Trần Vấn Lệ, thơ thở từng ngày

Trời không rót hạt, lòng buôn buốt Lạnh chẳng lẽ từ mưa Cố Hương (Trần Vấn Lệ)   Ông hoạ sĩ Nguyễn Đình Thuần đi vắng, giao nhà cho Lệ trông coi cả tháng. Đứng ở trên tầng hai, từ cửa sổ nhà tôi nhìn qua con kênh cạn dòng mùa này, nơi Lệ đang ở chỉ cách chừng mươi thước đường chim bay.Sau lần … Đọc tiếp Trần Vấn Lệ, thơ thở từng ngày

Nghệ thuật cảm thức hay cảm thức nghệ thuật trong “Tạp Ghi Quỳnh Giao”

Viết với sự am hiểu chuyên môn cần thiết cho đề tài đã chọn[1], tinh tế nhận xét từng nhân vật của mỗi hoàn cảnh đặc biệt và viết với niềm cảm xúc, đam mê nghệ thuật lai láng, là hai yếu tố tạo nên sắc thái đặc thù trong Tạp Ghi Quỳnh Giao. Khi đã đọc hết tuyển tập, chúng ta có thể nhận … Đọc tiếp Nghệ thuật cảm thức hay cảm thức nghệ thuật trong “Tạp Ghi Quỳnh Giao”

Uyên Nguyên: Khả tính Việt và sức sống tuổi trẻ trong dòng thơ, văn Phạm Quốc Bảo

Nhà văn Phạm Quốc Bảo (Ảnh: Uyên Nguyên) Mặc dù xuất thân là sinh viên đại học Văn Khoa Sài Gòn niên khóa 1963-1964, lấy chứng chỉ chuyên khoa Lịch sử Triết học Đông Phương, song dòng văn và thơ của anh Phạm Quốc Bảo chân phương! Về sau, nét chân phương càng thể hiện rõ rệt qua nhiều tác phẩm mà Anh cho xuất … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Khả tính Việt và sức sống tuổi trẻ trong dòng thơ, văn Phạm Quốc Bảo

Uyên Nguyên: Cung Vĩnh Viễn, thơ từ miền cô liêu thánh hóa

Suốt hơn trăm trang và ngót gần tám mươi bài, thơ Cung Vĩnh Viễn đọc lên nghe như tiếng thở dài, não nuột! Hình ảnh trong thơ chiết từ giọt mưa, giọt nắng; ánh thu vàng chiều hôm; một vầng trăng sáng lẻ loi dịu dàng hay ngọn gió lao xao chuyển nhẹ mùa, tỏa vào cõi thơ dấy lên một chuỗi sầu man mác, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Cung Vĩnh Viễn, thơ từ miền cô liêu thánh hóa