Lạy hạt Bụi bay trên mây…

Mây bay đầu núi kéo trời lên xa…
Nguyễn Xuân Hoàng, Mang Mang

 1.
Anh hẹn khi nào xuống sẽ đi cà phê với em. Nhưng Anh không đến, không bao giờ đến nữa. Ðiều đó dễ hiểu, vì Anh bệnh!

Em hẹn với lòng em sẽ lên thăm Anh, vậy mà! Thực tế đời sống áo cơm đã níu đôi chân chùng lại, nhưng đó không bao giờ là lý do khiến mình hài lòng với chính mình, sau những lần lỡ hẹn.

Và đó có phải là tâm trạng của một người đi trên mây?

Ði trên mây và biết rằng mình đi trên mây thì vẫn chưa hẳn là đi trên mây. Có ai mà không đi trên mây? Chuyện tình của cả nhân loại đều là sự căng thẳng cùng độ giữa đây và đó (1)

Người đi trên mây là âm bản một người đi trên mặt đất buồn thiu và loài người cô đơn cùng cực. Cô đơn trong Tình Yêu “yêu đến chết, đến khi chết, yêu trọn đời cho đến chết. Yêu cho đến chết hay cái chết của chính tình yêu?”(2)

Tại sao?

Tại vì từ nay Anh có thể được yêu Chị nữa không? Và Chị, có thể yêu Anh nhiều và lâu hơn nữa không?

Em tin là được. Tình yêu như thế vượt ra hạn hữu tử sinh, là vĩnh cữu. Nhưng cũng chính vì vậy là niềm cô độc nhất của con người.

Người đi trên mây không phải là trên mây, nhưng tự treo mình lên ngọn nhân sinh để nhìn xuống thấy con người có chung một nỗi buồn. Tình yêu vì vậy trong/ngoài văn chương Nguyễn Xuân Hoàng bát ngát, trùm lấp.

Trùm lấp vào đâu? Vào chốn Bụi và Rác.

2.
Thật tình trong thâm tâm không chỉ hẹn Bạch Xuân Phẻ lên San Jose dự buổi ra mắt sách Trần Trung Ðạo gần giữa tháng Mười, mà vì hứa với lòng nhất định phải lên thăm Anh. Lần hứa nào cũng thiết tha, đầy tâm huyết!

Cái thiết  tha, tâm huyết duy nhất của đời sống lưu vong ấy là gì? Là thèm được ngồi cạnh Anh như được ngồi giữa quê hương.

Một lần định như sao ngàn đã định
Lại một lần nông nổi vết sa cơ…
– 
Tuệ Sỹ, Không Ðề

Nếu thầy Tuệ Sỹ nói “chết là nỗi buồn nhân sinh,” thì hôm nay tôi buồn quá đi rồi! Xin hóa thân làm Rác, lạy hạt Bụi bay trên mây…

Hạ phương kính bái thượng phương Nguyễn Xuân Hoàng.
Kính mong san sẻ sự mất mát cùng Chị Gia Vy, và gia đình.

Ngày 13 tháng Chín, 2014
UYÊN NGUYÊN

 

(1) (2) Phạm Công Thiện, “Ðôi chút nhàn tưởng về nghệ thuật viết tiểu thuyết – Chữ nghĩa hoài vọng và tình yêu tuyệt vọng trong tiểu thuyết của Marguerite Duras và của Nguyễn-Xuân Hoàng,” (thay lời giới thiệu tác phẩm “Người Ði Trên Mây)

* Hình: tư liệu của gia đình Anh và Chị TrươngGia Vy

 

 

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Thân hữu, Tưởng niệm

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: