Phúc Châu – Chúng tôi… hèn hạ từ đó! (kỳ 2)

Cái ngày mà quý thầy, quý sư cô cùng quý thân hào nhân sĩ nổi tiếng xã hội, bà luật sư, ông dân biểu… ra mắt một “Mặt trận cứu đói” năm 1974 tại Sài Gòn rất rầm rộ rình rang với từng bao tạ gạo trắng đặc sản miền Tây rêu rao trên các loa cầm tay y như quảng cáo, gia đình chúng tôi tuy rất nghèo nhưng vẫn có đủ gạo ăn hằng bữa, chung quanh tôi cũng vậy không ai xin, trừ những người dân muốn đổ cho đầy lu gạo nhà mình. Tôi đã có cái nhìn rất lạ với những nhân vật này và từ đó tôi cũng mất hết cảm tình với họ, những vị thầy cô mà tôi từng kính trọng thuở ấu thơ  –  Có thể ra miền Trung đất khổ để cứu đói thay vì cứu đói ở ngay vựa lúa miền Tây, Sài Gòn có ai đói  đâu mà cứu đói! – Nhưng họ có thể đã “tiên đoán” đúng! Sau năm 1975 chúng tôi và dân trong xóm bị đói thật sự do toàn bộ các kho lương thực bị “quản chế”, tổ chức hợp tác xã bán gạo theo phiếu lương thực (Mỗi đầu người 9Kg gạo mốc), đường 1 kg, mưối ½ kg, nước mắm ½ lít, than củi, gọi là chất đốt… với giá tiêu chuẩn bao cấp… tuy bên ngoài cũng có bán với giá cao, không mua thì cho hàng xóm tem phiếu để mua rồi họ đem ra chợ trời để bán. Thế nên từ đó chúng tôi phải thay phiên sắp hàng mua xong đem bán chợ trời kiếm lời. Hỡi ôi! Dân cư đồng bằng sông Cửu Long lúa thơm nuôi đủ ba miền mà phải sắp hàng mua gạo mốc độn với mì lác, bo bo. Chính sách này áp dụng toàn quốc nên ai đi đâu xa vài ngày đều được mang theo vài kg gạo, cho phép theo giấy phép tạm vắng, vì ở đâu cũng không có dư gạo để nuôi nhau! Hỡi ơi! Bãi biển quê tôi dài hơn 2.200 km mà phải xếp hàng mua tiêu chuẩn cá ươn, tép thối mỗi ngày. Một ngày, chúng tôi ra Nha Trang ghé thăm bạn bè, xe chạy bằng than đốt vì xăng kém và mắc mỏ nên chạy chậm và vừa chạy vừa rải than cháy theo đường  xe. Khi đến nhà bạn, tay bắt mặt mừng, chúng tôi đã “nộp” 3kg gạo để ăn chung, gia đình bạn thấy gạo đã mừng rỡ nhưng hai bữa ăn tiếp khách họ độn khoai mì khô nhiều quá, ăn sưng đau cả răng lợi nên chúng tôi kiếu từ mà rời khỏi sớm. Đường đi về đâu đâu cũng có trạm kiểm soát, mấy bà cột thịt mỡ quanh người, vài ký trà, cà phê, trà , đậu xanh… đều bị tịch thu. Sự kiện khó khăn đầy dẫy này đã “tôn vinh” các bác tài xế đường dài thành bậc “trưởng giả”, nhiều con buôn phải quỳ lụy, cống nạp cho các bác tài để được họ che dấu hàng hóa giùm cho và các bác tài có một thời sống rất “huy hoàng”.

Thời thế đã đảo lộn lên rồi khi những gia đình con lai bước lên máy bay chào bái bai những người Việt Nam ở lại. Ngày xưa bị mắng là “Me Mỹ, Me Tây” sinh đứa con lai mà phải khổ nhọc dấu diếm vì tập tục danh giá ở đời. Ngay lúc đời sống đau khổ vì bị buông “bức màn sắt” cô lập kín mít thì những bà mẹ, con lai lại bay thoát ra lưới một cách dễ dàng khiến cho ai cũng thấy họ có phước trong cuộc “đổi đời” tươi đẹp.

