Uyên Nguyên: Thơ Vương Từ: Buồn vui, một tiếng cười, xòa!

Há, Vương Từ làm thơ không vất vả chạy in như nhiều nhà thơ tôi đã từng quen biết! Thơ ông sẵn có bạn bè đem in thành tập, rồi từ trong nhà gởi ra, tặng lại cho tác giả. Sướng thật! Vương Từ làm thơ như uống rượu, hoặc giả uống rượu rồi, có thơ. Nhưng uống rượu và làm thơ để làm gì? Mua … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Vương Từ: Buồn vui, một tiếng cười, xòa!

Uyên Nguyên – Tiền thân cọc gỗ Bạch Ðằng Giang

1. Trên chiếc bàn tròn kê nơi góc phòng, thằng Người Gỗ ẩn mình sau những bức ảnh gia đình và những vật lưu niệm. Tôi bất chợt nhìn thấy và mang hắn ra ánh sáng. Hắn cuối gầm mặt, vì chóa mắt. Người ta khéo đẻo ra hắn từ một thân cây mang dáng dấp của người. Từ đó hắn biết hổ ngươi! 2. Người … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Tiền thân cọc gỗ Bạch Ðằng Giang

Ở thành lũy Castle Island*, đọc thơ Ðiếu Cày**

Trên dòng lịch sử đi, chảy xuôi về nguồn cội. Những viên gạch dựng thành lũy màu xương trắng, kết liền nhau những đường gân máu đỏ tiền nhân… (Buổi chiều ở Fort Independence on Castle Island, South Boston, MA. với anh Trần Trung Ðạo và Phan Trung Kiên)   * Fort Independence on Castle Island, South Boston, MA: Fort Independence is a granite star fort that provided … Đọc tiếp Ở thành lũy Castle Island*, đọc thơ Ðiếu Cày**

Vào cuộc điên (2)

1. Triết lý quả chanh! ‘Thiền sư’ Thiếu Bảo cất công cả tháng trời để xây cái cốc nhỏ nơi sân vườn sau nhà Ngô Văn Quy, cốc chỉ độ mấy thước vuông, đủ để vài ba đứa ngồi quanh lúc ghé lại trà dư tửu hậu. Nắng chiều chênh chếch nghiêng nửa vạt lên bờ tường xám ngắt, nắng ửng thêm mấy quả chanh treo hờ lung linh vàng vàng … Đọc tiếp Vào cuộc điên (2)

Một đám bạn ta, chừ tan tác quá!

bạn về dự đám tang tôi tiễn người quá vãng cuộc tình hôm qua kinh nghe giữa cõi ta bà hằng hà sa số hồn ma hiện hình. tôi nằm ngay ngắn quan tài mừng nghe bạn vẫn rưng rưng lệ sầu ừ, một đám bạn ta tóc đang ngã màu đã từng khóc nhau một đời chưa hết, đủ nên khóc lần này nữa, … Đọc tiếp Một đám bạn ta, chừ tan tác quá!

Tâm bình thế giới bình

Ðầu thế kỷ văn minh XXI, một sự kiện đã làm rún động và ngưng trệ nếp sinh hoạt bình thường trên mọi mặt đời sống xã hội, ảnh hưởng từng cá nhân cư ngụ tại Hoa Kỳ, đó là vụ khủng bố khốc liệt ngày 11 tháng 9, rồi đưa đến hàng loạt các cơn khủng hoảng lớn nhỏ và dai dẳng toàn địa … Đọc tiếp Tâm bình thế giới bình

Vừng trăng theo bé nên người

(Hình: Nho/Flickr) Này các bé thơ ơi, các bé thử tìm xem tại xứ sở Hoa Kỳ, một xứ sở nỗi tiếng rất ưu ái trẻ thơ, nhưng có một ngày nào đặc biệt riêng dành cho trẻ em toàn quốc cùng vui chơi? A ha! không chứ gì! Vậy các bé hãy kiêu hãnh rằng chỉ có quê hương Việt Nam chúng ta (cùng … Đọc tiếp Vừng trăng theo bé nên người

Làm sao để giữ yêu thương lại

1. Tháng 9 cuối Hạ, những cơn bão liên tiếp kéo theo nhau từ phương trời xa xôi băng ngang đại dương để tiến vào thềm lục địa. Có những thành phố mà bão đi qua, nhưng cũng có những thành phố mà bão như chưa hề quen biết. Người ở vùng bão lo tránh nạn, người không ở vùng bão vẫn tiếp tục đời … Đọc tiếp Làm sao để giữ yêu thương lại

Nhắc con một mối đạo buồn!

1. Ông nằm xuống, không biết có để lại gì không, mà trong nhà mấy người con đâm ra lục đục mãi. Tương truyền, từ nhiều đời trước Ông được trao lại một khối gia tài đồ sộ của Tổ Tông, và trải qua bao thời đại nhiễu nhương đầy quyền biến, vất vả và lao nhọc, gia tài của Ông càng tích lũy thêm hơn. Tang lễ … Đọc tiếp Nhắc con một mối đạo buồn!

Sứ giả quả đất

Thật lòng mỗi bận đi qua con phố này, tôi lại nhớ đến anh và những điều anh nói. Ngặt, những điều đó ít nhiều vẫn bị cho là hoang tưởng, bởi có thật những món nợ lớn hay nhỏ, chỉ được nhìn nhận là sự trả vay giữa con người với con người mà thôi, và tin có vô lượng kiếp. Một lần, ngồi … Đọc tiếp Sứ giả quả đất

Tay người chới với…!

để chia sẻ với anh chị Hồng Chi, bạn Nguyên Thùy và Lê Công Trí… 1. Tôi bước ra, thấy anh đang ngồi ở bàn làm việc với một nhân viên trong tòa soạn nhật báo Người Việt. Anh đến để cậy đăng cáo phó. Tôi tiến gần bắt tay và vỗ nhẹ lên vai anh như bày tỏ sự chia buồn. Anh với tay nắm lấy rồi … Đọc tiếp Tay người chới với…!

Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

    Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi kỷ niệm trầm kha cơn đau lịch sử cười ai, khóc ai vàng thau phố người!? Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi người muôn năm cũ, hồn đâu bây giờ?* xưa sau chỉ một nụ cười thuở theo xuống phố làm người nhục vinh! Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi tôi ru tôi giấc triền miên ngậm … Đọc tiếp Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

Yêu em nên đã giấn liều khổ đau…

Tử sinh một cuộc giấn liều Chịu chơi gay cấn đến điều tan hoang (Bùi Giáng)    Bàng hoàng nhận lấy tình yêu em trao từ thuở giấn liều khổ đau ví lòng nay đã lạt phai ruột tằm ta vẫn tơ vò Tương Như*. 8, 2012 UYÊN NGUYÊN     * Tư Mã Tương Như (司馬相如/司马相如), tự Tràng Khanh (長卿/长卿) (179 TCN–117 TCN), người ở Thành Đô đời nhà Hán. Người rất … Đọc tiếp Yêu em nên đã giấn liều khổ đau…

Chỉ cần lắng nghe thôi

    Chùa tọa lạc trong núi, bốn phía hoang vu, quanh năm trầm ngâm bóng tượng… Cuộc sống có những khi cảm thấy mệt nhoài, mình thường ghé lên. Sư thầy đã lâu ít về, chùa bỏ hoang, buổi chiều có tiếng chim kêu lạc lỏng giữa rừng, và tiếng suối vọng lên như tiếng khóc! ‘Lạy đức Quán Thế Âm Bồ Tát, chúng con … Đọc tiếp Chỉ cần lắng nghe thôi

Ðường về tan tác chim bay

  1. Trên trời bầy chim bay xé tan tác gió! Mặt trời im phắc nắng những luồng điện chạy dọc ngang chạm mạch nổ lắp bắp. Chiều đong đưa bảng viết tên đường số 1st, đầu kia con phố Bolsa, tòa Fú Lú Shòu chễm chệ. 2. Chiều về tan tác chim bay nơi con phố cũ đường number one kéo dài không ai dừng … Đọc tiếp Ðường về tan tác chim bay