Lúc giờ điểm tình yêu lên ngôi

Bởi rồi sẽ, những con tim cũng đến hồi tật nguyền, khô máu; những nụ hôn mượn thời gian về tàn tạ dung nhan; những ánh mắt dịu dàng; những nụ cười hạnh phúc, sẽ tắt lịm hiển nhiên khơi dậy từ giờ phút ban đầu lúc vừa thắp lên đóm lửa tình yêu nồng cháy sùng bái dâng tụng bời bời. Bởi rồi sẽ, … Đọc tiếp Lúc giờ điểm tình yêu lên ngôi

Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…

1. Thời gian như lửa thiêu cháy trên đầu ngọn tóc, bạc! Đất trời rộng thênh thang sải tay đời chật, hẹp! 2. Cuộc vui vá víu suy tàn thân thể từng giọt máu tan hắt hiu chiều vẳng tiếng Hạc băng băng vượt nhánh sông buồn bóng trắng lặng giữa mù sương viên sỏi lăn từ triền dốc khoáy động hồ gương âm ba … Đọc tiếp Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…

Uyên Nguyên: Buồn, vui tủn mủn làm người…

1. Buồn, vui tủn mủn làm người ngày sau để lại tiếng cười dở dang 2. nỗi nhớ mông lung không dung nhan sắc hương em đã lạt phai màu phấn sự thật bao giờ cũng cẩn mật về sau chân lý là, … lúc muộn màng …. mình biết yêu nhau. 3. tiếng khóc vang lên trong đêm tối là nỗi buồn trầy xước xương … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Buồn, vui tủn mủn làm người…

Uyên Nguyên: Khề khà, ngất ngưởng nắng trưa…

Thi sĩ Nguyễn Lương Vỵ (Ảnh: Uyên Nguyên) Bóng sinh linh ai nườm nượp lướt qua Ngồi bệt xuống trước hiên nhà vũ trụ (thơ Nguyễn Lương Vỵ)   1. Buổi trưa trời đầy nắng, bước vào quán cà phê nghệ sĩ ở góc phố Catinat, tôi chợt nhận ra ông, ngồi giữa mấy người bạn văn chương, háo hức trao nhau vài món quà nhỏ, là … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Khề khà, ngất ngưởng nắng trưa…

Mê khúc anh, là từ khi em đến…

“Giăng ngang đời nhẹ tựa làn hương Đưa hồn đi trong cõi vô thường…” (Mê Khúc – lời nhạc của Anh Thoa)   1. Mê khúc em, từng đoạn sông đã trôi xa, lơ lững trên mây bóng sông lồng lộng  mênh mông xuôi về biển cả. Mê khúc em, từng đoạn buồn tẩm son môi xin cho tươi rói lại, oằn mình nỗi đau với nhạc, … Đọc tiếp Mê khúc anh, là từ khi em đến…

Tha phương mấy độ Xuân đành, dửng dưng!

Ðầu Xuân khai bút Bôn-sa* pháo nổ đì đùng Toác cả hồn ta nỗi nhớ nhung thắp hương vọng bái về quê cũ thương mái tranh xiêu bóng Mẹ hiền. * Chuông thỉnh một tiếng âm vang run động cả thiên thu giọt lệ ngân hương đàn khói tỏa mờ nhân ảnh tha phương mấy độ Xuân đành, … dửng dưng! UYÊN NGUYÊN * Bolsa … Đọc tiếp Tha phương mấy độ Xuân đành, dửng dưng!

Chia khúc tôi

Kính tiễn Anh. táng nhang cháy rực tim người lệ ròng chảy rát tâm can chiếc cầu sinh tử bắc ngang tình duyên càng thắm… càng đoạn tràng em ơi! 2. bàng hoàng đứng trước mộ phần run tay nắm đất lấp khuôn phận người trên bia trạm khắc tên mình tầng sâu địa phủ nộ lời yêu ma xác thân chớp bóng chiều tà … Đọc tiếp Chia khúc tôi

Khúc sông thuở ấu…

Buổi sáng bừng mắt mừng hồn nhiên lá xanh xanh lại, chia ngôi những mùa lặng lẽ xoay vần hợp tan ngày trót đi lại về. Về giữa phố xưa lòng se sắt nỗi nhớ tưởng lạ, thì ra bốn mùa còn quay quắt nhớ nhung Em. Hiện thân Em không phải là nàng kiều hoa diễm nữ, hiện thân Em bốn mùa hoa, quả, … Đọc tiếp Khúc sông thuở ấu…

Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!

Kính viếng hương linh thân phụ của bạn Nhật Sơn Nguyễn Thanh Lâm, mãn phần mùng 1 tháng Giêng, 2012 (TL)    Từ dạo theo xuống ngỡ ngàng Cõi đời bát ngát bàng hoàng khóc nhau… Trùng phùng gieo cuộc bể dâu Ngày sau bái biệt chào nhau đi về… Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!   * Ảnh: Phù vân (by Nguyên Việt) Đọc tiếp Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!

Uyên Nguyên: Một khoảng im, yên vạn sinh linh

một hôm đứng giữa chợ người lần khân toan bán chút tình tươi ừ nhỉ, sao không giữ làm của biết đâu còn quý lúc về sau? đôi lần ngơ ngác giữa chợ đời thấy hình đổ cái bóng chơi vơi vói tay nhặt lại khuôn mặt rớt thẫm bầm dưới bước giẫm chân người! nhiều khi không biết làm gì đoanh tay ngồi lặng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Một khoảng im, yên vạn sinh linh

Liên-tồn hóa thân

1. Mỗi buổi sáng khi ngồi vào bàn làm việc, tôi kéo toang mành cửa hướng ra phía ban-công, từ chỗ ngồi có thể thấy được một khoảng không gian rộng rải và yên tĩnh của khu vườn. Buổi sáng đầu ngày với tiết Xuân vừa đến, nhưng trên bãi cỏ xanh rì dựng lên một cội cây già còn giữa mùa thay lá. Những … Đọc tiếp Liên-tồn hóa thân

Uyên Nguyên: Một hôm ngựa hí cháy khan mặt trời

1. Mỗi người đèo một cõi riêng cõi yêu, cõi mộng, cõi ưu phiền trầm luân tôi vào cõi nhớ từ ngày em quay bước. Dở dang! 2. Cõi tôi lay lắt, dặt dìu cõi tôi khuất bóng, cõi gần, xa cõi tôi hạn hữu, bao la cõi tôi ngắn ngủi chờ giờ vong thân 3. Cõi tôi trùng, lấp nghiệt oan trăm năm vay trả … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Một hôm ngựa hí cháy khan mặt trời

Thuở, lòng người hoang dã

“Văn chương thi phú thời nay, nếu không nhắc đến nỗi đau của đất nước, dân tộc mình, thì còn gì để nói” – nhà thơ Viên Linh, chủ nhiệm/chủ bút Nguyệt San Khởi Hành, California, USA. 1. Bỗng dưng có một điều gì đó ngoay ngoáy, sâu trong đáy lòng, thôi thúc mình liên tưởng đến những sự kiện Việt Nam, từ xa xăm ngút ngàn trong … Đọc tiếp Thuở, lòng người hoang dã

Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Tháng 6, Mẹ từ Cali hối hả về quê, nhưng vẫn không kịp nhìn mặt Dì Lễ thêm lần nào nữa, trước giờ Dì nhắm mắt. Ngày đưa tang, Mẹ đứng cạnh kim quan của em, khóc rõ thành tiếng! Dì xuất gia trước năm 1975, nên kể từ dạo đó, Ông Ngoại căn dặn trong nhà không một ai được gọi bằng “Dì” nữa, mà phải giữ phép xưng bằng … Đọc tiếp Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Thắp Xuân

1. Châm một ấm trà sen xứ Huế, giữa khuya ngồi lặng. Từ hôm dọn về đây, Mẹ gói theo cho mấy loại trà, mà không quên dặn loại trà này là ngon nhất. Cuộc sống trôi nổi từng khi, hôm nay bỗng thèm những giây phút tĩnh lặng, lại nhớ đến mấy gói trà cất lâu trong ngăn tủ, và nhớ cả mùi hương … Đọc tiếp Thắp Xuân

Uyên Nguyên: Trần Trung Đạo, thơ chuyển lửa lên con đường thế hệ

Nửa đêm không bóng người bên suối Sao tiếng gươm mài vang dưới trăng’ Trần Trung Đạo 1. Biết anh Trần Trung Đạo đã nhiều năm, tuy cách xa, mà anh em vẫn đối với nhau rất gần, bởi từng tâm giao, gắn bó trong nhiều hoạt động. Hôm nay nói về thế giới thơ văn của anh, nếu nhận định đó là dòng văn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Trần Trung Đạo, thơ chuyển lửa lên con đường thế hệ

‘Bài Thơ Một Vần,’ thơ rất Chát!

Nhìn riêng về thơ Bùi Chát Đọc thơ Chát ‘khó cảm’, vì thơ không câu chấp, gieo vần theo các thể loại truyền thống lãng mạn phổ thông, nhưng thơ vẫn rất thơ. Ý và từ mỗi bài trong tập luôn ngợi ca giá trị vẻ Đẹp cuộc sống; Đọc thơ Chát, tựa như tụng một bài Kinh mà không phải Kinh, bởi vẫn thấy thoáng … Đọc tiếp ‘Bài Thơ Một Vần,’ thơ rất Chát!

Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…

Một lần tình cờ đọc giai phẩm Văn, số Xuân Ất Dậu, 1985, của nhà văn Mai Thảo làm chủ nhiệm, có một bài thơ ngắn: Người càng ngày càng khôn của càng ngày càng khó con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) Khi đọc, bỗng mấy câu thơ này đã làm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…