Minh Ðức Triều Tâm Ảnh/Translated by Nguyen Giac: Tôi Tìm Phật/In search of Buddha

Minh Sư Minh Ðức Triều Tâm Ảnh – Tỳ Kheo Thích Giới Ðức
(Ảnh: Facebook Huyền Không Sơn Thượng)

1-
“Nhược dĩ sắc kiến ngã
Dĩ âm thanh cầu ngã
Thị nhân hành tà đạo
Bất năng kiến Như Lai”

Câu kệ ngôn xưa
Tôi đọc mãi, tụng hoài
Qua tháng qua năm
Tuổi tác chất đầy
Mà vẫn không bao giờ thuộc được

Tôi đã từng đi tìm ngài
Qua nguy nga chùa tháp
Tượng đài vàng son
Điểm ngọc, đeo châu
Từ kinh thành phồn hoa
Đến đô thị sắc màu
Chân dung Phật thật huy hoàng tráng lệ

Ngài ngồi trên bảo đài cao
Uy nghi chín bệ
Long phục, hổ chầu
Hàng quỷ, độ ma

Ngài phóng hào quang
Xuyên cõi ta bà
Oai nhiếp thần linh
Đoạt quyền Thượng Đế

Cứ mỗi độ Vesak
Là tưng bừng khắp năm châu bốn bể
Nhân loại lại reo hò đại lễ tôn nghinh
Cờ phướn, đèn hoa phất phới, lung linh
Nhã nhạc, trầm hương
Vũ ca dìu dặt!

Đấy có phải là chúng ta đi tìm Phật?
Khi chúng sanh đang thống khổ, tai ương
Khi đạo đức tan hoang, đỗ vỡ thê lương
Khi khủng bố, chiến tranh, điêu tàn nhân lý
Ngài đâu cần nhân gian tôn xưng, cổ suý
Đâu cần phù hoa sắc tướng tri ân

Mỗi người hãy tự tu
Tự ngắm bóng mình
Để thấy rõ tham sân chất dày bản ngã
Mặt nạ hư dối đã tráo lầm bao độ
Quá dày sâu không thấy rõ thực hư

Phật không thể ngồi trong điện các kim châu
Cũng đâu muốn chốn chốn già lam
Hoành tráng, lớn to
Để nhận huy chương, kỷ lục

Đệ tử sa-môn chỉ cần cội cây, lều trống
Ôm bát xin ăn, dị giản thanh bần
Manh áo cà sa chỉ để che thân

Đâu phải là tỷ phú, đại gia mà cao sang, kiểu cách
Đâu phải đại đế, tiểu vương
Mà lễ nghi phục dịch

Chân đất đầu trần, tuệ đức gương trăng
Buông bỏ, xả ly cả mảy vi trần
Không dính bụi

Khi huyễn thân trả về cho cát bụi
Hạt xá-lợi là ngọc
Được kết tinh từ vô biên trí giác
Từ vô biên hỷ xả từ bi
Có hành, có tu mới biết có gì
Đi tìm Phật khỏi thấy mình lạc lối

Tôi đã mê si, vô minh mà dặm trần dong ruổi
Chạy đuổi theo bóng sắc của ma vương
Những cám dỗ kiêu xa
Những ảo ảnh mê trần
Ngoại tướng là thiên cung
Nhưng bên trong là địa ngục

Bây giờ tôi đã tỉnh thức
Mong thế gian cùng tỉnh thức
Để trở về giác niệm quy y!

2-
Câu kệ ngôn xưa
Nguyên ngữ nói gì

“Nhược dĩ sắc kiến ngã
Dĩ âm thanh cầu ngã
Thị nhân hành tà đạo
Bất năng kiến Như Lai”

Tôi đã từng thơ, văn giỡn chữ, khoe tài
Cũng đã từng mỹ ngôn
Đăng đàn thuyết giáo

Những băng đĩa âm thanh tuyệt hảo
Những video giảng nói hùng hồn
Những báo đài ầm ĩ phô trương

Đức Phật hôm nay cũng phải tiếp thị thị trường
Cũng buôn bán âm thanh
Cho người người tìm Phật
Đàn sáo, nhạc ca, hát ngâm xảo thuật
Mê ly lòng người
Đắm đuối kẻ “chân tu”

Tôi đã từng bỏ trí, theo ngu
Chạy theo ngôn lời chập chùng khái niệm
Đi tìm Phật
Lại rơi vào thanh tướng

Quyết “xao thôi” chữ nghĩa cho hay ho
Sự thực một ly
Là ngàn dặm xa bờ
Ngón tay chỉ không còn là mặt trăng
Mà thấy toàn xanh đỏ
Thấy của phái này, của hệ kia
Của mưu đồ vị kỷ
Của tông môn mình
Của tử đệ đồng tràng

Ai cũng là chân sư, đạo sư, giáo chủ vênh vang
Ai cũng nắm chân lý trong tay
Ai cũng là thánh nhân
Vì thương đời mà ra tay cứu độ!

Nào thông điệp
Nào tuyên ngôn rộn ràng dâu bể
Nói rồi xong theo ước lệ đời thường
Nói rồi vỗ tay

Đoàn kết, yêu thương
Như ngọn gió xao qua rồi mất
Như chữ nghĩa, ngữ ngôn, âm thanh
Đã hiển bày sự thật!

Ôi!
Có vị hiền đức đã nói:
“Tri giả bất ngôn,
Ngôn giả bất tri”
Biết bao năm đi tìm Phât
Mà tôi lại chạy đuổi theo thơ phú ca từ
Nói quá nhiều
Có nghĩa là đa ngôn đa quá
Nói nhiều thì lỗi nhiều
Nguyên ngôn càng xa lạ
Chỉ chứng tỏ sự nghèo nàn trí tuệ trong tôi

Lại còn tán hay, tụng giỏi, xướng tài
Chuông mõ dặt dìu
Cầu mong chánh giác

Tôi cũng đã từng
Mải mê âm thanh, sắc tướng
Mà bỏ quên giác niệm từng giờ
Mà bỏ quên tự tánh quy y
Tâm mình là Phật!

3-
“Nhược dĩ sắc kiến ngã
Dĩ âm thanh cầu ngã
Thị nhân hành tà đạo
Bất năng kiến Như Lai”

Do vậy, hôm nay
Tôi cố gắng học thuộc bài
Câu kệ ngôn từ ngàn cao sương khói
Câu kệ ngôn vượt muôn trùng bóng tối
Để trở về tao ngộ chân tâm

Vesak đã về đây
Tôi lặng lẽ âm thầm
Trong căn phòng nhỏ xa quê
Đốt một thỏi trầm
Rồi trầm tư, mặc tưởng
Rồi toạ thiền
Rồi rời xa âm thanh, sắc tướng
Rời xa đảo điên, thế mộng phù du

Tôi đã từng bị bản ngã nhốt tù
Bản ngã lợi danh, kiêu căng, vị kỷ
Quyết học cho thuộc
Bài kinh về “lửa”
Lửa đã cháy rồi
Từ mắt tai mũi lưỡi
Lửa đã cháy rồi
Từ sắc thanh hương vị giác
Lửa đã cháy rồi
Địa đại, thiên hà

Ba cõi cháy rồi đốt bạn, đốt ta
Đốt cả nhàn vui, lạc an tâm lý
Đốt cả quỷ vương, dạ xoa, ma mị
Đốt cả rồi
Để thấy rõ duyên khởi tánh không

Từ tánh không
Có bóng Phật trăng lồng
Trời chân đế
Tao phùng trong từng hơi thở một

Tôi đi tìm Phật
Biết bây giờ là thật
Trong cô liêu
Chỉ có Phật của lòng tôi
Để nguyên ngôn chẳng hiện chữ lời

Chim bay trên trời kia
Đám mây trăng thong dong kia
Cùng vô tâm xoá giấu!

Đức Phật của tôi
Vẫn xán lạn
Triệu triệu huy quang tinh đẩu!

Chùa Hương Đạo
Fort Worth – Dallas – Texas
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

IN SEARCH of BUDDHA
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

1-
Those who rely on form to see me,
or rely on sound to seek me
are all in the wrong path
and cannot meet the Thus Come One.

I read and chant
that ancient verse over and over.
As months and years piled up
on my aged body,
I still cannot memorize it.

I has traveled in search of Buddha
via the enormous temples and stupas
via the golden statues and monuments
where the Buddha images are so marvelous
being adorned with diamonds and gems
— in the luxurious capitals
and in the colorful cities

Sitting on high precious towers
Above nine princely tiers
With crouching dragons and flanking tigers
With surrendered ghosts and conquered demons

With radiant lights
beaming through the samsara
controlling all the angels
overcoming King of the Gods

In every Vesak season
people from five continents and four oceans
celebrate festivals with great fanfare —
colorful banners, floral lanterns,
pleasing music, incense rituals
and rhythmic dance shows

Is that the right way to go in search of Buddha?
While humanity mourns and suffers
While morality is wrecked and shattered
While terrorism and wars ruin the kindness and saneness
Buddha needs not be worshipped and glorified
with all the luxurious appearances

We all should practice ourselves
Just watch our reflections
To see clearly the greed and hatred
whose illusionary mask’s repeatedly deceived us
whose thick veil’s confused us about the truth

Buddha wants to neither sit in a jewelled palace
nor stay in any huge temple
to receive any medallion or world record

We monks need to live in simplicity —
a kasava robe to cover the body,
a bowl to go for almsround,
the foot of a tree or an empty hut for shelter

A monk should live like neither a billionaire
who lives in nobility and wealth
nor a king who demands
the services from obedient servants.

Just keep bald head, walk barefoot,
and have the wisdom of a shining moon
Just live a life of renunciation
and cling not to a grain of dirt

After this illusionary body returns to dust
some relics would be found among the ashes
They are jewels crystallized from the vast wisdom
from endless benevolence, compassion, empathetic joy, and equanimity
By practicing, we know what we gain
and where we walk on the path to find Buddha

I was deluded to go astray in samsara
clinging to the reflected forms of Yama
to the glamorous charms
to the lustful illusions
and to the Hell that appears as Heaven

Now, I am awake
I wish that all humanity would be awake too
and take refuge in enlightened insight.
2-
What did the ancient verse
mean in these words:

“Those who rely on form to see me,
or rely on sound to seek me
are all in the wrong path
and cannot meet the Thus Come One.”

I have played with poetry,
showed off my literary ability,
and come on stage to give dharma talks

My CDs have a superb sound quality
My videos show the eloquent dharma talks
My magazines and radios drum up things vocally

Should Buddha today join marketing,
use nice voices to sell things,
invite humanity to seek Buddha,
lure people with beautiful music
and sink the “true practitioners”?
For a long time I shunned the wisdom
followed the ignorance
ran after noisy verses
went in search of Buddha
and fell among sounds and appearances

Selecting nice words to sugarcoat poems,
I strayed a thousand miles away from the shore
The finger points no more at the moon
I see now all the blue and red colors
raising by these sects and those schools
showing the selfish plots
to benefit their sects and schools
They all brag themselves as true masters
They say they have the truth in their hands
They say they are holy men and women
They say their love turn them into the saviors

They spread out messages
and declarations packed with ever-changing noises
They say and then, as normal people,
They clap their hands

Sounds of unity and love
fly with the passing wind and vanish
ditto their words, their verses, and their voices
Thus the truth is shown

Oh!
An ancient sage once sald:
“The knowers do not say;
the sayers do not know.”
So many years as a Buddha seeker,
I went astray with words and verses
I spoke a lot
The more words, the more mistakes
The more miles away from the original words
Thus is shown my mental poverty.
Also, I did so well with the singing and chanting
I prayed rhythmically with the bell and drum
to ask for the true enlightenment

Also, I was seduced by the sounds and forms
Thus I forgot to be constantly mindful
Thus I forgot to take refuge in the self nature
— The mind is Buddha
3-
Those who rely on form to see me,
or rely on sound to seek me
are all in the wrong path
and cannot meet the Thus Come One.

So today
I try to learn by heart
the ancient verse that has been passed on from the highest mountain
the ancient verse that has guided me through the thousand darkness
— and now, I see the true mind

Vesak has come here
I calmly feel the peace
in a small room far away from home
burn a piece of incense
then rest in mindfulness
then sit in meditation
and then depart away from the sound and form
— thus departing away from the upside-down and illusionary world

I was a prisoner of myself
— of greediness, arrogance, selfism
I now try to learn by heart
the Fire Sermon
The fire is burning
from the eyes, ears, nose and tongue
The fire is burning
from the form, sound, odor, flavor and sensation
The fire is burning
all over the earth and sky

The fire is burning the three realms
burning you, burning me
burning all the pleasure and satisfaction
burning all the demons and ghosts
burning all things
to show clearly the causal emptiness

From the emptiness
the reflection of Buddha appears in the moon
The sky of ultimate truth
absorbs in each of my breaths

I go in search of Buddha
and know this moment is real
In the solitariness
there appears only the Buddha of my mind
there appears the wordless of the original words

The flying birds in sky and
the floating white clouds
cannot block the view anymore

My Buddha
still shines bright
all over the millions of stars!

Huong Dao Temple
Fort Worth – Dallas – Texas
Minh Duc Trieu Tam Anh
(Translated by Nguyen Giac)

Advertisements


Chuyên mục:Báo Chí Phật Giáo, Nhân vật - Sự kiện, Nhân vật, Sự kiện

Thẻ:, , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: