Vì, vẫn tin, “Em đền ta ngực Mẹ…”

  Thi sĩ Du Tử Lê – Ảnh: Nguyên Việt (Uyên Nguyên) Trưa nắng nghiêng nụ cười rạng rỡ chao theo. Anh ngồi lặng lẽ bên cốc cà phê đã nguội, điếu thuốc cháy trên tay, dở, chơi vơi khói mỏng. Có thật ‘bay suốt đời chưa thấy được mình?’ hay nhìn ra cuối biển ực trào lên những lượn ‘sóng vô thường táp, xô’ dữ dội lên vách đời sũng … Đọc tiếp Vì, vẫn tin, “Em đền ta ngực Mẹ…”

để em vui hết buổi Xuân Thì…

1. Em về vuốt mặt dùm tôi yên tâm tôi sẽ xa rời thế gian Em ơi thắp hộ nén nhang từ tâm em khấn, hồn tôi thác về. Về giữa bốn phía hư không nhìn quanh còn lại chút hờn giận xưa thì thôi trước lúc xa nhau đãi tôi tình nghĩa một chầu bạc vôi. Em ơi tôi đã chết rồi chỉ tội … Đọc tiếp để em vui hết buổi Xuân Thì…

Hạ theo về những cơn mưa…

1. Mùa Hạ như bắt đầu bằng những cơn mưa nhẹ, lớt phớt. Nắng thoáng, chập, cheo leo cả ngày hồ như một giấc ngủ lim dim, không gay gắt, nồng, mà đủ oải! Mùa Hạ vừa bắt đầu với những bản tin xé ngang, lại thêm những người thân, quen biết vừa vĩnh viễn ra đi, sự ra đi vốn bình thường trong lý lẽ đời sống, … Đọc tiếp Hạ theo về những cơn mưa…

Uyên Nguyên: Ngày ôm nắm đất xanh mầm, nhớ thương!

1. Khi nỗi buồn đến cùng lúc hóa ra vui! Thời gian đâu đợi mãi luân phiên nhau đến từ thuở ban đầu gieo nắm hạt. Những nỗi buồn tuôn theo xanh mầm. Ô hô, trắng tay thế mà hay! Phủi tay hư ảo chờ vào thinh không! 2. Khi hoạn nạn đến cùng một chỗ vậy mà vui! Thấy ngay giữa thế gian này Bạn bè … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ngày ôm nắm đất xanh mầm, nhớ thương!

Vào cuộc điên I: Chợt khóc dùm ta những can qua

Trước và sau Tuồng vừa diễn xong, màn hạ, đèn bật sáng, khán giả đứng lên lũ lượt ra về, túa ra ngoài phố. Những diễn viên rủ bỏ y trang lộng lẫy, lau vội phấn son, cũng bước theo ra phố, nhìn khán giả của mình bắt đầu diễn tuồng. 1. Người dựng lên những tấn tuồng Ta làm con rối giữa muôn mắt nhìn … Đọc tiếp Vào cuộc điên I: Chợt khóc dùm ta những can qua

giờ uyên nguyên mở cuộc ban đầu

Ôi, những hố rộng cuộc đời  sa chân nghiệt ngã  Những ngõ hẹp lòng người  bao dung cạn rồi (Những vết chùng – Thụy My)   1. Những lúc này là lúc nào chẳng hiểu bỗng vu vơ bật khóc hồn nhiên duyên cớ gì lúc vừa nhận biết đã vô biên và quá đỗi thiết tha… Chợt lúc này là lúc hiểu ra hết hơn bữa … Đọc tiếp giờ uyên nguyên mở cuộc ban đầu

Ðọc ‘Hội & Ngộ’: Thì đành theo cuộc nhân duyên…

Viết ngắn cho Hội và ngộ… Hội viết, như cách anh xốc xáo đi tới và, đi vào giữa tâm xoáy của cuộc đời còn đầy rẫy khổ đau! Mà đó là bản chất. Hội viết, không tân toan mượn trang sách cốt kể lể công việc của anh đã làm mà, như cách gúp anh được gần gũi thêm hơn với tất cả mọi người, cho dù … Đọc tiếp Ðọc ‘Hội & Ngộ’: Thì đành theo cuộc nhân duyên…

Nếu một ngày em là núi…

1. Anh sẽ vào sâu trong núi Làm gã ẩn sĩ si tình ngồi khắc thơ lên ngực đá hương rừng trái trổ thơm lây. 2. trầm mặc im lặng núi rừng xa bóng chim gầy long lanh giữa lòng tay dấu mây nằm bên suối. Trăng vừa nhô đầu núi khuyết một lời tạ tình mặt úp vách lạnh căm anh mặc niệm ăn năn. … Đọc tiếp Nếu một ngày em là núi…

Em về báo hiệu chia, xa khác!

1. Em về trầm mặc nốt than (!) ngồi bên mà ngỡ xa xăm quá em thay người dáng lạ thay cả nụ cười dửng dưng ta. Em về lạnh rét bàn tay ta cầm có giữ hết sau này? chỉ nghe hừng hực dòng tủy nóng cháy rân ran chảy dọc sóng lưng. 2. Em về lơ đãng mắt nhìn ta ngồi đối diện … Đọc tiếp Em về báo hiệu chia, xa khác!

Vì nỗi, Mẹ Việt Nam đang đau!

Cuộc tương tàn hiện tại vẫn còn xảy ra, 37 năm sau ngày đất nước gọi là thống nhất. Ðây chỉ là cuộc “thống nhất hận thù, thống nhất đau thương,” – Viên Linh     1. Giữa sân vuông, vài trăm mái đầu sương pha, lớp lớp hậu sinh kế tục, thừa oai nghi như núi rừng Hy Mã. Đường biển dâu chưa một … Đọc tiếp Vì nỗi, Mẹ Việt Nam đang đau!

Từ chìm sâu trong cõi thất lạc…

Ông ngồi tựa lưng vào thành ghế sau, gương mặt hiền lành, cuối xuống, thả những vừng khói nhạt bảng lãng bay lên, tan biến giữa không. Ông ngồi lặng lẽ, vầng trán cao ửng trong nắng chiều vàng vọt, trên môi điểm một nụ cười nhẹ, thâm trầm nhưng thoáng hiện nét tinh nghịch duyên dáng pha vào trong mỗi câu chuyện vãn. Buổi … Đọc tiếp Từ chìm sâu trong cõi thất lạc…

Ừ chợt hiểu đôi khi buồn, cũng đúng!

Thằng Sơn ốm thấy rõ, từ ngày lập gia đình! Được cái, gia đình nó hạnh phúc! … Buổi tối ba thằng tôi, Tâm và Sơn rủ nhau ra ngồi ở một quán cốc quen thuộc, trước khi Tâm trở về xứ xa.Vẫn những câu chuyện đã cũ, mới. Chuyện mới chen lẫn trong chuyện cũ, nói hoài e không hết! Cuộc đời là những chấm … Đọc tiếp Ừ chợt hiểu đôi khi buồn, cũng đúng!

Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

1. bỏ tôi quên giữa sân chùa đi quanh chợt thấy tuổi thưa thớt dần bỏ tôi bên gốc Bồ Ðề nhắc lại tôi từng nỗi đam mê bỏ tôi đường nét hoa văn khắc vào trong đá những băn khoăn bỏ tôi cùng chiều hoang vắng lác đác chim về đậu mái hiên bỏ tôi nhỏ bé trước dung nhan hiền ngoan em đứng … Đọc tiếp Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc (Bà Huyện Thanh Quan) Ngồi đọc thơ Trần Vấn Lệ, từng câu ngữ, nghĩa… buốt đau! Truyền thuyết quay lại buổi đầu. Sông Gianh đôi bờ chảy miết. Chảy siết, chẻ chiết phù sa, Bắc – Nam đâu sẽ là nhà? xẻ bầy con chim Quốc, bay suốt bờ bãi sơn hà, động lòng tiếng vọng “Quốc Quốc”. … Đọc tiếp Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Biển đêm | Ảnh: Uyên Nguyên 1. Đi, có khi, chỉ vì một điều rất giản dị, rằng, mình không thể ở lại. Đi như thế, ngay từ bước chân đầu tiên, đã phiêu bồng! Đi, có khi, chỉ vì không thể đứng ngây, nhìn. Nhìn cuộc đời vẫn lãng đãng trôi, như mây, như mưa. Những hạt mưa nặng, nhẹ, tấp dạt trên đôi … Đọc tiếp Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Đêm của đêm, của đêm sâu, thẳm Tận cùng tôi trùng khởi niềm đau. Đêm của tôi nửa đời tầm tích hồng nhan em ảo hóa địa đàng Đêm của tôi, một chỗ riêng ngồi lặng Nhịp thời gian hăm hở xây thành đắp mộ tôi, chôn dùm nỗi nhớ tôi mang theo dù tình em ảo hóa …   4, 2012     Featured image: … Đọc tiếp Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Tháng Tư, nhắc nhớ mình những nỗi niềm chung, ngày đất nước thay ngôi, vận người lỗi nhịp. Cuộc cờ bày nên bao nỗi tang thương bẽ bàng cho một dân tộc vốn, đã dư thừa bao nỗi oan khiên trên đường sử  lịch dựng và giữ nước. Đọng lại sau lớp khói mù bom đạn chiến chinh của người lính trận một thời oai hùng là … Đọc tiếp Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan

Trầm mình xuống ngọn sông buồn mừng vui chết rục giữa ruộng nương quê nhà! 1. Ðất chôn nhau bao cuộc cờ thay đổi hình hài này gió cuốn phôi pha nhìn ra bốn bề choang chang nắng lòa cả đôi ngươi thế trận người. 2. Em cứ đến rồi đi không từ giã câu uyên ương chỉ chuyện tình cờ ngày mai xuống phố nhìn xa lạ thuở … Đọc tiếp Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan