Uyên Nguyên: Những ân tình một thuở, khôn khuây!

Mùa Xuân, nhớ Anh Thiêng! Bao năm lỡ hẹn, với chính mình! Mỗi độ Xuân sang, là mỗi lần nhớ đến Anh, là mỗi lần muốn viết xuống một điều gì giữ lại, dù có thể chỉ cho riêng mình, muốn ôm ấp mãi, bao ân tình một thuở khôn khuây! Anh có ‘Mười Năm Yêu Em,’ còn bằng hữu thương Anh có hơn mười … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Những ân tình một thuở, khôn khuây!

Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Hình minh họa – Uyên Nguyên   Theo Sư về lại núi, Sư ngồi bụng rỗng, không buồn không vui… Con đại bàng xếp cánh đậu xuống nghe kinh. Sư không nói. Buổi trưa nắng dữ, dịu hẳn ở buổi chiều rồi tắt lịm ở buổi tối. Biển óng ả hắt lên màu trăng bạc. Sư ngồi lặng lẽ, gió xuyên qua khoang bụng rỗng, … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Về trong bốn phía thinh không

  Trẫm còn thơ ấu vội mất hai thân, bơ vơ đứng trên sĩ dân không chỗ nương tựa. Lại nghĩ sự nghiệp các bậc đế vương đời trước, thạnh suy không thường, cho nên Trẫm đến núi này chỉ cầu làm Phật, chớ không cầu gì khác. Sư bảo: – Trong núi vốn không có Phật, Phật chỉ ở trong tâm. Tâm lặng mà … Đọc tiếp Về trong bốn phía thinh không

Một thuở Mẹ, Cha…

1. Nghèo thì nghèo, tôi vẫn giữ trong nhà một cỗ piano. Chẳng phải học đòi sang trọng. Hầu như tất cả bạn bè, lần đầu đến nhà chơi đều hỏi tôi câu này: “Ðàn piano của ai vậy?” hoặc, “có biết đàn không?” Ðiều đó thật dễ hiểu, vì không mấy ai trong đám bạn thấy hoặc nghe tôi đàn cả. Nhưng tại sao … Đọc tiếp Một thuở Mẹ, Cha…

Uyên Nguyên: Sát na em tội nghiệp tôi…

1. từng sát na qua, hằng sa nỗi nhớ đêm rụng trái mùa khơi động gió lên vở hạt hoa trẩy nụ ngời xanh biếc mỗi cánh rơi tuột dốc xuân đời. từng sát na cuồn cuộn giông tố vệt sét chém ngang hồn gảy nửa chừng một ngày mưa chóng tàn con nắng lòng phố hom hem soi bóng ngọn vàng. 2. từng sát … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Sát na em tội nghiệp tôi…

Cắp nhặt đôi dòng, thương nhớ theo

Hương lòng muốn tỏ Linh giác có hay, ‘Xe pháp chờ người chuyển bánh Thuyền từ đợi kẻ nhổ neo,’ Hộ Giác Ðầu Ðà, ‘Như Lai sứ giả, Giáo hội đại sư, Duyên độ sanh một mảnh thuyền từ’ Nỡ lòng sao Tây thiên phi tích!? Ngày 5 tháng 12, 2012 UYÊN NGUYÊN Chữ nghiêng: Trích trong ‘Pháp Sự Khoa Nghi’ của Ðức Ðệ Tứ Tăng Thống Thích … Đọc tiếp Cắp nhặt đôi dòng, thương nhớ theo

Phương nào ký ức, dấu quan san…

“Vũ trụ thiền hành tiết điều hơi thở vũ trụ mỉm cười tiến lên thong thả vũ trụ vận hành êm ả thảnh thơi chuyện gì rồi cũng bỏ qua thôi ” (Võ Phiến) Cứ mỗi buổi sáng, hình như đã thành thói quen, anhNgô Văn Quy gọi tôi rất sớm và lúc nào cũng với giọng “dzỗi”: Thấy chưa, lúc nào cũng dzậy không … Đọc tiếp Phương nào ký ức, dấu quan san…

Uyên Nguyên: Văn Minh gửi cát bụi về mai sau*

Tác phẩm Mấy Chân Dung Văn Nghệ Hiện Ðại của Huỳnh Hữu Ủy, Văn Mới xuất bản tại Hoa Kỳ Chúng ta giờ ước mong gì Văn minh gửi cát bụi về mai sau. Nguyễn Ðức Sơn 1. Thỉnh thoảng Ông vẫn đến tòa soạn thăm bằng hữu. Ðến lặng lẽ, chọn một góc ngồi trò chuyện với bạn lặng lẽ rồi ra về, cũng lặng lẽ! … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Văn Minh gửi cát bụi về mai sau*

Mùa Xuân bên hiên thềm lạnh

Viết cho hai em Dung và Diễm, nàng Xuân của “Giving Back to the Less Fortunate”* 1. Mỗi buổi sáng lái xe đi làm, rồi chiều về, và có những hôm trời vừa tối hẳn, ngõ ra vào tòa soạn thưa thớt hơn nhưng thấp thoáng có vài bóng người, ngồi co rúm bên vệ đường hay dưới hàng hiên của những quán xá đã đóng cửa. Buổi … Đọc tiếp Mùa Xuân bên hiên thềm lạnh

Phận người long đong

Ảnh: Uyên Nguyên Chị mua tờ nhật báo Người Việt, rồi nằm xoài ra đất, lật ngay mục rao vặt tìm chỗ ở. A lô! A lô, xin cho hỏi có phải ở đây có phòng cho share không ạ! … Tôi bước ra ngoài cửa tòa soạn, vô tình nghe được mẩu đối thoại của chị. Mùa Ðông ngự trên thành phố hiu hắt buồn, vì vẫn có … Đọc tiếp Phận người long đong

Uyên Nguyên: Ðể tình thương hiện hữu

ngẫm đời quanh ta… 1. Ðọc bản tin Người Việt Online, “Tổng Thống Obama ‘tha’ gà tây dịp Lễ Tạ Ơn,”  và một bản tin khác, nội dung tương tự đăng trên trang web VOA. Nhưng, thay vì nói ‘tha,’ thì bản tin này nhận định hành động đó như một hạnh nguyện ‘phóng sinh,’ điều này vốn được khuyến khích từ thời Phật tại thế. Ðầy đủ ba pháp này, này các Tỷ-kheo, tương xứng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ðể tình thương hiện hữu

Quê hương hòa trong ánh đạo

Bìa tác phẩm “Dưới Bóng Ða Chùa Viên Giác” của Hòa Thượng Thích Như Ðiển và nhà thơ Trần Trung Ðạo Tranh: Nguyễn Ðồng-Nguyễn Thị Hợp – Trình bày: Uyên Nguyên   Lời thưa: Sách in sang quá! Toàn bộ quyển sách được  in bằng giấy láng, nên nặng. Bưu phí gởi đi cho mỗi quyển như vậy chừng bốn đô la! Sáng nay nhận thùng sách của Anh gởi từ Boston … Đọc tiếp Quê hương hòa trong ánh đạo

Nghề “bán sự thật”

Ngồi quanh giữa phòng hội Trần Ðại Lộc – Nhật báo Người Việt, phần đông là những anh chị em thân quen, gắn bó với nhau từ nhiều năm về trước. Mối liên hệ không bắt nguồn từ địa vị, sự thành đạt của mỗi cá nhân trong xã hội mà, thủy chung, quý mến nhau bởi cùng một tấm lòng quan tâm đến sự … Đọc tiếp Nghề “bán sự thật”

37 năm, Thầy chẳng nói thêm được gì!

Nhớ những bậc Thầy 1. Những ngày ở Sàigòn, toan tính vượt biên. Buổi đi mang theo tập lưu bút, giữa trăm trang ghi lại chút tình xưa với thầy cô giáo, bạn học, nét chữ thầy như tạc sâu lên tâm khảm học trò: ‘Ra đi là để trở về nghe em…’ (Nguyễn Thùy) Một hôm học trò hiểu được, đau đáu từng bước chân … Đọc tiếp 37 năm, Thầy chẳng nói thêm được gì!

Cám ơn Thầy đã dạy con… ngu

 Kính nhớ Thầy Nguyễn Thùy 1. Thầy dạy Văn, dáng người nhỏ thó, lưng còng, vẻ mặt khắc khổ nhăn nhúm. Mỗi lần lên lớp, chưa bước tới nơi đã thẩy tập giáo án trượt dài trên bàn. Rồi châm điếu thuốc đứng nhìn ra cửa sổ, nhả khói. Mỗi lần lên lớp, ông hay mắng học trò. Thỉnh thoảng đánh. Một lần tôi không … Đọc tiếp Cám ơn Thầy đã dạy con… ngu

Canh thâu đối ẩm soi hình vóc xưa…*

Nhân có người nhắc đến Dì… thương nhớ! Mến gởi M&M    Vượt biên bao bận không thành, bố bị tù, ở lâu hơn so với mọi người trong nhà, vì thân phận ‘tài công.’ Một hôm có tin nhắn về: ‘bố đã vượt ngục.’ Mẹ tức tốc dắt díu hai anh em tôi lên chùa, trốn tạm, nhờ chư thầy chỡ che, vài ngày sau cũng tìm … Đọc tiếp Canh thâu đối ẩm soi hình vóc xưa…*

Uyên Nguyên: Ước Vọng Duy Tân – A Dream For Vietnam

  Tòng tâm thao thiết, mượn bài thơ của Vi Khuê mà vào sách: Gởi hồn theo sách về Non Nước Nước mấy ngàn năm nước gấm hoa Nước thơm trang sử thơm tình đất Nước vẫn ngàn năm nước Việt ta Nước có tích xưa một trăm trứng Cha là rồng mẹ vốn là tiên Mẹ đi lên núi cha về biển Con đã … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ước Vọng Duy Tân – A Dream For Vietnam

Uyên Nguyên: Giờ Hoàng Ðạo Việt Nam, đã điểm?

Tưởng nhớ nhân cách một nhà văn, nhà báo Vô Uý và, nghĩ về dân làng Văn Giang   Hiện nay, hạng trí thức (mới) còn là một sức mạnh rời rạc. Ta chỉ thấy những sáng kiến, những hành động lẻ tẻ, không ăn ý với nhau ở các làng, cũng vì thế mà họ bị coi rẻ. Bọn đàn anh hoặc thuộc về phái cũ, hoặc chỉ biết đến lợi riêng, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Giờ Hoàng Ðạo Việt Nam, đã điểm?