Lotus – Giới thiệu “Bông Hồng Cho Ngày Tháng Không Tên” của nhà văn Hoàng Long

Bông Hồng Cho Những Ngày Tháng Không Tên, Tiểu luận và dịch thuật văn học Nhật Bản của nhà văn Hoàng Long Lotus xuất bản tại Hoa Kỳ, 2014 Tập sách “bông hồng cho ngày tháng không tên” gồm những bài tôi viết và dịch trong vòng hơn mười năm qua trên con đường học tập văn học Nhật Bản. Từ lúc bước chân vào … Đọc tiếp Lotus – Giới thiệu “Bông Hồng Cho Ngày Tháng Không Tên” của nhà văn Hoàng Long

Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!

Ra vườn, cây chanh vàng rực. Chiều mùa Ðông lạnh lẽo, con mèo hoang nằm mọp trên bờ tường. Mùa Xuân hay là mùa Ðông, cảm xúc buồn hay vui? Có chút nắng le lói cuối chân trời. Mùa Xuân đắp chăn Ðông quạnh quẽ. Con mèo hoang mở mắt nhìn chằm chằm, rồi bỏ đi khi thoáng thấy bóng người. Buổi chiều trong vườn … Đọc tiếp Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!

Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Hình minh họa – Uyên Nguyên   Theo Sư về lại núi, Sư ngồi bụng rỗng, không buồn không vui… Con đại bàng xếp cánh đậu xuống nghe kinh. Sư không nói. Buổi trưa nắng dữ, dịu hẳn ở buổi chiều rồi tắt lịm ở buổi tối. Biển óng ả hắt lên màu trăng bạc. Sư ngồi lặng lẽ, gió xuyên qua khoang bụng rỗng, … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Thời gian và tuổi đời là điều cho đi và nhận… “no matter what”…

1. Kể ra chưa đầy sáu tháng, bị đụng xe hai lần. Ba ngày cuối năm, trộm đập kiếng xe lấy mất giấy tờ, đồ vật, thì cũng có thể cho đó là xui tận mạng! Sáng ngày 31 mà còn ngồi chầu DMV, cơ quan cảnh sát, sở xã hội v.v… thì thật oải! Nhưng xui thì có xui thật, mà tự thấy do mình bất … Đọc tiếp Thời gian và tuổi đời là điều cho đi và nhận… “no matter what”…

Người tỉnh chưa hẳn đã tịnh…

Chú Tiểu ngồi thiền định hay ngủ gật, một hôm chạy đi tìm Sư hỏi nguyên cớ. Sư cười, chỉ vào trong ấm trà: Lá trà này không phải là mi mắt của Tổ, nhưng uống thì vẫn thức canh thâu. Kẻ thức thì không hẳn là người tỉnh. Tỉnh thì chưa hẳn đã tịnh. Sư nói xong, an nhiên ngồi thưởng trà. Chú tiểu … Đọc tiếp Người tỉnh chưa hẳn đã tịnh…

Vòng tay bác ái…

Hôm nay Giáng Sinh đi nhà thờ, Mẹ Maria Bác Ái hỏi: “Phật Từ Bi trong con có khỏe không?” Tôi thưa “dạ”. Chúa treo mình trên Thánh Giá nhoẽn môi cười, và nói: “tội con nhà Phật thì không liên can gì tới Chúa, nhưng lúc buồn thì con vẫn có thể ghé đây”. – Uyên Nguyên – 25 tháng 12, 2015     Đọc tiếp Vòng tay bác ái…

Về trong bốn phía thinh không

  Trẫm còn thơ ấu vội mất hai thân, bơ vơ đứng trên sĩ dân không chỗ nương tựa. Lại nghĩ sự nghiệp các bậc đế vương đời trước, thạnh suy không thường, cho nên Trẫm đến núi này chỉ cầu làm Phật, chớ không cầu gì khác. Sư bảo: – Trong núi vốn không có Phật, Phật chỉ ở trong tâm. Tâm lặng mà … Đọc tiếp Về trong bốn phía thinh không

Một thuở Mẹ, Cha…

1. Nghèo thì nghèo, tôi vẫn giữ trong nhà một cỗ piano. Chẳng phải học đòi sang trọng. Hầu như tất cả bạn bè, lần đầu đến nhà chơi đều hỏi tôi câu này: “Ðàn piano của ai vậy?” hoặc, “có biết đàn không?” Ðiều đó thật dễ hiểu, vì không mấy ai trong đám bạn thấy hoặc nghe tôi đàn cả. Nhưng tại sao … Đọc tiếp Một thuở Mẹ, Cha…

Uyên Nguyên: Sát na em tội nghiệp tôi…

1. từng sát na qua, hằng sa nỗi nhớ đêm rụng trái mùa khơi động gió lên vở hạt hoa trẩy nụ ngời xanh biếc mỗi cánh rơi tuột dốc xuân đời. từng sát na cuồn cuộn giông tố vệt sét chém ngang hồn gảy nửa chừng một ngày mưa chóng tàn con nắng lòng phố hom hem soi bóng ngọn vàng. 2. từng sát … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Sát na em tội nghiệp tôi…

Xoay Hướng Nào? Cũng Núi, Chướng

Chú tiểu bắt chước Tổ ngồi xoay mặt vào vách, thiền định. Sư đi ngang thấy, nói: “Xoay hướng nào cũng núi, chướng”. – Uyên Nguyên, 08/12/2015 (Ảnh: Bộ sưu tập Tổ Bồ Ðề Ðạt Ma của anh Tâm Nghĩa Ngô Văn Quy)   Đọc tiếp Xoay Hướng Nào? Cũng Núi, Chướng

Về lại bờ mê, tìm thấy Giác

Một tượng Tổ Ðạt Ma, trong bộ sưu tập của anh Tâm Nghĩa Ngô Văn Quy   Tổ trừng mắt hỏi, đi đâu? Thưa, qua sông tìm về bến Giác. Tổ lại quát, không có bến Giác bên kia sông. Tổ bảo quay về bến mê, thời chứng Giác! 01.12.2015 Uyên Nguyên   Đọc tiếp Về lại bờ mê, tìm thấy Giác

Phương nào ký ức, dấu quan san…

“Vũ trụ thiền hành tiết điều hơi thở vũ trụ mỉm cười tiến lên thong thả vũ trụ vận hành êm ả thảnh thơi chuyện gì rồi cũng bỏ qua thôi ” (Võ Phiến) Cứ mỗi buổi sáng, hình như đã thành thói quen, anhNgô Văn Quy gọi tôi rất sớm và lúc nào cũng với giọng “dzỗi”: Thấy chưa, lúc nào cũng dzậy không … Đọc tiếp Phương nào ký ức, dấu quan san…

Uyên Nguyên: Văn Minh gửi cát bụi về mai sau*

Tác phẩm Mấy Chân Dung Văn Nghệ Hiện Ðại của Huỳnh Hữu Ủy, Văn Mới xuất bản tại Hoa Kỳ Chúng ta giờ ước mong gì Văn minh gửi cát bụi về mai sau. Nguyễn Ðức Sơn 1. Thỉnh thoảng Ông vẫn đến tòa soạn thăm bằng hữu. Ðến lặng lẽ, chọn một góc ngồi trò chuyện với bạn lặng lẽ rồi ra về, cũng lặng lẽ! … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Văn Minh gửi cát bụi về mai sau*

Cám ơn đời còn những thương yêu…

Nhà báo Thai Dinh phát bánh mì cho đồng hương đến xem đá banh ở hội trường Người Việt   Tôi nghe một bạn đồng nghiệp Phạm Phú Nhân kể lại, Tết năm nào, trong lúc tất cả anh chị em nhân viên vui trong áo mới, rộn rã pháo hồng ngày đầu năm ở công ty Người Việt. Anh lẳng lặng dẫn vào hai người, rồi … Đọc tiếp Cám ơn đời còn những thương yêu…