Ðoàn Bảo Châu: Khói (tiểu thuyết)

KHOI_COVER_FINAL 2Tiểu thuyết Khói của nhà văn Ðoàn Bảo Châu, Sách Việt xuất bản tại Hoa Kỳ

Ngày 22 tháng 12 năm 2004

Thời gian đời người tựa mây khói chẳng gì níu giữ được. Vậy là đã hơn năm năm Dũng Khói phải xa với cuộc sống bên ngoài, năm năm cơm cân áo số. Trước khi lên đây, tóc hắn chưa một sợi bạc, giờ đã lấm tấm muối tiêu. Ba mươi chín tuổi, hắn thấy như đã già, cuộc đời tựa một giấc mơ mịt mù vô định, tâm hồn hắn thì như một sa mạc mênh mông, chẳng hề thoảng một cánh chim hay chút sắc màu hoa cỏ.

Thời gian chốn này như ngừng lại, ngày qua ngày như một cỗ máy lăn theo từng bước răng định sẵn. Xa quá rồi những cảm xúc, ước mơ, một phần người trong hắn tê liệt hay đã chết hẳn rồi, hắn không biết mà cũng chẳng muốn nghĩ tới điều ấy.

Thỉnh thoảng hắn có bạn bè lên thăm. Vui đấy, nhưng khi họ rời bước, hắn rơi vào trạng thái trầm cảm âm u. Những lần gặp kéo hắn ra khỏi hệ quy chiếu quen thuộc, cho hắn một thoáng nhìn từ bên ngoài nhưng lại khiến hắn thấy rõ sự thiệt thòi của mình. Phải mất mấy ngày tâm trạng hắn mới thăng bằng lại.

Thế giới của hắn càng xám xịt hơn từ khi con chim sáo bị giết. Con chim hắn đã nuôi được hơn hai năm, một thằng cùng phòng mang về cho hắn. Lúc đầu, nó chỉ bằng hai ngón tay, đỏ hỏn như một cục thịt với hai vệt vàng bên mép. Thân và đầu nhỏ xíu nhưng cái miệng của nó rất to, cứ ngoác ra mãi. Hắn vê mấy hạt cơm cho nó. Con chim ngắc ngắc một lúc mới nuốt được. Mấy phút sau, nó lại ngoác miệng xin ăn.

Hắn trở nên bận rộn từ hôm ấy. Cái khẩu phần ăn ít ỏi của thằng tù được chia sẻ với con chim. Hắn luyện cơm trong miệng mớm cho con chim và cấu những miếng thịt hiếm hoi thành từng mẩu nhỏ cho nó. Con chim đòi ăn, đòi uống liên tục. Mỗi khi khát, nó rúc mỏ vào miệng hắn. Nó quen rất nhanh với cách gọi của hắn. Sau một tuần, nó đã biết nghênh nghênh đầu khi hắn huýt sáo. Nhiều lần, hắn say sưa chiêm ngưỡng cái vẻ đẹp ấy của thiên nhiên, bỏ cả nghỉ trưa. Con chim thay đổi từng ngày. Những sợi lông đầu tiên đã nhú khỏi cái cánh bé xíu sau vài tuần và nó bắt đầu tập chuyền. Lúc đầu nó chỉ vận động trong cái khoảng giữa người và vòng tay của hắn khi hắn nằm. Đôi chân liêu xiêu, run rẩy. Sau thì nó chuyền cả trên đầu, trên người hắn. Các bước chuyền dài hơn, tiếng gió của mỗi lần cũng mạnh dần. Hắn như có một gia đình, một gia đình bé tí teo, hắn có bổn phận phải chăm sóc. Hắn dán giấy báo thành một cái tổ, lót ít cỏ khô rồi cho con chim vào túi áo khi đi lao động.

Sau hai tháng, con chim đã được phủ bởi một lớp lông đen mượt. Nó đã biết đứng ở mép bát để ăn chung cơm với hắn. Thỉnh thoảng nó dùng mỏ ngoáy tai hắn. Sự tin cậy và phụ thuộc của một sinh vật nhỏ bé khiến cuộc sống của hắn có ý nghĩa hơn. Có lần sốt cao, hắn mê man nằm, không ăn, không uống mấy ngày. Có một cái gì đen đặc, to rộng âm u khiến hắn tức ngực. Hắn cố trườn ra khỏi nhưng nó mênh mông khôn cùng. Hắn hoảng sợ. Ai đó nói rằng linh hồn người mới chết thường lạ lẫm và sợ hãi với thế giới tâm linh. Nhưng rồi cảm giác cưng cứng của cái mỏ đã giúp hắn biết mình còn sống. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hắn cố đùn ra một ít nước bọt cho con chim.

Con chim đã biết bay. Lần đầu nó bay ra khỏi cửa sổ trong giờ nghỉ trưa, hắn đã lo thắt ruột. Hắn dõi theo từng bước chuyền, từng lần cất cánh của nó từ cây này sang cây khác. Nó bay ra xa rồi khuất bóng. Hắn cuống cuồng ghé miệng ra ngoài cửa sổ huýt sáo, phần vì ngại làm phiền những thằng tù khác, phần muốn tiếng sáo tới được con chim. Hắn chờ đợi… Mảng trời xanh ngắt vắng lặng, chỉ những ngọn cây hơi xao động vì gió. Ánh nắng chói chang làm hắn loá mắt. Có lẽ vì khoảng cách xa quá nên con chim không nghe thấy. Hắn lấy hơi sâu, huýt một lần nữa thật vang và dài. Kia rồi! Tim hắn rộn lên khi thấy cánh chim bay về chập chờn trong nắng. Nó sà vào đúng bậu cửa sổ nơi hắn nằm. Hắn sung sướng thò tay ẵm nó sát mặt mình, theo thói quen nhằn ra một ít nước bọt chờ sẵn. Con chim rúc mỏ vào miệng hắn, uống hối hả. Hắn mỉm cười đặt nó lên bụng, nằm xuống. Trời nóng, lao động chóng mệt, hắn nên chợp mắt một chút trước khi có kẻng. Con chim chuyền lên ngực rồi xuống sàn. Nó gại gại mỏ vào tai hắn. Giữa trưa hè oi nồng, hắn thiếp đi êm đềm.

Hắn và con chim như hình với bóng. Hình ảnh con chim lách tách nhảy theo sau hay đậu trên vai hắn trở thành quen thuộc với những thằng tù. Lúc tập hợp toàn trại, con chim bay lên ngọn cây. Khi đám đông tản ra, con chim lại sà vào vai hắn. Làm sao nó có thể nhận ra hắn giữa hơn một ngàn thằng tù? Mùa đông áo khoác khác nhau, mùa hè cả ngàn thằng giống nhau với bộ quần áo sọc và cái đầu cạo trọc lốc. Nhiều lần hắn cố tình quay lưng lại, vậy mà chỉ một loáng hắn đã cảm thấy hơi ấm của nó bên má.

Sau gần một năm thì con chim sáo biết nói câu đầu tiên: “Dũng ơi, đừng buồn!”

(trích Chương 1, tiểu thuyết Khói của nhà văn Ðoàn Bảo Châu, Sách Việt xuất bản tại Hoa Kỳ, 2014)

  • Ðoàn Bảo Châu (hình: Facebook Chau Doan)
Advertisements


Chuyên mục:Trên kệ sách

Thẻ:, , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: