Từ “giải phóng thành đô, 1954” đến “giải phóng, 1975”

Với Bạch Xuân Phẻ, Phú Xuân và chị Trịnh Thanh Thủy
Sacramento, CA, tháng 9, 2014

1.
Hôm lên San Jose tiễn Anh Nguyễn Xuân Hoàng xong, ngày sau Bạch Xuân Phẻ đưa tôi và chị Trịnh Thanh Thủy xuống Scramento Downtown thăm đài tưởng niệm cựu quân nhân Hoa Kỳ tham chiến tại Việt Nam. Khác với nhiều nơi, tượng đài còn ghi khắc hình ảnh của những cựu tù “Hanoi Hilton.”

Trong quần thể kiến trúc mô tả khung nhà tù kiên cố, điều khiến mình nghĩ ngợi là dưới nền đất của ngõ ra vào, chạm một mặt đồng nửa hình đất nước Việt Nam. Nửa đó là miền Nam.

IMG_5033

2.
Trên đường xuôi về nhà, tôi ám ảnh mãi hình nửa bản đồ nước Việt. Người bản xứ bây giờ và bao đời sau nữa sẽ hiểu gì và tưởng niệm gì qua biểu tượng của vùng đất Nam Việt Nam. Tất nhiên là họ có quyền hãnh diện về cha ông mình, đã khăn khó, dũng cảm và hy sinh cho lý tưởng tự do hòa bình thế giới.

Riêng tôi mãi đau đáu hình ảnh một mảnh đất bị cắt lìa thân. Hơn 40 năm, vết cắt đã thành dấu đồng trơ gan tuế nguyệt… Thế giới Tự Do khắc họa những trang sử Việt Nam buồn như thế…

Vui gì mà tự hào “chiến công giải phóng thành đô, 1954” nhưng sự thật sau đó chỉ đặt nền móng cho tham vọng cầm tù cả một dân tộc.

IMG_5077

Những người Mẹ lính ở đất nước Tự Do dặn con xông vào trận tuyến đừng manh động “chủ nghĩa anh hùng.” Vì viên đạn nào bắn vào hình quân thù cũng khó, bà Mẹ nào cũng thấu một điều hết sức giản dị nhưng kinh thiêng, đau nỗi chết con.

Từ “Giải phóng thành đô, 1954,” đến “giải phóng, 1975,” người người Việt Nam hôm nay nếm trải một bị kịch: 60 năm mất mát niềm tin và tình người.

Ngày 8 tháng 10, 2014
UYÊN NGUYÊN

IMG_5053

 

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Tổng Quát, Tưởng niệm, Xã hội

Thẻ:

2 replies

  1. “I love you son, please take care of yourself and don’t be a hero. We don’t need a medal of honor, we need a son.” Đây là lý do chính để miền Nam tự do mất vào tay việt cộng. Một chính sách sai lầm khi gửi những người lính Hoa Kỳ vào để chết thế (hay chết cùng với) cho người lính Việt Nam. Cha mẹ nào không xót. Từ đau xót, họ quay sang phản đối để bảo vệ con cái họ không phải đi chiến đấu ở Việt Nam và làm mạnh phong trào phản chiến. Hồ chí Minh đã nắm được tâm lý nầy, nên ra lệnh cho việt cộng cứ nắm lấy thắt lưng lính Mỹ mà đánh. Một người lính Mỹ đổi mười người lính việt cộng cũng đổi, cuối cùng chúng ta sẽ thắng ở Wahington DC. Thật là dã man cho lãnh đạo và buồn cho ngừơi Việt Nam.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: