Hoàng Long – Mùa Xuân, Thiền Ý và Cuộc Ðời

20

 10462711_1032930013400402_8996196486343084321_nNgày còn nhỏ xuân gắn liền với Tết, với niềm vui được nhận quà, được rong chơi. Ta không hề hay biết rằng “Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua, xuân còn non nghĩa là xuân đã già” chi cả, chỉ một niềm vui thuần túy trẻ con, xanh mướt yêu đời. Niềm vui đó nhiều khi là một của báu mà sau này rất ít người tìm lại được vì đã đánh mất tâm hồn thơ trẻ trong mình giữa dòng đời bon chen, vì đã không còn có lấy một chút thời gian để nhìn lại xem ngày xưa mình đã từng dễ thương như thế nào nữa.

Ngày nay, khi đã lớn và có chút trải đời, thấm ít nhiều nỗi niềm nhân thế, mùa xuân mang lại cho ta điều gì đây? Trước hết vẫn là một niềm vui dịu nhẹ. A, đã hết một năm, mình đã làm được vài điều nho nhỏ, đã sống sót bình yên, không bệnh tật, gia đình yên ấm. Thật là biết ơn lượng đất trời. Khi mới vào đời ta thường hay than thở “Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng…” nhưng thật ra nhân gian và đất trời vẫn luôn độ lượng bao dung với ta mà. Chỉ có lòng ta quá ích kỷ với dục vọng nên mới không nhận ra thôi. Nếu không có lòng nhân từ hay khoan dung của vũ trụ, một chiếc lá làm sao mà dám rơi, làm sao ta có thể mỗi ngày bình yên chào nắng mới khi trong cõi thế này, chiến tranh đói khát, khủng bố diễn ra khắp nơi? Thế nên bình yên qua một năm, chào xuân mới thật là một niềm vui ý nghĩa.

Sau đó cũng sẽ là một nỗi buồn man mác, dịu nhẹ. Ta đã già thêm một tuổi, cha mẹ cũng yếu đi nhiều, con cái ngày một lớn, còn nhiều việc phải làm, phải lo toan. Thời gian là một nguồn lực hữu hạn. Sự tập trung là một nguồn lực hữu hạn. Ta mới xem lại toàn thể kế hoạch cuộc đời mình, ghi nhận những điều đã làm được, học hỏi sâu sắc từ mỗi thất bại, và đề ra những việc cần phải làm cho năm tới. Không bao giờ được bỏ cuộc, rời mắt khỏi mục tiêu, ý nghĩa cuộc đời, luôn phải nắm vững được bức tranh nhân sinh toàn thể. Việc phấn đấu sự nghiệp cuộc đời phải bền bỉ, kiên trì, nhẫn nại năm này qua tháng khác, trong nỗ lực không ngừng và khiêm tốn học hỏi. Rồi cần phải biết buông bỏ những gì không cần thiết, bớt ăn nhậu, tụ tập bạn bè mà thay vào đó nên uống trà trong yên lặng để tự phản tỉnh và tìm niềm vui nơi chính mình. Bớt công việc lại chút để dành thời gian cho gia đình, dành thời gian chăm sóc sức khỏe cho chính mình, nương nhờ hải đảo tự thân. Nếu xem nhẹ điều này thì vài năm sau ta sẽ phải trả giá bằng chính thân thể mình. Không những phiền cho mình còn gây lụy đến người khác. Sống phải luôn đẹp đẽ, dù trong hoàn cảnh nào cũng phải đẹp đẽ. Nếu không mang lại cho người khác niềm vui thì đừng bao giờ làm phiền người ta vì những vấn đề của mình.

Mùa xuân gợi nhắc cho con người ta về quy luật tuần hoàn. Trong sự đổi thay bất tuyệt có niềm vĩnh cửu thiên thu. Xuân qua đông tới rồi lại xuân. Cây cỏ đâm chồi nảy chồi nẩy lộc, xuân vẫn luôn mới mà vẫn cũ muôn đời. Đây mới là điều thú vị. Dòng đời cũng như thế luân chuyển mãi không dứt. Không có gì là mãi mãi. Đời ta rồi cũng qua, ai cũng chỉ có một thời. Phải biết “đi chỗ khác chơi” đầy cao thượng, dành chỗ cho những người trẻ tuổi. Nếu ông bà, tổ tiên cứ mong cầu bất tử làm sao đến lượt ta sống đây? Không gian cõi thế này hữu hạn. Khi đã sống hết mình người ta sẽ biết an nhiên buông bỏ vừa nhẹ mình và vừa nhẹ nhân gian. Tất nhiên làm được điều này không bao giờ là dễ dàng. Vì thế cần phải có công phu tu dưỡng cao độ về đạo đức và nghệ thuật sống. Cần rất nhiều Thiền. Người ta xem Thiền giả như kẻ nhảy xuống từ đầu sào trăm trượng, vượt qua muôn ngàn mũi tên ngọn giáo mới có thể trừng tâm và khai phóng nhân sinh. Có rất nhiều sự cố gắng nỗ lực âm thầm đầy máu và nước mắt nhưng cố gắng cật lực rồi cũng qua, qua rồi thì cũng thấy nhẹ nhàng. Khi còn trẻ ta hay than thở về niềm đau với những ngôn từ đầy cay đắng. Những phải đi qua hết nỗi truân chuyên và đỉnh cao của sự tu dưỡng, người ta mới có thể viết về niềm vui cuộc sống một cách nhẹ nhàng thanh thản. Cuộc đời là vậy. Nếu không có phen rét thấu xương, sao có hoa mai nở ngát hương? Vì thế phải luôn đối diện của đời trong sự tỉnh thức và tươi mới, với tâm trạng biết ơn. Khi không còn trăn trở thế nào là hạnh phúc thì đó mới chính là hạnh phúc vậy.

Vậy thì mùa xuân là một bước chuyển của tâm tư, đánh dấu sự trưởng thành tâm linh ta thêm một đoạn đường nữa. Như câu thơ của vua Nhân Tôn đời Trần “Vạn sự thủy lưu thủy, bách niên  tâm ngữ tâm” mà Ngô Tất Tố đã dịch “Muôn việc nước trôi nước, trăm năm lòng nhủ lòng”. Có những nỗi niềm chỉ riêng mình biết, gửi trọn vào mùa xuân kia thôi.

Sài Gòn, tháng 12/2015
Hoàng Long

Advertisements


Chuyên mục:Bài hay trên net.

Thẻ:, ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: