Uyên Nguyên: Cuộc chiến nào cũng cay, và mặn!

Tôi đã đọc rất nhiều sách sử chiến tranh Việt Nam, cuộc chiến nào cũng cay và mặn! Mỗi độ Xuân về, người Việt Nam sinh sống khắp nơi trong lẫn ngoài nước, ngoài những sinh hoạt lễ tiết truyền thống, vui, còn nhớ lại những chuyện buồn: Hải chiến Hoàng Sa 19 tháng Giêng; Mậu Thân 1968 và giờ đây, nhắc nhiều đến trận … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Cuộc chiến nào cũng cay, và mặn!

Ừ thôi theo ngọn gió lay…

Theo Xuân em mùa hoa khai hội anh bước lên thềm chùa ngây ngất hương trầm xông khắp, anh nhìn Phật Phật cũng lẳng lặng nhìn, thương chúng sanh buồn vui theo tám ngọn gió lớn. Anh cũng trèo leo ngọn gió bay vèo bay suốt bay vào cõi ngợm chợt thấy mình là gió reo vui! Ngày 1 tháng Hai, 2014 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Ừ thôi theo ngọn gió lay…

Cầu cho mười phương hết oan khiên!

Ký ức tuổi thơ gắn liền với ngôi chùa đầu núi, có “ông” Phật trắng và cao. Ngày đó bằng cách nào mà sau này mình không thiết hỏi, vì biết bố cũng không muốn nhắc lại làm gì. Nhưng loáng thoáng mình nghe ai đó trong gia đình kể lại, bố vượt tường trốn trại, nhờ người bà con nhắn về nhà. Mẹ tức … Đọc tiếp Cầu cho mười phương hết oan khiên!

Chờ em dựng lại màu Xuân.

  Chú Nguyễn Khả Lộc và Ngô Lê Trọng Tường đem cây về trồng cạnh thùng rác lớn nơi bãi đậu xe sau của công ty Người Việt, thành thử ít người để ý. Dù vậy, mỗi năm hoa vẫn nở, có khi nở thật muộn. Chờ em dựng lại màu Xuân. 30 tháng Giêng, 2014 UYÊN NGUYÊN   Đọc tiếp Chờ em dựng lại màu Xuân.

Xuân… hai mươi năm ngoài viễn xứ!

Em ạ một năm giáp vòng anh đếm đủ ba trăm sáu mươi lăm ngày Xuân nên mảy may chẳng thiết Xuân trời huênh hoang Mai vàng Ðào thắm bánh Tét Chưng xanh hồng hồng xác pháo níu chân thon áo dài vải lụa dung dăng dung dẻ Anh thấy Xuân cười tươi đủ mười ngón tay anh mân mân đếm lên rồi lại đếm xuống … Đọc tiếp Xuân… hai mươi năm ngoài viễn xứ!

Chỗ ngồi thơm nức một mùi hương…

Anh đến thăm, lúc mình vắng mặt. Rồi ra về vẫn để lại trên ghế một gói quà. Từ lâu, mình vẫn thèm có một tác phẩm hội họa của anh, không phải chỉ để chưng, diện trình độ thẩm mỹ, mà để thực tập chánh niệm! Với mình, tình bạn là những công án! Sáng nay anh vừa nhắc nhở mình: UỐNG TRÀ ÐI! Cám … Đọc tiếp Chỗ ngồi thơm nức một mùi hương…

Cuối năm, tự vấn

1. Tác phẩm do một người bạn trong tòa soạn chụp, nhiếp ảnh gia Huỳnh Ngọc Dân. Mỗi bận ngang qua, bức ảnh khiến mình khựng lại. Không phải khựng bước chân, mà khựng cõi lòng. Mùa Xuân có mới hơn ở những lần trở lại? Nhưng sao Xuân vẫn đỏ một bờ tường chói chang, chưa chịu đổ xuống? Ðứa bé sơ xác ngồi lọt … Đọc tiếp Cuối năm, tự vấn

Ai hay, một cánh hoa rơi, ngậm ngùi!

  1. Trước những nỗi đau của người khác, tôi tập yên lặng. Và trước nỗi đau của chính mình, tôi tập tha thứ. Dầu sao phải công nhận bạo lực chưa bao giờ mang đến sự an lạc. Hành vi lấy oán trả oán, oán chất chồng. Một hai tuần trước, trong những cuộc gặp gỡ bạn bè, tôi vẫn bị hỏi dồn những … Đọc tiếp Ai hay, một cánh hoa rơi, ngậm ngùi!

40 năm, sao còn phân vân!?

Tôi thương ông, câu nói: “Mình không muốn thay thế ai, mà cũng không ai thay thế cho mình. Việc mình thì mình vẫn phải làm.” Cái nguyên tắc chơi với bạn, tôi giữ một mực: Tin. Không tin, không chơi! Tội gì phải thấp thỏm, trông chừng. Hai bữa trước, có người khuyên mình phải e dè, đừng hòng ở Việt Nam có chuyện chính … Đọc tiếp 40 năm, sao còn phân vân!?

Hồn Cố Quốc

Hồn Cố Quốc mấy năm viễn biệt Giấc hương quan muôn dặm mơ màng Bạn đồng tâm rặt những khách tha hương… (Phan Châu Trinh, Giai Nhân Kỳ Ngộ Lê Văn Siêu bàn giải và chú thích) 1. Những nét chữ viết ngay ngắn vì lòng trang trọng. Mùi giấy vẫn thơm hương thời gian. Rồi ra, nhiều thế hệ sau nữa, có yêu quý … Đọc tiếp Hồn Cố Quốc

Hay hơn “Bên Thắng Cuộc”

Có cái chết để ươm mầm sự sống Có đau thương thắp lửa mặt trời (Vũ Hoàng Chương) 1. Ở đây không phải là một câu chuyện hư cấu, mà đã thành huyền thoại. Sâu thẳm hơn, nó là một Công Án. Thiền sư Tetsugen Doko (1630-1682) quyết định ấn tống kinh Phật bằng Hán ngữ. Bản in tạng kinh cần phải được khắc sáu ngàn bản gỗ. … Đọc tiếp Hay hơn “Bên Thắng Cuộc”

Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

  Niệm ma-ta một niệm Ơn phước gặp ma-người (tr.73) Nhiều người nói thơ Nguyễn Lương Vỵ khó đọc. Mà khó đọc thật! Từ Hòa Âm Huyết Âm Tinh Âm Thất Huyền Âm, thơ Vỵ là tiếng rống người-ma. Ma ở cõi sống nói tiếng của mình. Người nghe nhưng không thể hiểu. Không hiểu, sao vẫn thấy thấm tháp!? Câu thơ nay kiên khổ Lì … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Bay vào vô tận nhất nguyên

“Tôi ơi đừng tuyệt vọng”

Cuối năm khóc bạn, Thanh và Ngọc… 1. Trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, bạn chọn sự chết cho cả hai vợ chồng, như cách bảo vệ tình yêu, gia đình mà bạn chấp tưởng. Dù sao sự chọn lựa như vậy chưa bao giờ là một giải pháp tốt, và là điều dễ chịu cho người đi và ở. Mấy ngày liền, mình vẫn … Đọc tiếp “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”

Uyên Nguyên: Từ nay vắng thêm một tấm lòng

(Ảnh: Internet)   Hoang tàn tôi vẫn tôi, giữa cuối đời lặng câm… (Việt Dzũng, Thung Lũng Chim Bay) 1. Lần cuối gặp Anh, ngồi trò chuyện lâu là hôm cả hai anh em không hẹn, nhưng cùng lên thăm thầy Viên Lý ở chùa Ðiều Ngự. Anh nói với thầy, “Con thấy buồn và lo!” Lo ở đây, là lo cho vận mệnh của GHPGVNTN … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Từ nay vắng thêm một tấm lòng

Ðường Về nối mãi khúc mù tăm!

Hiếm, để nhận ra, giữa dòng hưng ca… người nhạc sĩ cúi mặt, buồn! Tấm ảnh do nhạc sĩ Tuấn Khanh ghi lại thời khắc Việt Dzũng đứng lặng thầm, khi bài hát của mình vừa được bè bạn cao cung lên, mà niềm riêng lặng xuống… Ðường Về nối mãi khúc mù tăm! 22 tháng 12, 2013 UYÊN NGUYÊN   NGUYỄN ÐÌNH BỔN: NGƯỜI VIỆT BẤT HẠNH … Đọc tiếp Ðường Về nối mãi khúc mù tăm!

Yêu tôi nào phải, cái tôi riêng…!?

Buổi sáng đọc lại thơ Ngô Tịnh Yên, “Lãng Mãn Năm 2000”   Từ “gánh thơ qua những chợ đời,” rồi gánh đời trên đôi vai mỏng, Ngô Tịnh Yên đi tiếp hành trình thơ Lãng Mạn Năm 2000. Cõi thơ một mình viết xuống, con chữ đau theo nỗi cách lìa, như những giọt nước mắt chẻ ra muôn nhánh sông, trôi về những tàn … Đọc tiếp Yêu tôi nào phải, cái tôi riêng…!?

Sống không chỉ cần ăn, uống thôi!

Hình (internet): Anh Hồ Kim Hậu, 30 tuổi, quê ở Bình Ðịnh sau khi hoàn tất thủ tục hoàn trả lại tiền cho người hảo tâm.   1. Bạn chuyền nhau xem tấm ảnh, người thanh niên khắc khổ mặt ngoài, nhưng lòng thanh thản vui! Ðương thời rách bươm tình người, việc làm của anh Hồ Kim Hậu, 30 tuổi, quê ở Bình Định, là que diêm … Đọc tiếp Sống không chỉ cần ăn, uống thôi!

Uyên Nguyên: Vời vợi xa một nẻo Quê Chung…

Thiền Sư Nhất Hạnh (Ảnh: Uyên Nguyên)   1. Người ngoài suy diễn sao cũng được, nhưng trong nhà, mình phải thấu đạt căn-cơ lý-tình, phương tiện-cứu cánh: “Việc của hàng Tăng Chúng thì có Giới luật Yết Ma. Quý Thầy có cách giải quyết của quý thầy.” Ngay như hồi Ôn Nhất Hạnh về Việt Nam, bấy giờ người ta kể rằng “Thầy Tuệ … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Vời vợi xa một nẻo Quê Chung…