờ là hành động sĩ phu, trí thức ở thời vong quốc.

“Muốn kiện ai thì kiện” – câu nói thách thức mọi tầng lớp con người trong xã hội Việt Nam.

Nói cho cùng và cho tất cả, kẻ nói câu nói xấc xược kia và cả với những văn hữu – độc giả của Bọ Lập, vẫn bàng quan thờ ơ: “làm người ai làm thế!?”

Ðòi chứ không kiện. Chả ai đi kiện cái hệ thống hành pháp – phi pháp, nhưng chắc một điều Bọ Lập mong chúng ta đòi lại cho bằng được cái quyền được sống và chết cho mảnh đất Quê Choa trước họa vong thân vong bản của một tập đoàn đảng trị mãi quốc cầu vinh.

16 tháng Mười Hai, 2014
UYÊN NGUYÊN

 

* Minh hoạ: Nguyễn Tôn Hiệt (“Báo chí Việt Nam”). TỰ DO NGÔN LUẬN

Advertisements


Chuyên mục:Thân hữu, Xã hội

Thẻ:,

1 reply

  1. Trừ ra 4 triệu đảng viên,thì có được bao nhiêu người đủ ” gan” để đòi lại những gì của chính mình đã bị tước đoạt.?Với con số nhỏ người có gan làm việc nầy thì cũng bị trù dập không bằng cách nầy thì cũng bị nát xương qua cách khác mà bè lũ csvn/vgcs sẻ không ngần ngại nương tay.

    Thú tính của bè lũ csvn/vgcs sẻ không bao giờ thay đổi…chừ…chừ dùng sức mạnh của toàn dân mà đạp đỗ chúng.

    Chỉ duy nhất một con đường ” dĩ độc trị độc” là có kết quả,qua hằng ngàn “sáng kiến” ủ bọn trí bẩn trong VN đã không chạm đến là da thô bỉ của bè lũ bán nước đó.

    Càng kéo dài sự sống của bè lũ bán nước,ngày mất nước gần kề,dân Việt càng bị thống khổ muôn chiều.

    Không người dân VN sẻ đón chào ngày mà bân đồ VN bị xóa sổ trên cộng đồng thế-giới .!!!

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: