Du Tử Lê – Trung Dũng, Ngôn Ngữ, Mới

Trung Dũng (ảnh: Ðình Nguyên) Cuộc họp mặt của chúng tôi gồm Đa Mi, T., Sóc, Đình Nguyên, Trương Anh Tuấn, Huỳnh Quang Vũ…, cuối cùng cũng đã có được một bất ngờ thoải mái – Khi Đa Mi thu xếp được với các nhân viên nhà hàng, cho chúng tôi một phòng riêng, trên lầu, để hút thuốc. Và, một bất ngờ thoạt tiên nhuốm … Đọc tiếp Du Tử Lê – Trung Dũng, Ngôn Ngữ, Mới

Du Tử Lê – Nguyên Khai: “Màu sắc là dầu được thắp lên bởi trái tim” (kỳ1)

Họa sĩ Nguyên Khai (ảnh: Uyên Nguyên)   NGUYEN KHAI ART EXHIBITION: Viet Bao Gallery: June 10-12, 2016 – Opening Night: Friday June 10, 5PM-9P Một trong vài dấu ấn mạnh mẽ nhất của sinh hoạt 20 năm VHNT miền Nam (1954-1975), theo ghi nhận của tôi, là sinh hoạt hội họa. Khởi đi với Tạ Tỵ, Tú Duyên, Duy Thanh, Ngọc Dũng, Thái Tuấn…Thế hệ được đào … Đọc tiếp Du Tử Lê – Nguyên Khai: “Màu sắc là dầu được thắp lên bởi trái tim” (kỳ1)

Tuấn Khanh: Phỏng vấn nhà thơ Du Tử Lê: “Dù tôi có lên tiếng hay không, sự thật vẫn còn đó”

Trong sự kiện văn chương rất náo nhiệt suốt thời gian qua trong nước, một trong những người được coi là ” trong cuộc” là nhà thơ Du Tử Lê, nhưng ông lại chẳng hề lên tiếng. Thật đáng để thắc mắc. Khi hẹn ông trao đổi về chuyện này, tôi thấy rõ ông ngập ngừng ít lâu, nhưng rồi nhận lời. Thế nhưng việc nhận lời … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Phỏng vấn nhà thơ Du Tử Lê: “Dù tôi có lên tiếng hay không, sự thật vẫn còn đó”

Uyên Nguyên: Chuyện những cây cầu đã gãy

1. Mậu Thân 1968, nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng sáng tác ca khúc “Chuyện một cây cầu đã gãy.” Năm 2010, trong một bài viết nhà thơ Du Tử Lê nhắc lại: Trước biến cố kinh hoàng, được biết dưới tên đơn giản là “Tết Mậu Thân Huế, 1968,” một thành phố tựa mối tình đầu của ông, đồng thời cũng là nơi tiếp giáp … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Chuyện những cây cầu đã gãy

Vì, vẫn tin, “Em đền ta ngực Mẹ…”

  Thi sĩ Du Tử Lê – Ảnh: Nguyên Việt (Uyên Nguyên) Trưa nắng nghiêng nụ cười rạng rỡ chao theo. Anh ngồi lặng lẽ bên cốc cà phê đã nguội, điếu thuốc cháy trên tay, dở, chơi vơi khói mỏng. Có thật ‘bay suốt đời chưa thấy được mình?’ hay nhìn ra cuối biển ực trào lên những lượn ‘sóng vô thường táp, xô’ dữ dội lên vách đời sũng … Đọc tiếp Vì, vẫn tin, “Em đền ta ngực Mẹ…”

Biển tôi, một cõi hiển linh quê nhà…

Thi sĩ Du Tử Lê – Ảnh: Nguyên Việt (Uyên Nguyên) Biển ngàn đời là nỗi ám ảnh sâu, im chìm trong tiềm thức rồi bất giác hiển linh thành cõi mông mênh lồng lộng quê nhà. Đó là cảm giác thường trực của những lần lang thang xuống bãi. Thuở còn đi học ở Việt Nam, tôi trót mê đắm mấy câu thơ này của … Đọc tiếp Biển tôi, một cõi hiển linh quê nhà…