Còn “dư luận viên” thì khó ăn nói cho ngay

Ghi chép báo chí,
Xã hội mê cung (tập 2) gởi các bạn “dư luận viên”

 

Cùng một nội dung comment, bạn dùng 5 cái nicknames khác nhau để gởi cho blog: AReader, JustReader, BacHoBackHo BacTon

Nhìn những cái tên, và cái “đuôi” của địa chỉ email, tôi đoán ra xuất xứ, đồng thời cảm thông nỗi bức xúc của bạn vừa nêu. Có điều, ở đây cũng cần có sự cân nhắc khi phổ biến rộng ra những điều bạn viết, bởi như chính bạn nói, ngôn ngữ một phần phản ánh nhân cách và khả năng của người cầm bút, liên đới tên tuổi cho một tờ báo lớn ở bên nhà. Bạn có quyền bảo vệ chủ nghĩa của bạn, nhưng ngay cả sự lận lờ không cần thiết, bạn sợ điều gì?

The words of Lenin-what were they? Liberating or, on ihe contrary, deceptive, dangerous, and ultimately enslaving?

And what about Marx’s words? Did they serve to illuminate an entire hidden plane of social mechanisms, or were they just the inconspicuous germ of all ihose appalling Gulags of the future. I don’t know: most likely ihey were both at once. –  (Vaclav Havel, ‘A Word About Words’ – Hrádecek, 1989 – Bản dịch Anh ngữ của A.G. Brain)

Tất nhiên, không có cái gì là “thật,” nếu như bản thân mình không còn đủ khả năng để xác định đâu là sự thật. Những tấm ảnh post lên ở nhiều trang blogs được dẫn trong bài “Xã Hội Mê Cung,” chắc chắn không cần phải diễn giải thêm bằng từ ngữ, và chẳng cần cầu chứng với những tên tuổi to tát hay ghê gớm. Nó giúp mình suy nghĩ tầm xa, hơn là tranh cãi quanh quẩn.

Trong xã hội đã có rất nhiều sản phẩm được con người giả tạo. Câu nói chua cay này tôi nghe được trong phim I, robot (2004): “Sự xuẩn động nhất của loài người, là chế tạo ra những thằng robot thông minh hơn mình.” Phim chỉ là giả tưởng thôi, nhưng gợi cho mình suy nghĩ, điều đáng sợ thật sự, tôi cho vẫn là “giả nhân.” Ở đây, nghĩa là con người thật, mà tâm địa giảo trá.

Cái cách làm báo đã quen ăn trên ngồi tróc, cả vú lấp miệng dân theo định hướng xã hội chủ nghĩa, bạn có thể không quan tâm sự thật thì đó là điều đáng buồn. Cho nên chưa bao giờ, người ta lại thấy một mô hình báo chí Việt Nam “tự sướng” bằng cách giật tít.

Mà “giật” như vậy cũng chưa đáng sợ lắm. Sợ, là những thủ thuật sấp ngửa sự thật để dìm đất nước xã hội xuống đáy tầng địa ngục thật kinh tởm. Cơ gì, phải có bộ phận “Dư Luận Viên,” và một khi nó còn tồn tại, thì nền báo chí “lề phải” mà bạn đang cúc cung phục vụ bị xúc phạm nặng nề, đã bị diệt vong!!!

Thế giới chẳng lạ, có những tên tuổi “em xinh, em bé, em tên là BLOGGERS,” lại phải thay chỗ của bạn, gồng gánh cái sứ mệnh gióng lên tiếng nói cho Sự Thật Việt Nam! Họ cực khổ biết bao nhiêu, đổ máu, và nước mắt đã đầy!

Ðối diện với Sự Thật, bạn sợ. Chỉ có một cách lý giải, vì bạn thích nói gian?

Dầu sao, tôi vẫn tin đất nước còn có rất nhiều nhà báo có lòng. Và trong tình huống bị trói buộc, chưa làm được điều tốt đẹp hơn cho nhân quần xã hội, thì ẫn nhẫn, im lặng vẫn là điều đáng kính trọng hơn.

Một ngày, xã hội có một bộ phận gọi là “Dư Luận Viên,” thì nền báo chí “lề phải” Việt Nam, dù còn người tâm huyết, cũng khó ăn nói cho ngay!

Ngày 26 tháng 9, 2013
UYÊN NGUYÊN

 

Featured image: Internet

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Xã hội

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: