Nghĩa tình buồn vui, dẫu thế nào…

10603665_760865243960155_3337444214074754792_nUyên Nguyên (Quảng Pháp Trần Minh Triết); chị Tâm Chánh Phạm Thị Hoài Chân, nay là ni sư Tịnh Ngọc
và anh Tâm Nghĩa Ngô Văn Quy, hơn 20 năm về trước nhân lễ chu niên Gia đình Phật Tử Kỳ Viên, Gardena, California. (ảnh: tư liệu Hoa Ðàm)

Hôm qua tranh thủ giờ ăn trưa, đi thăm chú Phước Quan. Tuần nào khi báo Phố Vui phát hành, tôi cũng mang cho chú, dù cô nói chú không đọc được nhiều, nhưng lần nào thấy mặt báo, niềm vui sáng lên trong mắt. Lúc này trông chú có vẻ tươi hơn, nhất là, nói tròn câu chữ và nhiều chữ hơn những ngày mới đột qụy…

Buổi chiều trước đó một ngày, tôi ghé UCI thăm anh Ngô Văn Quy, bịnh chứng trở nặng sau lần giải phẫu cắt mật. Anh vừa được đưa ra khỏi phòng cấp cứu, nằm điều dưỡng ở lầu 6 bệnh viện. Anh kể, bác sĩ cho rút ống truyền thức ăn từ mũi ra lúc 2:00pm, chứ từ hôm trước đau và khó chịu, thêm nữa không ngủ được. Hôm Chủ Nhật vừa qua anh đến Hoa Ðàm Thư Quán, hai anh em ngồi chọn hình làm bìa cho tập thơ sắp tái bản của anh. Anh ngồi một chút đã thấy mệt, than đau, rồi muốn về nhà để nằm.

Chú Huy Phương mấy bữa trước nhắn gọn qua email: “thăm hỏi, cần gặp Triết, mất số phone, gọi lại cho chú sau 10:00am” Kỳ thật quên bẵng. Chẳng trách chị Hạnh Tuyền rầy, “những lúc như vậy, người ta tưởng em không thương người ta” – chị nói, là nói có cả phần của chị và anh Lê. Sách hứa làm cho xong, kịp chương trình ra sách của anh chị vẫn cứ ì ạch mãi. Anh Ðặng Hiền réo đi ăn quán Huế, à ơi không ra được, qua điện thoại anh nhắn: “chưa bao giờ ăn tô bún bò nào mà cay như vầy”

Kỳ thật không biết phải làm sao, từ hai tuần qua, anh Ðinh Quang Anh Thái xách về ngồi trong văn phòng Người Việt mỗi ngày 5 tiếng, cái tội làm việc “nghệ sĩ”, anh không rầy và trách nặng như ngày xưa, nhưng mình nghĩ đâu đó. Chả là mấy bận anh nói mình như ngựa không cương. Song, mình nghĩ được vậy, nghĩa là hiểu tình anh em, nên về đây thấy vui. Cuộc sống cốt làm sao cho tất cả mọi người hoan hỷ là được! Ước vọng như thế có tham lam quá không? Vì cổ nhân đã nói: “muốn hài lòng tất cả mọi người nghĩa là không ai hài lòng cả” – Ðúng quá đi chứ!

Rõ là không thể tránh, anh Phạm Trần Anh cũng vừa gởi email, tỏ ý buồn. Hứa xuống với anh mấy bận mà chẳng hở một chút thời gian để đi. Mượn cách nói của anh Nguyễn Hưng Quốc để biện bạch, đại ý, cái mất trật tự (trong mắt của chị Nguyệt), là cái trật tự của anh. Không ai hiểu hết mình đã trải qua một trật tự đời sống như thế nào để tồn tại, và tồn tại giữa kiếp người vốn trập trùng nhân duyên, giữa mớ nghĩa tình, buồn, vui, dẫu thế nào vẫn không thể thiếu…

29/10/2015
Uyên Nguyên

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật - Sự kiện, Thân hữu, Độc thoại

Thẻ:, , , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: