Uyên Nguyên: Phép “Nhìn Người” của Anh Ngô Mạnh Thu

Anh Ngô Mạnh Thu “ở Mặc Cốc” của Uyên Nguyên 1. Nghiêm Quý Ngô Lê Bích Khuê gọi, bảo, “chiều nhớ ghé chỗ Bố”. Trước đó tình cờ gặp các anh trưởng Đặng Đình Khiết, Tuệ Linh và Như Không ở cà phê Gypsy, cũng được các anh nhắc rồi. Nhưng phải cám ơn em Nguyễn Vũ Hoàng Cương, ở tận Việt Nam báo cho … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phép “Nhìn Người” của Anh Ngô Mạnh Thu

Chí Pháp Nguyễn Thanh Quang: Ðàn Chim Di Cư

Cảnh vật có khả năng mang lại cho lòng người một niềm rung cảm. Tùy theo quan niệm sống, hoàn cảnh bị chi phối, cùng một cảnh mà có người tìm được trong đó một niềm vui thanh thoát, cũng có người cảm thấy một nỗi buồn man mác, nhưng qua nhãn quan, có thể mọi người đều chấp nhận có vẻ đẹp quyến rũ … Đọc tiếp Chí Pháp Nguyễn Thanh Quang: Ðàn Chim Di Cư

GS Nguyễn Ðăng Thục: Quốc Học, Thâu Hóa và Sáng Tạo

 Trong bài thuyết trình tại Hội trường Khách sạn Hoàn mỹ ngày 24-11-1972 ở Saigon, Tiến sĩ Nguyễn Văn Hảo có phàn nàn: “Tinh thần Ðại học Việt nam là tinh thần Ðại học của một Quốc gia bị trị: mục tiêu chính của nó từ khởi thủy vẫn là để đào tạo những chuyên viên thừa hành, thì làm sao có thể kích thích … Đọc tiếp GS Nguyễn Ðăng Thục: Quốc Học, Thâu Hóa và Sáng Tạo

Trừng Nhĩ Nguyễn Minh Nữu – Một Lần Bay Là Bay Ðến Muôn Trùng

Dường như cái chung của những người nghe tin chuyến đi xa này của anh Ngô Mạnh Thu là một nỗi tiếc nuối , xót xa, nhưng ở riêng từng góc , lại là những tưởng tiếc về các góc cạnh khác nhau về một cuộc đời. Là một cư sĩ Phật tử đạo hạnh , một Huynh trưởng Gia đình Phật tử nhiệt thành, … Đọc tiếp Trừng Nhĩ Nguyễn Minh Nữu – Một Lần Bay Là Bay Ðến Muôn Trùng

Phạm Phú Thiện Giao – Nụ Cười Đôn Hậu Đã Tắt

Nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu (người ngồi, trái) chụp hình lưu niệm cùng anh chị Ái Hữu GÐPT Vĩnh Nghiêm, 2001 (hình: Tư liệu) Sự thật quí báu vẫn nằm ngay bên ta và trong lòng ta, nhưng ít khi chúng ta nhận thức được giá trị của sự thật ấy, đến khi sự thật ấy không còn nữa. Cuộc sống con người cứ mãi phải tập … Đọc tiếp Phạm Phú Thiện Giao – Nụ Cười Đôn Hậu Đã Tắt

Uyên Nguyên – Tiếng xào xạc chưa lắng yên!

Mỗi lần về thăm Mẹ, tôi thấy trên kệ, bên cạnh những tấm ảnh của mấy anh em tôi, còn có hình của Gâu Gâu. Ở nhà đặt tên cho nó như vậy từ hồi Mẹ ẳm nó về, nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay. Hơn 20 năm sau, nó già, nằm liệt một thời gian dài một chỗ, nhìn quanh và những … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Tiếng xào xạc chưa lắng yên!

Uyên Nguyên – Tháng 5 ghét và, thương…!

  theo ta cùng những tháng, năm… Ðúng một năm, sau ngày anh Ðại vĩnh viễn ra đi, Nội của tôi cũng ngã bệnh rồi mất! Ðiều trùng hợp ngẫu nhiên là cả hai đã không hẹn, mà xa lìa cõi tạm này trong cùng một khoảng thời gian tháng 5, nên bỗng dưng là, tháng 5 đáng ghét và đáng thương, bởi tháng 5 của … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Tháng 5 ghét và, thương…!

Uyên Nguyên – Ngày nhắc ta những tình, thơ, đau!

chàng về nay đã cưa chân, thương chàng thương một – thương thân thương mười (Ảnh: internet) chép lại mấy bài thơ lính của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992) Thơ Anh, tôi đọc nhiều và rất mê, nhưng mấy tập thơ của Anh tôi còn giữ lại được thì chỉ có hai trong số bảy tập xuất bản trước đây, có một tập là nhạc. Với hai … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ngày nhắc ta những tình, thơ, đau!

Gồng người vui với từng nỗi chia phôi…

“Như một lời chia tay” để nhớ buổi đi nghe hòa nhạc “Tình ca muôn thuở,” của Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9   Có những lúc, một mình thôi, đi để nghe “bất khả tư nghì” nhớ em! bừng bừng ánh điện chói chang hào hoa cung nhạc rộn ràng kiếp hoa mỹ kiều dáng điệu mượt mà màu hương phấn đó lạt phai nỗi … Đọc tiếp Gồng người vui với từng nỗi chia phôi…

Tu Ðạo một kiếp, tu Ðời mấy kiếp…

Chị trưởng Hồng Phúc, và chị trưởng Kiều Diễm, cả hai bây giờ đang làm việc cho các tổ chức y tế, đang thực tập bài học đoàn kết, “chánh niệm thân-tâm” để đưa được đàn em “qua bờ an lạc”. Sự vô thường, tuổi già và bệnh tật không bao giờ hứa hẹn với chúng ta. Chúng có thể đến bất cứ lúc nào mà không một lời báo trước. Bởi … Đọc tiếp Tu Ðạo một kiếp, tu Ðời mấy kiếp…