Khi chúng tôi bị bắt lần đầu, cán bộ điều tra cứ hỏi đi hỏi lại “bí danh, bí số” của chúng tôi là gì? Chúng tôi nói không có thì họ không tin vì phía họ ai cũng có bí danh, bí số. Lúc này tôi đã phát hiện ra đại đa số những nhân vật lãnh đạo của VC bây giờ đều… dùng tên giả, sử dụng và vinh danh bản thân bằng các tên giả một cách hợp pháp, hợp lý và dẫn đưa dân tộc này sống gian dối kể từ đó. Thí dụ như xã hội bây giờ dễ dàng chấp nhận những cuộc “hôn nhân giả” để bảo lãnh xuất ngoại mà cái giá từ phía đối tượng ở VN phải trả càng ngày càng cao! Vào trại giam thì bị kết án “học tập cải tạo” và do mấy tay quản giáo CA bị lưu đày vì phạm kỷ luật vô học quản lý những người có học, thậm chí những nhân vật có học vấn, học vị rất cao cũng được học tập bởi những đưa vô học như thế – từ ngữ Re-education được sử dụng khi lược dịch chứng minh cho một thế sự, vận nước đã đảo điên từ đó.

Trong một buổi học Chính Trị do một chính ủy trung niên đứng lên diễn thuyết. Ông nói:

-Vua Quang Trung Nguyễn Huệ là một anh hùng dân tộc nhưng tiếc thay vua không biết theo chủ nghĩa xã hội nên triều đại phong kiến của ông chết sớm!!!

Mời nghe cuộc đối thoại của một cán bộ quản giáo với Tiến sĩ Dung:

  • Cụ học cấp mấy?
  • Tôi Giáo sư Tiến sĩ.

Tay Quản giáo không hiểu gắt lên:

  • Tôi hỏi! Cụ học cấp mấy?

Cụ Dung hiểu ngay tên quản giáo “ốt dột” còn thua con khỉ đột này:

  • Thế thì tôi học cấp 7.
  • Làm gì có cấp nào là cấp 7?

Cụ xòe tay đếm phân tích:

  • Này nhé! Tiểu học là cấp I; Trung học đệ nhất là cấp II; Trung học đệ nhị là cấp III; Đại học ra Cử nhân là cấp IV; Cao học ra thạc sĩ là cấp V; Tiến sĩ đệ tam cấp là cấp VI; giáo sư tiến sĩ là cấp VII…

Tên Quản giáo lắc đầu khoát tay:

  • Chỉ có ba cấp thôi, ghi cho bác cấp III nhé!

Cụ Dung lắc đầu ngẩn..tò te.

Thế mà họ cứ bắt chúng tôi học thuộc lòng những câu: “Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ – Mặt trời chân lý chói qua tim…” Từ đó xã hội VN sống trong một quy ước thuận là… Nhận hàng từ Mỹ chu cấp về VN và chu cấp lại cho thân nhân ở các… trại cải tạo. Ở trong trại cải tạo với phần ăn độn thiếu đói, để sinh tồn phạm nhân cũng phải hèn hạ mưu sinh bằng dế, cào cào, rắn mối, ếch nhái, bò cạp… để bồi bổ. Vào Thiên đường CS một tuần là tôi học được một chiêu “té rẫy” khi đi ngang rẫy bí, rẫy bắp, đu đủ, chuối… Đang đi trong hàng lao công bổng dưng có ai đó bị vấp chân té ngã, khi té xuống đã mở nắp thùng đạn (đại liên Mỹ) ra rồi và trong 30 giây, bí  bị đập bể hai, ba miếng hay chục trái bắp đều nằm đầy trong thùng đạn và “kẻ được giáo dục” nhanh tay đóng nắp chặt lại, chừng cán bộ quản giáo tới hỏi thăm thì đã “ăn trộm” xong rồi. Chúng tôi được học tập cải tạo thành lũ người hèn hạ từ đó.

Bất ngờ nhất là trong trại chúng tôi được biết là các tổ chức “phản động” mà các anh em tham gia đều do VC thành lập, dụ người ta gia nhập, cấp chứng minh thư… rồi nửa đêm cầm trát tới nhà bắt giam; hay dụ cả đám vào rừng “theo tàn quân” rồi bắt giam. Vào tới đây chúng tôi mới biết ý tưởng của VC muốn cải tạo toàn xã hội miền Nam, cải tạo những đầu óc “tiểu tư sản” – khoảng năm 1978 chiến dịch bắt bớ những thành phần vô gia cư, không nghề nghiệp đưa vào trại rất đông, mỗi người được một chỗ nằm mà bề rộng khoảng 3,4 tấc, phải nghiêng một bên để đừng dụng chạm. Đau nhất là thành phần con ngổ nghịch được cha mẹ ký gởi cũng đưa vô này. Có một thanh niên tên Hoàng đang lao động  giữa đồng bổng chống cuốc bỏ chạy, và tên cán bộ vũ trang chỉ cần nhắm súng CKC “cắc bùm”, viên đạn bay trúng ngay tim từ phía sau làm cho cha mẹ em trai này phải ôm hận cả đời, lúc đó có tức giận thì cũng chẳng biết kiện ai!

Thời đó những phạm nhân Khmer được đối xử tử tế hơn tù nhân VN, được ăn no, ngủ ấm do đang có chiến tranh biên giới với Pol Pot; Tù nhân VN với khẩu phần ít ỏi gầy ốm hao hụt từng ngày chỉ mong chờ than nhân vào thăm nuôi hay bạn bè được thăm nuôi chia sẻ thực phẩm. Những khi lao tác đi ngang trại của cán bộ thấy chuồng gà ngập đầy cơm trắng mà… phát thèm, có thể tranh ăn cả với..gà! Chẳng phải chúng ta đã hèn hạ rồi sao!

Một hôm, tôi bệnh ở lại trại. Người bạn tặng cho cây lạp xưởng thăm nuôi để ăn cháo, đang ngồi nướng lạp xưởng thì có tên quản giáo đứng phía sau hỏi:

  • Cái anh này “lướng” cái gì thế”
  • À! Cán bộ, tôi nướng lạp xưởng.

Bổng dưng hắn gọi tôi đứng dậy nhìn thẳng vào hắn, rồi hắn giảng cho tôi một tràng dài:

  • Tôi “đếch” biết các anh nghĩ sao? Hết rắn rết bò cạp tới châu chấu, ếch nhái, thạch sùng cái gì cũng ăn. Bây giờ tới con “lạp xưởng” đỏ cạch như máu thế kia mà cũng… ăn! Thôi nhé! Bớt ăn bậy bạ đi nhé!

Tên đó cung tay hiên ngang như vừa làm được một việc thiện bỏ đi rồi mà tôi đứng thờ thẩn, hình như tôi bị sốt bị… bệnh nặng hơn.

Chúng tôi được chuyển trại ra một khu đồng ruộng rộng lớn sau vụ quân Pol Pot thảm sát tập thể hơn 6.000 tín đồ Bửu Sơn Kỳ Hương ở Ba Chúc. Thật khốn nạn cho dân Việt bị chính những thằng cùng chủ nghĩa, liền sông núi ra tay tàn độc. Thằng liền sông núi, thân như huynh đệ nước lớn xua quân tấn công, đốt phá, tiêu diệt hơn trăm ngàn bộ đội chính quy anh em trong trận xâm lăng biên giới địa đầu 1979, nó chửi VC là hèn hạ mà chính Trung Cộng đàn anh cũng đã hèn hạ lắm rồi! Bộ đội VC xua quân qua Cam tiêu diệt Pol Pot bỏ xác trên xứ người chắc cũng vài trăm ngàn đến nay chưa thấy thi thể và chưa đưa xác về hết được.

Năm năm sau chúng tôi về lại phố.

Rất tội nghiệp cho quân đội nhân dân, cán chính Bắc Việt đã góp phần biến các tỉnh thành phố tràn ngập… đâu đâu cũng có chợ trời để bán tất cả các món cho các anh  bộ đội luộm thuộm, ngơ ngác trong bộ cánh xanh lá rừng và đơn giản bước trên “đôi dép râu ria”. Bán chạy nhất là các “nhà đài”, bút máy Pilot, Paker, đồng hồ có cửa sổ, hai, ba“người lái”; còn Tivi thì… chạy đầy đường! Để bù lại các anh đã trao đổi cho dân miền nam những chiếc xe đạp Phượng Hoàng cực bền do Trung Cộng sản xuất. Nhìn lại tình cảnh nước Cambodia được “giải phóng tháng trước, tập đoàn Pol Pot leng Sary đã đốt, phá, đập bỏ, tiêu diệt sạch những vật dụng mà họ cho là của “đế quốc” như  radio, microphone, máy TV… và tắm máu đồng loại, còn lại lùa tất cả dân chúng vào các trại tập trung đúng theo chủ nghĩa Maoist, có thể do Mặt trận giải phóng, và các  đồng chí “biệt động thành” tiếp quản, can thiệp ban đầu do thỏa ước Hòa Bình – Trung Lập hão huyền, không thì miền Nam cũng sẽ rơi vào các thảm trạng não nề này vì đây là phương pháp làm cho người ta hoảng sợ lúc đầu để dễ dạy dễ bảo như miền Bắc phát đi từ các bạo chúa thời Trung cổ, không đầu hàng thì giết sạch. Trị dân bằng cách khủng bố tinh thần, bóp bao tử từng người và lừa mị họ, biến họ thành những con người hèn hạ trung thành. Không phải VC đã và đang làm những việc như thế suốt bảy thập niên nay sao! Khen ai  đã cố vấn làm cho nền giáo dục VN “đồi bại” không cất đầu lên được – Vô giáo dục, có học mà như mất dạy để trở thành những công dân hèn hạ, chẳng phải VC muốn như thế sao?

Phúc Châu

(Còn tiếp)

Advertisements


Chuyên mục:Bài hay trên net.

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: