Mạnh Kim: Có Một FaceBook Ðang Thay Ðổi

Nhà báo Mạnh Kim (Ảnh: Uyên Nguyên) Từng được xem là công cụ khuếch trương dân chủ nhưng yếu tố dân chủ và tự do ngôn luận đang được xem là những vấn đề lớn nhất đối với Facebook. Thay vì được cổ xúy, dân chủ, trong một số trường hợp, đang bị bẻ gãy. Thay vì được ủng hộ, tự do ngôn luận, trong … Đọc tiếp Mạnh Kim: Có Một FaceBook Ðang Thay Ðổi

Tuấn Khanh: Lời giới thiệu cho Ký 2 của Ðinh Quang Anh Thái

Sách của Đinh Quang Anh Thái, không giống như cách anh kể chuyện ngoài đời. Nếu có dịp ngồi với anh, nghe chuyện từ anh là được “nghe” với cả cử chỉ, cả tiếng thở dài, cả mỉa mai diễu cợt và cả nỗi căm căm, buồn nhân thế. Nhưng đọc văn của anh thì có vẻ lạnh hơn. Anh viết như để lại. Viết … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Lời giới thiệu cho Ký 2 của Ðinh Quang Anh Thái

Trà Vigia: Tôi Yêu Tiếng Nước Tôi

Trà Vigia (Ảnh: Facebook) Vào năm học mới mọi người đều xôn xao với cách đánh vần theo công nghệ của ông Hồ Ngọc Đại được bộ giáo dục thông qua, nổi cộm hơn là cải cách tiếng Việt của ông Bùi Hiền vẫn còn nhiều tranh cãi. Tôi thì không xem TV hay lên mạng nên chẳng biết ất giáp gì, chỉ nghe bọn trẻ … Đọc tiếp Trà Vigia: Tôi Yêu Tiếng Nước Tôi

Mạnh Kim: Con đường nào cho Việt Nam?

Trần Huỳnh Duy Thức (ảnh: Internet) Câu chuyện ông Trần Huỳnh Duy Thức không chỉ cho thấy vấn đề tù nhân lương tâm, tình trạng vi phạm nhân quyền hoặc thân phận trí thức dưới chế độ cộng sản, mà còn cho thấy một vấn đề lớn hơn và có tính xã hội rộng hơn: vai trò và sự chọn lựa chỗ đứng của người … Đọc tiếp Mạnh Kim: Con đường nào cho Việt Nam?

Tuấn Khanh: Tuyệt thực & khoan hồng

  (Tặng những người bạn đang âu lo của tôi) Bức ảnh trắng đen lịch sử, ghi lại giờ phút mà nhà cầm quyền trả tự do cho ngài Thích Tuệ Sỹ. Đó là một đêm vào năm 1998, trên chuyến xe đưa những ngài cùng nhiều người khác ra khỏi nhà tù. Ngồi chung với ngài, từ trái qua là thầy Thích Phước An, … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Tuyệt thực & khoan hồng

Mạnh Kim (2017): Tôi Yêu Tiếng Nước Tôi

Không còn nhớ ai là người đầu tiên dịch “Gone with the wind” thành “Cuốn theo chiều gió” nhưng vị nào dịch câu này hẳn nhiên là bậc thượng thừa về ngôn ngữ nói chung và rất giỏi tiếng Việt nói riêng. Ông Huỳnh Phan Anh cũng khắc tên mình vào bảng mạ vàng khi dịch “For whom the bell tolls” thành “Chuông nguyện hồn … Đọc tiếp Mạnh Kim (2017): Tôi Yêu Tiếng Nước Tôi

Nguyên Giác: Chùa Vắng Trong Đặc Khu

  Chùa vắng, là nói chùa không có tăng sĩ. Đặc khu là nói về Xishuangbanna Dai Autonomous Prefecture ở vùng cực nam tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Có thể phiên âm Xishuangbanna là Tây Song Bản Nạp, và Dai là chỉ về sắc tộc Thái. Prefecture là đơn vị hành chánh được cai trị theo quy chế đặc biệt, nằm dưới cấp tỉnh, nhưng … Đọc tiếp Nguyên Giác: Chùa Vắng Trong Đặc Khu

Thích Phước An: Từ Nguyễn Trãi đến Ngô Thì Nhậm và con đường đi lên đỉnh núi Yên Tử

Tỳ kheo Thích Phước An (Ảnh: Vũ) Tôi còn nhớ vào khoảng cuối năm 1973 hay đầu năm 1974 gì đó, tuần báo văn nghệ Tìm Hiểu tại Sài Gòn có đăng một bài phỏng vấn Bùi Giáng, người phỏng vấn là Phan Quốc Sơn. Trong đó Bùi Giáng có nhắc đến cái chết của Nguyễn Trãi, tôi không còn nhớ được nguyên văn, nhưng … Đọc tiếp Thích Phước An: Từ Nguyễn Trãi đến Ngô Thì Nhậm và con đường đi lên đỉnh núi Yên Tử

Vĩnh Hảo: Ký Ức Một Ngày Nhàn

Trời mù mù. Gió lành lạnh. Mây đen vần vũ nửa bầu trời phương đông. Đàn chim sẻ đã về lại trên cây sồi của nhà hàng xóm, ríu rít. Hương bạch đàn thỉnh thoảng quyện theo gió, mang về đây ký ức một thời tuổi trẻ trên vùng đất cằn cỗi quê hương… Hương đồng nội ngan ngát mùi rơm rạ và mùi nắng … Đọc tiếp Vĩnh Hảo: Ký Ức Một Ngày Nhàn

Nguyễn Thị Khánh Minh: mùa xuân. mưa

Dường như nắng chưa biết mùa xuân về. Trời xám cùng những dự báo về một cơn bão lớn, về một trận động đất, về một ngày tận thế, có thể. Tôi thảng thốt. Như tiếng chim vừa vỡ trong mưa. Không thể bắt đầu mùa xuân như thế. Có tiếng khóc của ai đó vừa cất lên chào ngày thứ nhất. Nắng một ngày … Đọc tiếp Nguyễn Thị Khánh Minh: mùa xuân. mưa

Tuấn Khanh: Nhà thơ Trần Vàng Sao từ trần

Nhà thơ Trần Vàng Sao (Ảnh: net) Nhà thơ Trần Vàng Sao vừa qua đời ở Huế, ngày 9 tháng 5 năm 2018. Tên thật là Nguyễn Đính, sinh năm 1941. Mặc dù tiểu sử cúa ông được ghi là nổi tiếng với Bài thơ của một người yêu nước mình ký bút danh Trần Vàng Sao, một bài sáng tác tháng 12/1967 và được … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Nhà thơ Trần Vàng Sao từ trần

Trần Trung Ðạo: Viên Thuốc Ðộc “Thống Nhất Ðất Nước” Còn Rất Ðộc

(Ảnh One World Trade Center của Trần Trung Đạo) Một lần đứng giữa khu Manhattan, New York, toàn là nhà lầu và cao ốc, người viết chợt nghĩ nếu một đoàn du khách nào đó muốn thấy rõ bầu trời New York mà không bị cản trở gì chỉ còn cách mua vé đi lên tận sân thượng của One World Trade Center, tòa nhà … Đọc tiếp Trần Trung Ðạo: Viên Thuốc Ðộc “Thống Nhất Ðất Nước” Còn Rất Ðộc

Tuấn Khanh: Chuyện kể tháng Tư

IMAGE: AP PHOTO/FILE Năm 1992, khi những hình ảnh của Việt Nam thiên sử truyền hình (Vietnam: A Television History) đột nhiên được cho phép phát trên truyền hình nhà nước, những ngày đón coi bộ phim tài liệu đó đã trở thành những cơn sốc lặng lẽ cho tuổi thiếu niên tôi, ngày tháng ấy. Là một đứa trẻ vào lớp một sau năm … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Chuyện kể tháng Tư

Trần Trung Đạo: Tìm sông

(Lost River ở New Hampshire, ảnh Trần Trung Đạo) Cách Boston ba giờ lái xe về phía Bắc có một địa điểm du lịch được gọi là Lost River. Thỉnh thoảng vào mùa lá vàng (foliage), trên đường đi xem lá rơi trên đỉnh White Mountain về, tôi và gia đình dừng lại ở Lost River. Chúng tôi có khi còn tham gia một trò … Đọc tiếp Trần Trung Đạo: Tìm sông

Du Tử Lê: Góc khuất của những tên tuổi nổi tiếng trong ‘Ký’ Đinh Quang Anh Thái

Nhà báo Đinh Quang Anh Thái. (Hình: Triết Trần) Mới đây, nhà xuất bản Người Việt Books gửi tới độc giả, những người yêu chữ, nghĩa, tác phẩm mang tên “Ký” của nhà báo tên tuổi, Đinh Quang Anh Thái. Ông được dư luận mô tả là rất giàu có vốn sống ở nhiều lãnh vực khác nhau, từ kinh nghiệm tù đày khi còn … Đọc tiếp Du Tử Lê: Góc khuất của những tên tuổi nổi tiếng trong ‘Ký’ Đinh Quang Anh Thái

Tuấn Khanh: Những gì còn lại

Trong đám tang của Chris Kyle, tay bắn tỉa lừng danh nhất nước Mỹ, qua đời năm 2015 ở Texas, người ta nhìn thấy chiếc xe tang đi qua một đoạn đường dài hơn 300 cây số mà suốt hai bên đường, luôn có người dân đứng vẫy cờ hoặc nghiêm chào tiễn biệt. Đó là một hình ảnh xúc động hiếm có về cái … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Những gì còn lại

Nguyễn Hưng Quốc: Về Giáo Dục

Suy nghĩ có tính phê phán Ngoài đời cũng như trên báo chí, một số người hay đề cập đến vấn đề suy nghĩ có tính phê phán (critical thinking). Tuy nhiên, nghe hay đọc họ, rất hiếm khi chúng ta bắt gặp bất cứ dấu hiệu nào cho thấy họ có khả năng, thậm chí, thiện chí để suy nghĩ có tính phê phán. … Đọc tiếp Nguyễn Hưng Quốc: Về Giáo Dục

Vĩnh Hảo: Ðức Hạnh

Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người  không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn. Cái tôi (the Self, the Ego) ấy vượt khỏi … Đọc tiếp Vĩnh Hảo: Ðức Hạnh