Tôi biết dừng lại, lắng nghe… tôi…

1.
Ngày hai buổi đi và về, tôi vẫn thấy người đàn ông trung niên đứng ở ngõ exit Long Beach trên xa lộ 405 North. Sáng sớm độ 8 giờ ông đã đứng ở đó. Chiều về, 6 giờ, ông cũng còn đứng ở đó. Vẻ mặt ông không đau khổ, nhưng phảng phất nét âu lo. Dưới chân gầm cầu xa lộ, tôi thấy tấm chăn màu đỏ xếp gọn, và ít vật dụng. Tôi hiểu đó là chỗ ông ngả lưng hằng đêm. Ông không ngại chưng ra tấm bảng cho người qua lại biết, ông là kẻ không nhà  – homeless!

Suốt hai tuần qua đi lại ở khúc quanh này, sáng nay tôi mới có dịp dừng xe lâu hơn một chút, rút vội mấy tờ tiền còn lại trong túi trao hết cho ông. Tôi không nghĩ ngợi gì, ngoài nỗi thoáng vui!

Cách đây không lâu, khi đưa Tuấn Khanh đi phi trường LAX để trở về Việt Nam, đoạn vừa ra khỏi exit thì đèn bắt đầu chuyển sang đỏ. Một người phụ nữ da đen “homeless”, đầu trùm nón lụp sụp loại dính liền cổ áo, thình lình bước xuống từ lề đường, đứng trước mũi xe tôi như muốn nói điều gì. Tình thật bấy giờ tôi không để ý đến bà, chỉ nghĩ bà sẽ bước lên lề nhường đường cho mình đi khi đèn xanh trở lại, phần chỉ chú trọng câu chuyện dang dở với bạn sắp đi xa. Song, lại nghe tiếng bà quát lớn: “Excuse me sir, I’m talking to you …!”

Tôi giật mình, nhưng vừa lúc đèn bật xanh cho xe lăn bánh. Từ đó tôi ôm hình ảnh và âm thanh của người phụ nữ không nhà đi suốt một đoạn đường dài, có lẽ, sẽ còn dài lâu mãi về sau.

2.
Sáng nay tôi chia bớt phần tiền ít ỏi với người đàn ông trung niên “homeless” đứng ở ngõ exit Long Beach, trên xa lộ 405 North, dù ông không bước xuống lòng đường xin xỏ mà chỉ đứng yên một chỗ, không nói.

Nhưng thế gian vẫn có nghìn tiếng vọng cất lên, thê thiết!

Tôi hiểu ra rồi, người phụ nữ hôm nào đã dạy cho tôi một bài học quý, tôi đã biết dừng lại, lắng nghe…

Lạy Đức Quán Thế Âm, chúng con xin học theo hạnh Ngài, biết lắng tai nghe cho cuộc đời bớt khổ. Ngài là trái tim biết nghe và biết hiểu. Chúng con xin tập ngồi nghe với tất cả sự chú tâm và thành khẩn của chúng con. Chúng con xin tập ngồi nghe với tâm không thành kiến. Chúng con xin tập ngồi nghe mà không phán xét, không phản ứng. Chúng con nguyện tập ngồi nghe để hiểu. Chúng con xin nguyện ngồi nghe chăm chú để có thể hiểu được những điều đang nghe và cả những điều không nói. Chúng con biết rằng chỉ cần lắng nghe thôi, chúng con cũng đã làm vơi đi rất nhiều khổ đau của kẻ khác rồi. – Lạy Đức Bồ Tát Quán Thế Âm, Quán Nguyện bốn vị Bồ Tát Lớn.

Ngày 31 tháng Giêng, 2015,
những ngày “không nhà”

UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Xã hội, Độc thoại

Thẻ:

3 replies

  1. Đây là một mail viết cho bạn bè sáng nay:

    “Nhưng thế gian vẫn có nghìn tiếng vọng cất lên, thê thiết!”
    Lai vãng blog uyennguyen của báo Người Việt thường xuyên. Hôm nay thấy bài viết này trùng lúc với nghĩa cử của anh bs Thái khi anh đến tận nhà của người bệnh để giúp đở, Mai gởi cho bạn bè xem cùng.

    Uyên Nguyên này Mai rất mến, những bài viết lững thững ngắn nhưng thâm trầm. Lộc khi nào gặp người đồng nghiệp này nhớ cho Mai gởi lời thăm với hỉ.
    Mai

    Số lượt thích

  2. Sau khi đọc bài này, một nụ hoa vừa nhẹ nhàng nở trong tim. Cám ơn UN!

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: