Huỳnh Lê Nhật Tấn: Que Than (thơ)

17230321_1694292177253581_1906763352_o (1).jpg

Nhà xuất bản Da Vàng
Chủ trương: Huỳnh Lê Nhật Tấn
Liên lạc: nhattanhl@gmail.com
Que than
Thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn
Da Vàng xuất bản lần thứ nhứt tại Huê Kỳ, 2017
Trình bày: Domino Design
Bìa: Kuzi
ISBN 978-1541353930
Copyright © 2017 by Da Vàng & Huỳnh Lê Nhật Tấn.
All rights reserved. No part of this book may be reproduced in any form, by any means, without the prior written permission of the author and the publisher.

314859_290994347583378_477089970_n.jpg
Nhà thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn (ảnh: FB Huỳnh Lê Nhật Tấn)

Thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn chắc chắn mang đến cảm giác hoang mang cho người đọc chưa quen, từ cách đặt vấn đề, cách cấu trúc, cho đến câu chữ. Nhưng đó là thứ cảm giác hoang mang rất tự nhiên và rất thơ, vì nó tuôn chảy một cách vừa tự do vừa quàng xiên, vừa lãng mạn vừa thô tháp, vừa không cũ vừa không mới. Thế nhưng, dù vào trong hoặc ra ngoài cảm giác hoang mang đó, người đọc vẫn khó phủ nhận một sinh quyển thơ khá riêng biệt – sinh quyển Huỳnh Lê Nhật Tấn. – Lý Đợi

Tôi đọc thơ Tấn cảm giác như người cưỡi thuyền độc mộc bơi trên một mặt biển tối sẫm không có sóng to gió lớn không có những đe dọa cụ thể nhưng lại thường trực những đe dọa mơ hồ mà để tìm được một ánh đèn hoa tiêu hay một chiếc phao cứu nạn quả là khó vậy. – Đinh Bá Anh 

Xứ sở mông muội và xứ sở được gọi tên là hai vùng đất nhòa nhập của cùng một thực thể; con người đi vào vùng đất trời ấy phải đào xới bản thân và đất đứng của mình, lôi ra từ bóng tối những sự vật, phát hiện những hình thể, ngôn ngữ, dấu hiệu, những viễn tượng. Trong quán sát giữa khởi sinh và tàn lụi của tất cả đó: sắc hình, ngôn ngữ, đời sống. Thơ ở động thái căn bản ấy đòi hỏi một thái độ ẩn nhẫn, thức tỉnh và can đảm. Nếu như chung quanh anh, không ai hiểu việc làm ấy, thì anh vẫn làm, như cây kiên trì, như cát kiên trì. Huỳnh Lê Nhật Tấn là một nhà thơ kiên trì. Ngôn ngữ của thơ anh đến từ những cánh đồng cát. Anh nhìn sự vật bằng con mắt của cát. Thế giới vi sinh và kỳ vĩ. Cát có thể mỏi mệt, xa lạ hay cát quê nhà thì cát ấy đã có mặt, đang có mặt, như anh thấy, bằng “tình yêu kết nhau hạt bản ngã”, tình yêu và dục tính, chất tình và chất sống, một hòa quyện của “tôi sờ mó sống bên khúc củi khô. Và em/ như lửa nằm đợi miền va cọ của mùa ẩm ướt”. Khúc củi khô, que than, mặt cát, “im lặng ru đôi mắt”, “mường tượng liên tưởng”. Họa và lên tiếng nói, xây “lâu đài ích lợi” và ngắm cõi tàn phế hư dụng. Cả những xua đuổi, ngụy tín, và đàn áp, trói tay. Những thứ ấy nữa. Thơ ca, sự xướng danh xứ sở của người và sự vật không hề là con đường bằng phẳng. Nói trái lại mới đúng, nó luôn bất trắc. Nhưng phần thưởng thầm lặng của chuyến đi không là gì khác hơn chính là những bất ngờ thú vị của đôi lần đứng lại – trong ruỗng mệt, dưới bầu trời vô vọng, trên cát mải miết – là sự lóe sáng và sự trào dâng của một ngày khởi động hình ảnh với ngôn từ. Tôi đã có được rất nhiều những thú vị ấy khi đọc tập thơ đầy đặn ngôn từ mạnh mẽ và đẹp đẽ có tên Que Than này của Huỳnh Lê Nhật Tấn. – Thường Quán

Advertisements


Chuyên mục:Trên kệ sách

Thẻ:, , , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: