“Biết mà không nói có bất nhân – Nói mà không nói hết có bất nghĩa?”

Một người bạn ở Việt Nam nhắn cho tôi qua Facebook, đại khái những thể loại sách như Bên Thắng Cuộc của Huy Ðức, Ðèn Cù của Trần Ðĩnh hay, tương tự, vẫn có thể tìm được ở Việt Nam. Tất nhiên phần lớn là những bản sao.

Bạn kể, tìm thì có chút khó khăn, nhưng giữ trong nhà là điều khó khăn hơn. Cho nên đọc trên mạng, ấn bản ebook là giải pháp an toàn nhất. Trong lúc các nhà xuất bản, tác giả chưa tìm ra phương án nào thích ứng hoàn cảnh “tôi muốn biết” ở Việt Nam, việc sao lại nhiều tác phẩm từ bản gốc, phát tán, theo tôi là không thể tránh.

Quyển Bên Thắng Cuộc ngay những giờ đầu ra mắt ấn bản Kindle (ebook), liền bị “bẻ khóa”. Rồi đến Ðèn Cù I và II. Trường hợp Ðèn Cù II thì khá rõ, bản scan từ quyển gốc nên kém chất lượng. Vấn đề người đọc ở Việt Nam, ở hoàn cảnh này, đâu cần chất lượng. Cái chính là “chúng tôi muốn biết” trong phần nội dung.

Vài hôm trước tôi nhận tin nhắn của một anh bạn khác, cám ơn và nói không cần gởi Ðèn Cù II về cho anh nữa, vì anh đã có file PDF của ai đó gởi cho đọc rồi. Tôi cười, nói với anh “sao hay vậy!?” Rồi chẳng để ý gì. Nở nào cản cái sự “muốn biết” của đồng bào mình!

Tôi không để ý, đơn giản vì tôi hiểu cái nhu cầu bức thiết của một đất nước mà người dân luôn sống giữa bốn bức tường bưng bít thông tin và hơn thế nữa, tuyên truyền giả dối.

Tác giả không leaked file, Người Việt Books không leaked file. Tôi và anh Thái không leaked file ra,… nhưng liệu sự thật “hậu trường Ðảng CSVN” có còn che đậy mãi được hay không!?

Người đọc Bên Thắng Cuộc hay Ðèn Cù, theo tôi, chỉ có một tâm lý duy nhất. Hả dạ!

Hả dạ vì càng ngày càng có nhiều người nói lên sự thật thay cho họ. Sự thật vốn bị Ðảng và Nhà nước che lấp mà ai cũng biết ít nhiều!

Cho nên, người biết mà dám nói ra và, nói thật, thời này đất nước rất cần!

Nếu lên án Nhà Nước độc tài hiện nay “bất nhân bất nghĩa” với nhân dân, thử hỏi người tự cho mình trí thức, “biết mà không nói có bất nhân – Nói mà không nói hết có bất nghĩa”!?

Duy chỉ có điều mình còn trông đợi, bà con “leo”, “trèo”, “vượt” “bẻ,” “chuyền”… rất tài tình để biết cho thật tỏ tường. Nhưng bao giờ thì hành động vượt qua một cuốn sách, hay đọc chỉ để biết mà thôi!?

07 tháng Giêng, 2015
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Tác giả, tác phẩm, Xã hội

Thẻ:, , , ,

4 replies

  1. BẢN SCAN TỪ QUYỂN GÓC NÊN KÉM “CHẤT LƯỢNG”….
    NẾU CHÚNG TA NÓI VỀ MỘT VẬT CÓ SỰ “HAY/DỞ,TỐT/XẤU”THÌ ĐÓ LÀ CHÚNG TA NÓI VỀ CÁI PHẨM CHẤT…..PHẨM CHẤT THÌ KHÔNG CÓ ĐONG ĐIẾM ĐƯỢC.THÌ KHÔNG CÓ LƯỢNG ĐI KÈM.
    RẤT BUÔN,KHI CÓ NGƯỜI VẨN TIẾP TỤC DÙNG NGÔN NGỮ VC ĐỂ NHÉT VÀO TÂM-TƯỞNG CỦA ĐỌC GIẢ.

    Số lượt thích

  2. Writing in all capital letters is considered “Yelling” in English 🙂

    Tiếng Việt là một ngôn ngữ sống, it keeps evolving with time 🙂 (ý kiến cá nhân)

    Chừng nào Chủ nhà viết Saudi Arabia là Ả Rập Xê Út thì lúc đó N. sẽ phản đối 🙂

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: