Uyên Nguyên: Dạy cho con tiếng nói Việt Nam, biết yêu màu da…

Viết cho hai con, Nguyên Việt và Uyên Nguyên

14463258_1177236935656315_1016084247422094632_n

Năm đó, cộng đồng Người Việt Little Saigon sục sôi vì “lá cờ đỏ của Trần Trường,” anh em Gia đình Phật tử Miền Quảng Ðức cũng theo chân đồng hương xuống đường bày tỏ thái độ. Cuộc đấu tranh kéo dài 52 ngày đêm. Hồi đó, mình còn ở Los Angeles.

Rồi có một hôm, mình không thể xuống cùng với anh em được, là lúc vợ đang mang thai con trai đầu lòng, bịnh và sốt.

Nằm nhà nhìn trên mặt hình TV, thấy xót thương anh em quá! Nghĩ bụng lúc này mình không thể sát cánh với anh em được, nên buồn, và tự giận mình! Mà đó cũng là duyên do con ra đời có tên “Nguyên Việt.” Dặn con luôn nhớ mình là người Việt Nam.

un

Chừng hai năm sau nữa, nhìn lại mình, thấy đời đã “trôi dạt mấy hàng”. Ngẫm ra đường đi tới bao nỗi đắm say, mù tỏa chân diện. Nên thiết thiết tha tha một bận quay về mục kích lại  thuở ban đầu, thuở chưa biết gì. Con gái ra đời mang tên “Uyên Nguyên” vì duyên đó.

Hôm qua nhắc con trai, có bạn “được voi đòi tiên.” Thì đây, nàng tiên của tôi đây:-) “Uyên Nguyên,” cũng là duyên do cho bút hiệu Uyên Nguyên bấy bao. Dặn mình khi viết, giữ sao cho cho tâm mình được trong sáng như “thuở ban đầu”… Mà, cũng để tự an ủi mình, cho thỏa lòng nhớ hai con đoạn xa cách.

Bố đã thấy được rồi
đường đi phía trước ngắn, lùi hơn
sau lưng còn lại mấy tuổi
nhìn các con đắp đổi lớn thêm.

Bố đã hiểu được rồi
phút trùng phùng chắc gì vui!?
cứ để con bước vào ngày mới
đẹp, lạ trong muôn mắt người.

Bố đã biết được rồi
đất trời rất đỗi ung dung
nằm yên chờ giờ tự tại
học theo con buổi vào đời

Bố đã mơ thấy rồi
hào quang chiếu sáng lung linh
con hiện thân Bồ Tát
dìu bố vượt qua phận người.
(2006)

Nguyên Việt đã vào đại học năm thứ hai, Uyên Nguyên chuẩn bị cho năm tới. Suy cho cùng các con học để trở thành ông này bà kia, là bổn phận của các con đối với những người mà các con thương quý, và điều mà các con yêu thích. Nhưng có một việc mong các con phải làm cho bằng được, đó là học, học để luôn luôn nhớ mình là Người Việt Nam!

Buổi chiều ngồi với con ở gần khuôn viên đại học, muốn kể cho con nghe duyên do gì con và em đã có tên như bây giờ, và trong bao điều muốn kể với con, chỉ muốn hai bố con nói cùng một ngôn ngữ quê hương.

Cám ơn con đã cho bố nghe những tiếng nói Việt Nam, dễ thương!

25 tháng Chín, 2016
Uyên Nguyên 

 

Advertisements


Chuyên mục:Độc thoại, Độc thoại

Thẻ:,

1 reply

  1. OK. Tới luôn lời tâm tình này. Lqn

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: