Biển tôi, một cõi hiển linh quê nhà…

Thi sĩ Du Tử Lê – Ảnh: Nguyên Việt (Uyên Nguyên) Biển ngàn đời là nỗi ám ảnh sâu, im chìm trong tiềm thức rồi bất giác hiển linh thành cõi mông mênh lồng lộng quê nhà. Đó là cảm giác thường trực của những lần lang thang xuống bãi. Thuở còn đi học ở Việt Nam, tôi trót mê đắm mấy câu thơ này của … Đọc tiếp Biển tôi, một cõi hiển linh quê nhà…

Uyên Nguyên: Đêm Âm Vang Tiếng Mưa Rơi…

1. Nửa khuya, tôi mở cửa sổ cho tiếng mưa rơi vọng vào trong căn phòng bé nhỏ, nơi tôi thường một mình hằng đêm mơ mộng, thơ thẩn, đăm chiêu và có lúc trở thành kẻ đờ đẫn, mất hồn! Thú vị nhất là khoảnh khắc này, thế giới chỉ có tiếng mưa rào rạt, trong cõi vang vang của gió, của mưa và … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Đêm Âm Vang Tiếng Mưa Rơi…

Uyên Nguyên: Sứ mệnh của gã lính “hề” Charlie Chaplin

Hình minh họa (net) Cảm nhận từ một đoạn phim, đã quên tên 1. Nội dung phim được dàn dựng trong bối cảnh của thời chinh chiến sặc mùi đạn khói, và họ là những người lính được huấn luyện đến đây nhưng không phải để cầm súng mà, để làm hề! Do đó thể loại kịch họ đóng là hài hước. Như vậy họ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Sứ mệnh của gã lính “hề” Charlie Chaplin

Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…

Một lần tình cờ đọc giai phẩm Văn, số Xuân Ất Dậu, 1985, của nhà văn Mai Thảo làm chủ nhiệm, có một bài thơ ngắn: Người càng ngày càng khôn của càng ngày càng khó con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) Khi đọc, bỗng mấy câu thơ này đã làm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: “Hãy vui lòng liều liệu giúp cho nhau”…

Từ hư không đến rồi, về hư không…

Chẳng cầu lạy lục khói nhang chẳng mong trái quả rềnh ràng lễ nghi Từ Hư không đến rồi đi Ăn Mày Thế Kỷ* hề gì vướng chân!? Đạt Ma diện bích chín năm Còn ông đẽo đá thấy Tâm Bồ Đề! Hề Từ hư không đến, hư không, về** “trong không vọng niệm ngoài bặt các duyên”*** Cảm tác ở nhà quàn khi đứng … Đọc tiếp Từ hư không đến rồi, về hư không…

Có điều gì cay, đầy trong mắt

Dáng điệu hớn hở, con chạy băng băng từ nhà này sang những ngôi nhà khác, mình sải bước theo, nhanh, vậy mà có khi vẫn không kịp. Đó là mùa lễ hội hóa trang Halloween của hơn 14 năm về trước, lúc bé Nguyên Việt lần đầu tiên được mẹ cho đi “xin kẹo” và cũng là lần đầu tiên mình đi cùng với con. Bộ … Đọc tiếp Có điều gì cay, đầy trong mắt

Điên, dễ mấy!

Dễ mấy có thêm một Bùi Giáng“điên điên khùng khùng thứ thiệt” khác, song lắm người lại thích “điên điên” theo cốt cách Bùi Giáng ở cái phố Bolsa này. Tôi biết tên lão nhờ nét chữ viết trên mặt thùng đàn guitar và trên mấy cái bàn kê ở hàng hiên quán Amazon: Bình Thủy Lãng Tử.  Lão viết đẹp, và nói tiếng Anh … Đọc tiếp Điên, dễ mấy!

Uyên Nguyên: Hiền như một khúc sông…

Nhà báo Hà Tường Cát (Ảnh: Uyên Nguyên) Ở toà soạn, bác hiền như một dòng suối chảy xuôi, hệt như tâm bác lành lúc ngồi thinh lặng rất lâu bên giòng nước xanh mát, rù rì lượn quanh bờ đá rêu phong của những ngày anh em Người Việt về chơi tại vùng đất trại Pfeiffer Big Sur hồi năm ngoái. Khuya ngồi bên … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hiền như một khúc sông…

Một ngày xuống đường

Mỗi ngày, 6 giờ đồng hồ, ông Nigel ngồi ở đầu con hẻm của khu phố nghèo này, có lúc đứng phắt dậy, miệng hô to khi thấy những chiếc xe chạy về hướng mình. Việc làm của ông tưởng là đơn giản vì chỉ cần tạo sự chú ý cho những người lái xe ngang đường đang đi tìm chỗ đậu, để sau đó … Đọc tiếp Một ngày xuống đường

Ban vui, cứu khổ

Chẳng là, tôi sẽ không bao giờ chủ tâm đi tìm, nếu một hôm lòng chợt nhận rằng có điều gì thiếu vắng ở cái góc phố Bolsa quen thuộc, nườm nượp khách thập phương qua lại. Từ hơn một tháng trước, vào hai ngày cuối của tuần, ông Thomas Tom thường xuyên đến tại góc đường Bolsa và Moran để bày trò làm vui, … Đọc tiếp Ban vui, cứu khổ

Trần Vấn Lệ, thơ thở từng ngày

Trời không rót hạt, lòng buôn buốt Lạnh chẳng lẽ từ mưa Cố Hương (Trần Vấn Lệ)   Ông hoạ sĩ Nguyễn Đình Thuần đi vắng, giao nhà cho Lệ trông coi cả tháng. Đứng ở trên tầng hai, từ cửa sổ nhà tôi nhìn qua con kênh cạn dòng mùa này, nơi Lệ đang ở chỉ cách chừng mươi thước đường chim bay.Sau lần … Đọc tiếp Trần Vấn Lệ, thơ thở từng ngày

“Cruelly Go Round”, Phơi lòng trắc ẩn nhân gian

Chỉ là, cảm nhận quệt quẹt lúc xem tranh “NHÂN-QUẢ ĐỒNG THỜI” của họa sĩ Nguyễn Việt Hùng   Dùng những gam màu không chói lọi, nhu nhã, từ bi như tâm lành của một đứa trẻ thơ, ngây ngô nhìn đất trời là một cuộc chơi hào hứng, hà tất mảy may chẳng có điều bất trắc! Đứng cách tầm vừa đủ để xem … Đọc tiếp “Cruelly Go Round”, Phơi lòng trắc ẩn nhân gian

Nghệ thuật cảm thức hay cảm thức nghệ thuật trong “Tạp Ghi Quỳnh Giao”

Viết với sự am hiểu chuyên môn cần thiết cho đề tài đã chọn[1], tinh tế nhận xét từng nhân vật của mỗi hoàn cảnh đặc biệt và viết với niềm cảm xúc, đam mê nghệ thuật lai láng, là hai yếu tố tạo nên sắc thái đặc thù trong Tạp Ghi Quỳnh Giao. Khi đã đọc hết tuyển tập, chúng ta có thể nhận … Đọc tiếp Nghệ thuật cảm thức hay cảm thức nghệ thuật trong “Tạp Ghi Quỳnh Giao”

Tiễn anh Nguyễn Đức Quang là, ‘một nụ cười không tươi!”

Hôm nay cười vang tiễn Anh là, “nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi”   Từ ngày anh Ngô Mạnh Thu mất đi, thì tôi không còn dịp đến nhà anh Nguyễn Đức Quang nữa. Ngôi nhà ngày ấy cũ, nằm im lìm trên mấy trăm thước sân vuông đối diện một ngôi trường trung tiểu học, mỗi ngày nghe rộn tiếng … Đọc tiếp Tiễn anh Nguyễn Đức Quang là, ‘một nụ cười không tươi!”

Uyên Nguyên: Xem tranh ‘Biển’* của Ann Phong: Có một cõi trú ẩn, ngoài quê hương

trích trang báo Hoa Ðàm, Số 13, ngày 9 tháng Hai, 2014   Đứng trân người để nhìn, bỗng thấy mình hụt hơi, chết đuối giữa tranh. “Biển” của Ann Phong lúc nào cũng trắng sóng, cuồn cuộn đẩy xô người trôi về một cõi xanh, xa, thẳm. Đứng trân người, rất lâu, vì tâm tư luống cuống như đang cố tìm, tìm mãi, mà … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Xem tranh ‘Biển’* của Ann Phong: Có một cõi trú ẩn, ngoài quê hương

Uyên Nguyên: Khả tính Việt và sức sống tuổi trẻ trong dòng thơ, văn Phạm Quốc Bảo

Nhà văn Phạm Quốc Bảo (Ảnh: Uyên Nguyên) Mặc dù xuất thân là sinh viên đại học Văn Khoa Sài Gòn niên khóa 1963-1964, lấy chứng chỉ chuyên khoa Lịch sử Triết học Đông Phương, song dòng văn và thơ của anh Phạm Quốc Bảo chân phương! Về sau, nét chân phương càng thể hiện rõ rệt qua nhiều tác phẩm mà Anh cho xuất … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Khả tính Việt và sức sống tuổi trẻ trong dòng thơ, văn Phạm Quốc Bảo

Uuyên Nguyên: Tranh họa sĩ Nguyễn Đồng-Nguyễn Thị Hợp: ‘Ngọn gió đầu’ của thiền họa Việt Nam thời hiện đại

Ở một góc nhỏ nơi tôi làm việc mỗi ngày ở tòa báo Người Việt, Cô và Chú vẫn lẳng lặng như hai chiếc bóng đi, về đôi bận. Sự tĩnh lặng, trong trường hợp này, đã khẳng định một nhân cách lớn! Chiếc bóng của Cô Chú cứ lớn mãi, trùm lấp trên bầu trời Nghệ Thuật Tạo Hình Việt Nam từ nhiều thập … Đọc tiếp Uuyên Nguyên: Tranh họa sĩ Nguyễn Đồng-Nguyễn Thị Hợp: ‘Ngọn gió đầu’ của thiền họa Việt Nam thời hiện đại

Uyên Nguyên: Cung Vĩnh Viễn, thơ từ miền cô liêu thánh hóa

Suốt hơn trăm trang và ngót gần tám mươi bài, thơ Cung Vĩnh Viễn đọc lên nghe như tiếng thở dài, não nuột! Hình ảnh trong thơ chiết từ giọt mưa, giọt nắng; ánh thu vàng chiều hôm; một vầng trăng sáng lẻ loi dịu dàng hay ngọn gió lao xao chuyển nhẹ mùa, tỏa vào cõi thơ dấy lên một chuỗi sầu man mác, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Cung Vĩnh Viễn, thơ từ miền cô liêu thánh hóa