Uyên Nguyên: khúc chắp, rời tháng Chín tiếp nối…

New York - A woman mourns the loss of her son at the World Trade Center Memorial during ceremonies marking the 10th anniversary of the 9/11 attacks on the World Trade Center, in New York, September 11, 2011.

Photo: Los Angeles Times

 

Nước Mỹ đại cường quốc nhưng người Mỹ cũng biết khóc. Em ơi hôm nay người ta quay về nơi sụp đổ hai tầng nhà ngạo nghễ vùi thây, nhưng không phải để khơi dậy hận thù mà kêu gọi tình thương. Em ơi người đàn bà cô độc bưng mặt khóc, viên đá màu đen hiển linh hồn phách. Dân tộc này hùng mạnh nhờ bao phen người đã vì người giải oan.

Ngày 11 tháng Chín, 2014
UYÊN NGUYÊN

 

Khúc chắp, rời tháng Chín, 2013

Advertisements


Chuyên mục:Tưởng niệm, Độc thoại

Thẻ:, ,

2 replies

  1. “khúc chắp, rời tháng Chín tiếp nối”. Tôi biết là tác giả muốn nói một cái gì liên quan đến ngày 9 tháng 11 năm nào , hai tòa nhà ở New York bị khủng bố đánh sập. Tuy nhiên, tựa bài viết sao “kỳ cục” qúa vậy ? Câu chẳng ra câu. Mở đầu mà không viết hoa, giửa câu thì lại chử hoa, chủ từ, động từ v.v. chẳng hiểu gì cả.
    Có ai thắc mắc giống tôi không ?
    Tiếng Việt thay đổi nhiều như vậy sao ? Hay là tại tôi dốt qúa ?
    Xin tác giả giải thích dùm. Đa tạ.

    Số lượt thích

    • Cuong Vinh@ Trước đây có một lần UN đã giải thích vì có độc giả đặt câu hỏi tương tự. Thể thơ (không hoặc ít dấu) và mạch văn (dài hơi) như cách viết trong bài, nếu đọc nhiều trên văn đàn vẫn thấy từng có nhiều nhà thơ, nhà văn sử dụng từ rất lâu. Xin đơn cử đoạn đầu của bài Ðiệu Chào Giai Nhân của thi sĩ trung niên Bùi Giáng : Chào em như chào một Bà Trời mười phân vẹn mười vẹn vẻ mười trái Soài Riêng và mười trái Mít Tố Nữ của Tố Như như vậy…” (trong tập Thơ Vô Tận Vui)

      Dù sao, ở đây cũng xin lỗi chú là UN làm cho chú khó chịu khi đọc, nhưng đọc đi đọc lại xin lấy ý quên lời nếu chẳng thể nghe ra điệu “hòa âm điền dã” thì cũng xin mượn lấy “điệu chào làm quen” hít hơi thật sâu rồi mời đọc thêm đoạn nữa:-)

      “anh vẫn ngây thơ trong sáng như thời mới lớn như thuở mười bốn làm thơ yêu em mà ngủ phương phi trên nệm-gối-thơ mình, anh vẫn thắm tươi hy vọng như thời mới lớn như thuở mười sáu mười bảy làm thơ yêu em mà thức dậy trên thảm-cỏ-thơ mình hướng mũi về gần một đóa hoa hàm tiếu hít ắp đầy hai cánh phổi lành tươi luôn được tinh lọc bởi những buổi bình minh bầu hồng căng sữa nóng rồi sau cơn ngây ngất đê mê anh dồi dào năng lực sống suốt hai mươi bốn giờ, anh vẫn tin yêu thành tín như thời mới lớn như thuở mười tám mười chín làm thơ yêu em mà quỳ hôn lên bóng người yêu đổ dài vào công-viên-thơ mình rồi trong cơn chiêm ngưỡng triền miên anh hoàn toàn chẳng còn bất cứ tiếng gì từ chung quanh đường phố chợ người điệp trùng xe cộ để, tiếng đều đều thạo việc ong đàn xây tổ, để, tiếng tung tăng bướm lũ rập rờn vẩy màu thành bài ngợi ca hoa ngàn hiền khoe mơn mởn sắc, để, anh hoài hoài cặm cụi ngồi lựa từng-cọng-rơm-sợi-lác thơ mình những mong dệt thành chiếc-đệm-chất-phác-tình-yêu dài trải bằng suốt kiếp người này cho nhỏ nhẹ đôi bàn chân em đời còn mềm mại mãi…” – (Nguyễn Tất Nhiên, Tâm Dung)

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: