Uyên Nguyên – Tiếng xào xạc chưa lắng yên!

1969230_777713242275355_849148166270715314_nMỗi lần về thăm Mẹ, tôi thấy trên kệ, bên cạnh những tấm ảnh của mấy anh em tôi, còn có hình của Gâu Gâu. Ở nhà đặt tên cho nó như vậy từ hồi Mẹ ẳm nó về, nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay.

Hơn 20 năm sau, nó già, nằm liệt một thời gian dài một chỗ, nhìn quanh và những người thân trong nhà lúc nào ánh mắt cũng buồn hiu!

Ngày tôi và anh Hai ẳm Gâu Gâu ra xe để chỡ đến trạm xá động vật theo lời khuyên của bác sĩ, chờ chích mũi thuốc “tử thần” để mong nó ra đi thanh thản. Cái cảm xúc day dứt, lưu luyến thật khó tả!

Hôm nay đọc bản tin về  Gordon Delacroix và chú chó Birdy, bỗng nhớ Gâu Gâu vô cùng!

Mỗi lần về thăm Mẹ, Mẹ kể, thỉnh thoảng mành cửa rung rinh, Mẹ biết là Gâu về!

Hai mươi mấy năm, con cái dần xa nhà, chỉ có Gâu Gâu luôn quấn quít bên chân Mẹ. Mỗi lần Mẹ ra vườn, Gâu ùa chạy đi trước, chen qua vạt mành cửa, nghe xào xạc, xào xạc…

Tiếng xào xạc đến giờ vẫn chưa lắng yên giữa lòng Mẹ!

12/06/2016
Uyên Nguyên

 

before-after-dog-recreate-photo-gordon-delacroix-birdy-1 (1)

Guy Recreates Photo With His Dog 15 Years Later To Say Goodbye

30-year-old Gordon Delacroix and his dog Birdy have been best friends for 15 years. Unfortunately, the dog was recently diagnosed with cancer.

“He could easily be great for another six months, but it’s also possible that he’ll get very sick again soon and this time for the last time,” Gordon said. To honor his best friend, Gordon decided to recreate the photo in front of his grandmother’s house in Belgium in the exact same pose he took at the age of 15 and 25.

“It breaks my heart just to think about it, but we’ve had so many great years and adventures together. I’m grateful he was part of my life.”

Advertisements


Chuyên mục:Tưởng niệm, Độc thoại

Thẻ:,

1 reply

  1. Tiếng xào xạc đến giờ vẫn chưa lắng yên giữa lòng Mẹ!
    Tôi vẫn chờ xác pháo cuối năm … … xin được phản hồi.

    Đêm Giao thừa vớ vẩn

    Áo mới thời trang – bướm đua trên ngàn ngõ phố thị. Tôi thấy phố thị ngẹt áo mới thời trang. Ngẩn đầu tìm vần sao – ô, bao đèn sắc che tuốt luộc mành đêm nhỉ (?) – thì ra, đèn sáng sắc màu đã đắp kính màn đêm – đêm nay phố thị sáng như ngày rùi.

    Tôi đi đoạn cuối và đầu của năm 15/16 ở Việt Nam đây mà. Hừ…m, sạo, mường tượng cùi! Chả chết ai mô, cứ rứa mà mộng mị. Trên miền đất lưu vong này, sống cho thực, phải rặn đẻ giấc mơ – gớm, sao lại khóc một giấc mơ – đêm Giao thừa tò mò phố cũ.

    Mưa đổ mực – ướt đậm đất,
    hoa Sim tím trồi lên,
    người em kỳ dị trỗi về.

    Phiếm đàn ngâm cung mộng,
    ngón tay, móng – ngóng tình,
    đánh động thần kinh từng sợi một.

    Môi em ngọt hay hoa Sim tím chiều chín mọng,
    còn mắt môi nồng nàn nào trên đồi Sim chín mùa (?)

    Tôi đang đi giữa Giao thừa mà mệt lả, nhớ người em kỳ dị lạ lùng.

    Cánh bướm mang áo mới thời trang, nét màu dị biệt, lượn qua khắp ngõ phố xưa. Cánh bướm bỏ quên, cố tình đánh rơi phiền muộn, thiếu thốn, lo âu và cả ăn năn. Cổ họng bật lên được tiếng cười thanh thao bình dị (hoa Huệ); cao sang mới mẻ (hoa Mai); có trách ẩn bất ngờ mà lộng lẫy (hoa Giấy). Hôm qua, hôm kia, hôm tê trời mưa gío lạnh, tôi đã nghe chợ búa vắng người, hoa trái bị vứt bỏ, héo, chết, tội quá – áo mới thời trang tưng bừng phố chợ.

    Ô hay, người đâu mà đông thế – phố kẹt, xe kẹt, người ngẹt – họ kéo đẩy nhau về thăm quê mẹ hả – từ phố thị nào nhỉ – vui xuân vài ngày để cân nặng lòng thương nhớ mẹ cha chăng. Theo gót họ, tôi kéo bóng mình theo.

    Ra xa phố thị, đi vào vùng ngoại ô, vùng quê, hay chui vào con hẻm nghèo nàn nào đó, tôi không còn thấy áo mới thời trang, bướm không lượn và đèn đuốc không che đậy được mành đêm.

    Mưa đổ lệ – ướt đậm đất,
    bùn lầy nhảy bì bõm,
    bên thềm đói lạnh ôm nhau.

    Phiếm đàn ngâm cung muộn,
    oán thán, vọng – thanh bình,
    lệ khóc tức tưởi từng mạch máu.

    Tôi đi giữa Giao thừa mà mòn mỏi xót quê hương.

    Giao thừa năm nay không nổ pháo bom đạn mà nổ hoa lửa to tung tóe trên bầu trời vui mắt – phố nhỏ, phố lớn đua nhau đón chào mừng 15-phút mắt vui. Ôi, những bông hoa Việt Nam được Tàu khựa đốt lửa đỏ vẽ nở loe loét rồi biến nhanh trên vòm trời Việt Nam. 15-phút sau đó, còn con mắt nào vui nhỉ – con mắt to nổi đường gân máu thâm sẽ vui thâu đêm nay, vui sâu vào năm mới – phố thị nhỏ, phố thị lớn, mắt to vạch đỏ, răng miệng môi bự thi nhau ăn bổng lộc đầu năm – này rượu Hennessy – thần Kim Quy chết nổi, Hồ Gươm mờ ảnh Lam Sơn Chí Hùng.

    15-phút mắt vui – tiền không là bạc. Chung vui đêm nay, phận nghèo phải lo – người nghèo ở nước tôi thiếu gì – cứ thế, Tàu khựa mặc sức vẽ vời hoa đăng.

    Tôi đang đi giữa Giao thừa mà vớ vẩn, cái đầu vẩn vơ.

    Khả Quỳnh 11-02-2016 2120 Kaarst

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: