Uyên Nguyên – “Ðức Phật Vẫn Ngồi Yên”

Từ đó cho đến nay, một, hoặc nhiều thế hệ đã ra đi, biến mất trong bóng tối của đêm dài sinh tử; nhiều thế hệ mới ra đời. Phôi bào trong Như Lai tạng vẫn liên tục kết rồi rã, thành rồi hoại. Dòng tương tục vẫn tiếp nối không ngừng. «Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng.» – TUỆ SỸ, Am Thị … Đọc tiếp Uyên Nguyên – “Ðức Phật Vẫn Ngồi Yên”

Uyên Nguyên – Ngày nhắc ta những tình, thơ, đau!

chàng về nay đã cưa chân, thương chàng thương một – thương thân thương mười (Ảnh: internet) chép lại mấy bài thơ lính của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992) Thơ Anh, tôi đọc nhiều và rất mê, nhưng mấy tập thơ của Anh tôi còn giữ lại được thì chỉ có hai trong số bảy tập xuất bản trước đây, có một tập là nhạc. Với hai … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ngày nhắc ta những tình, thơ, đau!

Uyên Nguyên – Ngẩn ngơ đời Biển!

 Sự thỏa mãn và lạc quan là bạn đồng hành của độc tài – NGUYỄN HƯNG QUỐC   Khởi hành từ nhật báo Người Việt, thay phiên nhau lái suốt mấy ngày và mấy đêm trường, cuối cùng ba anh em cũng đến tận cùng vịnh Louisiana (The Southernmost Point). Chuyến làm phóng sự lần đó đã để lại nhiều kỷ niệm, mà cho đến nay … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ngẩn ngơ đời Biển!

Gồng người vui với từng nỗi chia phôi…

“Như một lời chia tay” để nhớ buổi đi nghe hòa nhạc “Tình ca muôn thuở,” của Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9   Có những lúc, một mình thôi, đi để nghe “bất khả tư nghì” nhớ em! bừng bừng ánh điện chói chang hào hoa cung nhạc rộn ràng kiếp hoa mỹ kiều dáng điệu mượt mà màu hương phấn đó lạt phai nỗi … Đọc tiếp Gồng người vui với từng nỗi chia phôi…

Uyên Nguyên – Không chịu thua mình…

Tôi có một người bạn Nha sĩ, độc thân, thành đạt. So ra thì tuổi bạn nhỏ hơn mình nhiều. Nhưng là người đáng kính trọng. Một hôm bạn nói: “Hồi còn đi học, biết chắc một cộng một sẽ thành hai. Nhưng ra đời rồi, mới hiểu một cộng một không phải là hai.” Với tôi, bạn còn rất trẻ, trưởng thành trong môi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Không chịu thua mình…

Uyên Nguyên – “Dân làm báo”

Tranh do họa sĩ Nguyễn Ðồng và Nguyễn Thị Hợp vẽ, bảng lớn, và nay vẫn treo ở phòng khách, nơi mỗi ngày đón tiếp đồng hương Việt Nam đến tòa soạn. Năm 2004, kỷ niệm 25 năm thành lập công ty Người Việt, tranh của cô chú một lần nữa được in thành tấm thiệp nhỏ, dành tặng thân hữu. Tôi còn giữ lại … Đọc tiếp Uyên Nguyên – “Dân làm báo”

Uyên Nguyên – Trèo qua hết đỉnh cô liêu

Cớ sao thiên hạ người ta Vẫn chưa tròn một Quê-Nhà-Bao-Dung? (lục bát Hoài Khanh)    1. Ngày chia nửa ngôi thời gian, nắng tràn hết về trên thửa sân vắng. Sư trụ trì đi xa, duy chỉ có hai ông Thiện và Ác oai nghi đứng hai bên lối vào, vì sự đời có điều thiện ác thật, song cửa từ bi thì không … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Trèo qua hết đỉnh cô liêu

Uyên Nguyên – Huy Phương, Văn của Tình Thương lớn

Tác phẩm tái bản của nhà văn Huy Phương “HẠNH PHÚC XÓT XA” Bìa: Uyên Nguyên – Hình: Lã Tiến Thành Mấy ngày Tết vừa rồi, chú Huy Phương gọi rất sớm, lúc đó tôi cũng vừa vào đến văn phòng. Đầu dây chú chỉ nói gọn: – Chút chú đến nghe… Thế rồi chưa đầy nửa giờ sau chú đến, đặt nhẹ trên bàn … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Huy Phương, Văn của Tình Thương lớn

Uyên Nguyên – Ðình Nguyên, thơ là sóng đẩy phù sa chuyển mình

Ðình Nguyên (ảnh: Uyên Nguyên) Ðọc bài thơ Ngủ đi em và cùng thức dậy với non sông của Ðình Nguyên    Ðã cất bước đi tận nơi, nên thơ rất tới những câu cháy lòng nhau như thế. Tôi đọc bài thơ của anh thật chậm rải, và đọc rất nhiều lần vì thích vẻ Ðẹp trong thơ: Em đừng chở nắng chiều trải trên mặt con sông lừng lững … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ðình Nguyên, thơ là sóng đẩy phù sa chuyển mình

Uyên Nguyên – Cũng trầm luân theo một kiếp người…

ON YEAR AGO: On March 8, 2011… Pham Công-Thiên resolved to initiate new poetic errands and is now undoubtedly gracing with his zen musings and cosmic laughs the variegated multidimensional planes of this samsaric world. Death is but the play of Maya – the Great Illusionist Mother. Beyond Nirvana and Samsara lies the Undying and Unborn, the Dharmadhatu. Fellow pilgrim, know thus that Pham Công-Thiên’s passing … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Cũng trầm luân theo một kiếp người…

Lotus – Giới thiệu “Bông Hồng Cho Ngày Tháng Không Tên” của nhà văn Hoàng Long

Bông Hồng Cho Những Ngày Tháng Không Tên, Tiểu luận và dịch thuật văn học Nhật Bản của nhà văn Hoàng Long Lotus xuất bản tại Hoa Kỳ, 2014 Tập sách “bông hồng cho ngày tháng không tên” gồm những bài tôi viết và dịch trong vòng hơn mười năm qua trên con đường học tập văn học Nhật Bản. Từ lúc bước chân vào … Đọc tiếp Lotus – Giới thiệu “Bông Hồng Cho Ngày Tháng Không Tên” của nhà văn Hoàng Long

Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!

Ra vườn, cây chanh vàng rực. Chiều mùa Ðông lạnh lẽo, con mèo hoang nằm mọp trên bờ tường. Mùa Xuân hay là mùa Ðông, cảm xúc buồn hay vui? Có chút nắng le lói cuối chân trời. Mùa Xuân đắp chăn Ðông quạnh quẽ. Con mèo hoang mở mắt nhìn chằm chằm, rồi bỏ đi khi thoáng thấy bóng người. Buổi chiều trong vườn … Đọc tiếp Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!

Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Hình minh họa – Uyên Nguyên   Theo Sư về lại núi, Sư ngồi bụng rỗng, không buồn không vui… Con đại bàng xếp cánh đậu xuống nghe kinh. Sư không nói. Buổi trưa nắng dữ, dịu hẳn ở buổi chiều rồi tắt lịm ở buổi tối. Biển óng ả hắt lên màu trăng bạc. Sư ngồi lặng lẽ, gió xuyên qua khoang bụng rỗng, … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Thời gian và tuổi đời là điều cho đi và nhận… “no matter what”…

1. Kể ra chưa đầy sáu tháng, bị đụng xe hai lần. Ba ngày cuối năm, trộm đập kiếng xe lấy mất giấy tờ, đồ vật, thì cũng có thể cho đó là xui tận mạng! Sáng ngày 31 mà còn ngồi chầu DMV, cơ quan cảnh sát, sở xã hội v.v… thì thật oải! Nhưng xui thì có xui thật, mà tự thấy do mình bất … Đọc tiếp Thời gian và tuổi đời là điều cho đi và nhận… “no matter what”…