Tony và những chuyến đi bất khả tư nghì…

Tôi đứng nghe nhiều người lên bụt kể về Anh, những cái đẹp để lại trong đời sống bình thường. Mình khổ, và làm khổ nhau chỉ vì muốn vượt lên cái bình thường của đời sống vốn dĩ…

Tôi đứng cuối phòng, xa xăm di ảnh của Anh chập chờn sau ngọn nến, trên những mái đầu nhân sinh.

*

Tôi biết Anh tầm 2008, khi anh mới về Người Việt, và tôi cũng mới về. Một thời gian ngắn sau đó… anh đi.

Trước lúc Anh đi, tôi có dịp trò chuyện với anh qua điện thoại một lần, về việc của công ty. Anh đi, lần đó, khi mà người ta nghĩ anh có đủ khả năng để ở lại. Nhưng Anh vẫn đi!

*

Ðầu tháng 11, 2017, Anh đi thật, đi vĩnh viễn, sau một thời gian ngắn ngủi trở lại lần thứ hai. Anh đi ngay lúc mà người ta nghĩ, hơn bao giờ, anh có dư thừa khả năng để ở lại…

Tôi chợt nhớ lời Thầy dạy: “nơi nào cần, mình đến. Nơi nào không cần, mình đi”. Hiểu một cách khác, vượt lên trên sự suy nghĩ tầm thường, không phải đợi người cần, mình mới đến, mà cũng chẳng phải đợi người không cần, mình mới đi…

Hiểu được lẽ này, chuyến đi nào cũng nhẹ.

Ở chỗ tôi biết, Tony có hai lần đến, rồi đi. Nhẹ tênh như thế!

*

Xa xăm, di ảnh Anh hiện rõ trong ký ức, dù có nhạt nhòa trong đôi mắt những người thương, cuối kiếp phù vân.

Chốn bụi, Bolsa tháng 11, 2017
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật - Sự kiện, Tưởng niệm

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: