Vì, vẫn tin, “Em đền ta ngực Mẹ…”
Thi sĩ Du Tử Lê – Ảnh: Nguyên Việt (Uyên Nguyên) Trưa nắng nghiêng nụ cười rạng rỡ chao theo. Anh ngồi lặng lẽ bên cốc cà phê đã nguội, điếu thuốc cháy trên tay, dở, chơi vơi khói mỏng. Có thật ‘bay suốt đời chưa thấy được mình?’ hay nhìn ra cuối biển ực trào lên những lượn ‘sóng vô thường táp, xô’ dữ dội lên vách đời sũng … Đọc tiếp Vì, vẫn tin, “Em đền ta ngực Mẹ…”