“Thôi, anh cứ đi…”

1. Tình cờ tôi nghe được từ người con gái trẻ và đẹp lúc cô kể lại cho đồng nghiệp nghe. Cô hãnh diện vì vừa trị tội người đàn ông vô ý đụng xe của cô sáng nay trên đường đi làm. Tôi không biết người đàn ông bây giờ ra sao, nhưng theo cách cô gái trẻ và đẹp nói, khi xe bị … Đọc tiếp “Thôi, anh cứ đi…”

Uyên Nguyên: Chuyện những cây cầu đã gãy

1. Mậu Thân 1968, nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng sáng tác ca khúc “Chuyện một cây cầu đã gãy.” Năm 2010, trong một bài viết nhà thơ Du Tử Lê nhắc lại: Trước biến cố kinh hoàng, được biết dưới tên đơn giản là “Tết Mậu Thân Huế, 1968,” một thành phố tựa mối tình đầu của ông, đồng thời cũng là nơi tiếp giáp … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Chuyện những cây cầu đã gãy

Trót “ăn cơm chúa, múa tối ngày”

  1. Bằng tất cả mọi thủ đoạn hạ cấp, họ trấn áp nhân dân bày tỏ lòng yêu nước. 35 năm trước có một đoàn quân xâm lược bị đánh bật ra khỏi vùng biên cương, nhưng thời gian mười sáu ngày đủ để họ tàn sát dân lành và tàn phá một vùng địa đầu quê hương. Nhưng yếu tính “tàn sát” chưa … Đọc tiếp Trót “ăn cơm chúa, múa tối ngày”

Chiến công nào cũng réo rắt khói hương!

1. Những ngày qua, người dân trong nước xôn xao chuyện báo chí bị cấm không được nhắc đến chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979. Không nhắc, nhưng liệu có quên được chăng!? Rồi lúc bị cấm đọc những điều về cuộc chiến chống ngoại xâm 1979, lại thành ra thấy được sự thật cay đắng và dã man hơn nhiều: Giặc tuy lui khỏi cửa biên … Đọc tiếp Chiến công nào cũng réo rắt khói hương!

Ừ thôi theo ngọn gió lay…

Theo Xuân em mùa hoa khai hội anh bước lên thềm chùa ngây ngất hương trầm xông khắp, anh nhìn Phật Phật cũng lẳng lặng nhìn, thương chúng sanh buồn vui theo tám ngọn gió lớn. Anh cũng trèo leo ngọn gió bay vèo bay suốt bay vào cõi ngợm chợt thấy mình là gió reo vui! Ngày 1 tháng Hai, 2014 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Ừ thôi theo ngọn gió lay…

Cầu cho mười phương hết oan khiên!

Ký ức tuổi thơ gắn liền với ngôi chùa đầu núi, có “ông” Phật trắng và cao. Ngày đó bằng cách nào mà sau này mình không thiết hỏi, vì biết bố cũng không muốn nhắc lại làm gì. Nhưng loáng thoáng mình nghe ai đó trong gia đình kể lại, bố vượt tường trốn trại, nhờ người bà con nhắn về nhà. Mẹ tức … Đọc tiếp Cầu cho mười phương hết oan khiên!

Chờ em dựng lại màu Xuân.

  Chú Nguyễn Khả Lộc và Ngô Lê Trọng Tường đem cây về trồng cạnh thùng rác lớn nơi bãi đậu xe sau của công ty Người Việt, thành thử ít người để ý. Dù vậy, mỗi năm hoa vẫn nở, có khi nở thật muộn. Chờ em dựng lại màu Xuân. 30 tháng Giêng, 2014 UYÊN NGUYÊN   Đọc tiếp Chờ em dựng lại màu Xuân.

Xuân… hai mươi năm ngoài viễn xứ!

Em ạ một năm giáp vòng anh đếm đủ ba trăm sáu mươi lăm ngày Xuân nên mảy may chẳng thiết Xuân trời huênh hoang Mai vàng Ðào thắm bánh Tét Chưng xanh hồng hồng xác pháo níu chân thon áo dài vải lụa dung dăng dung dẻ Anh thấy Xuân cười tươi đủ mười ngón tay anh mân mân đếm lên rồi lại đếm xuống … Đọc tiếp Xuân… hai mươi năm ngoài viễn xứ!

Chỗ ngồi thơm nức một mùi hương…

Anh đến thăm, lúc mình vắng mặt. Rồi ra về vẫn để lại trên ghế một gói quà. Từ lâu, mình vẫn thèm có một tác phẩm hội họa của anh, không phải chỉ để chưng, diện trình độ thẩm mỹ, mà để thực tập chánh niệm! Với mình, tình bạn là những công án! Sáng nay anh vừa nhắc nhở mình: UỐNG TRÀ ÐI! Cám … Đọc tiếp Chỗ ngồi thơm nức một mùi hương…

Ai hay, một cánh hoa rơi, ngậm ngùi!

  1. Trước những nỗi đau của người khác, tôi tập yên lặng. Và trước nỗi đau của chính mình, tôi tập tha thứ. Dầu sao phải công nhận bạo lực chưa bao giờ mang đến sự an lạc. Hành vi lấy oán trả oán, oán chất chồng. Một hai tuần trước, trong những cuộc gặp gỡ bạn bè, tôi vẫn bị hỏi dồn những … Đọc tiếp Ai hay, một cánh hoa rơi, ngậm ngùi!

40 năm, sao còn phân vân!?

Tôi thương ông, câu nói: “Mình không muốn thay thế ai, mà cũng không ai thay thế cho mình. Việc mình thì mình vẫn phải làm.” Cái nguyên tắc chơi với bạn, tôi giữ một mực: Tin. Không tin, không chơi! Tội gì phải thấp thỏm, trông chừng. Hai bữa trước, có người khuyên mình phải e dè, đừng hòng ở Việt Nam có chuyện chính … Đọc tiếp 40 năm, sao còn phân vân!?

“Tôi ơi đừng tuyệt vọng”

Cuối năm khóc bạn, Thanh và Ngọc… 1. Trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, bạn chọn sự chết cho cả hai vợ chồng, như cách bảo vệ tình yêu, gia đình mà bạn chấp tưởng. Dù sao sự chọn lựa như vậy chưa bao giờ là một giải pháp tốt, và là điều dễ chịu cho người đi và ở. Mấy ngày liền, mình vẫn … Đọc tiếp “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”

Ðường Về nối mãi khúc mù tăm!

Hiếm, để nhận ra, giữa dòng hưng ca… người nhạc sĩ cúi mặt, buồn! Tấm ảnh do nhạc sĩ Tuấn Khanh ghi lại thời khắc Việt Dzũng đứng lặng thầm, khi bài hát của mình vừa được bè bạn cao cung lên, mà niềm riêng lặng xuống… Ðường Về nối mãi khúc mù tăm! 22 tháng 12, 2013 UYÊN NGUYÊN   NGUYỄN ÐÌNH BỔN: NGƯỜI VIỆT BẤT HẠNH … Đọc tiếp Ðường Về nối mãi khúc mù tăm!

Sống không chỉ cần ăn, uống thôi!

Hình (internet): Anh Hồ Kim Hậu, 30 tuổi, quê ở Bình Ðịnh sau khi hoàn tất thủ tục hoàn trả lại tiền cho người hảo tâm.   1. Bạn chuyền nhau xem tấm ảnh, người thanh niên khắc khổ mặt ngoài, nhưng lòng thanh thản vui! Ðương thời rách bươm tình người, việc làm của anh Hồ Kim Hậu, 30 tuổi, quê ở Bình Định, là que diêm … Đọc tiếp Sống không chỉ cần ăn, uống thôi!

Uyên Nguyên: Vời vợi xa một nẻo Quê Chung…

Thiền Sư Nhất Hạnh (Ảnh: Uyên Nguyên)   1. Người ngoài suy diễn sao cũng được, nhưng trong nhà, mình phải thấu đạt căn-cơ lý-tình, phương tiện-cứu cánh: “Việc của hàng Tăng Chúng thì có Giới luật Yết Ma. Quý Thầy có cách giải quyết của quý thầy.” Ngay như hồi Ôn Nhất Hạnh về Việt Nam, bấy giờ người ta kể rằng “Thầy Tuệ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Vời vợi xa một nẻo Quê Chung…

Vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh

Sáng nay thức dậy choàng thêm áo vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh – Huyền Không Ðôi tình nhân hăm hở dùng mobibe phone ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc trước tòa nhà có mái vòm màu trắng u tròn như một khối cầu não. Gần đó dưới chân một tượng đài lịch sử, người phụ nữ trung niên say sưa đọc tờ newspaper, thỉnh thoảng … Đọc tiếp Vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh

Ðiện Phật trầm mông lung

1. Tất cả bị ném vào khoảng không tịch lặng, đáng sợ như một cơn ác mộng cho những ai, còn Ông vẫn thản nhiên ngồi bên chung trà lịm khói mỗi buổi sáng sương mai gió lạnh, vuốt nhẹ tờ hoa và tay nâng bút. Mặc! Sương mai lịm khói trà Gió lạnh vuốt tờ hoa Nhè nhẹ tay nâng bút Nghe lòng rộn … Đọc tiếp Ðiện Phật trầm mông lung