Cám ơn đời còn những thương yêu…

12291757_986435141403163_1855592787608090558_oNhà báo Thai Dinh phát bánh mì cho đồng hương đến xem đá banh ở hội trường Người Việt

 

Tôi nghe một bạn đồng nghiệp Phạm Phú Nhân kể lại, Tết năm nào, trong lúc tất cả anh chị em nhân viên vui trong áo mới, rộn rã pháo hồng ngày đầu năm ở công ty Người Việt. Anh lẳng lặng dẫn vào hai người, rồi dặn bạn tôi lúc đó phụ trách hội trường, dọn lên hai phần ăn trưa đầy đủ các món ăn cho hai vị đó. Cả hai là người vô gia cư.

Một câu chuyện khác tôi cũng được biết, một lần có người bạn vừa tặng anh một cái áo ấm, anh thích, song trên đoạn đường đi vào công ty, ngang chỗ có người vô gia cư ngồi co ro mùa Ðông, anh hỏi người bạn vừa tặng mình chiếc áo, nếu anh làm một điều gì đó có thể không hài lòng bạn, bạn có buồn không? Bạn nói “không!” – Tức thì anh dừng xe, cởi chiếc áo ấm tặng lại cho một người vô gia cư…

Tôi kể lại đây hai mẩu chuyện này không nhằm đề cao một cá nhân, nhưng quả thật đời sống quanh ta vẫn luôn có những điều thật nhiệm mầu, từ những việc làm tưởng rất nhỏ…

“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương”

Wake at dawn with winged heart and give thanks
for another day of loving
– thơ Kahlil Gibran

27.11.2015
Uyên Nguyên

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật - Sự kiện, Thân hữu, Xã hội, Độc thoại

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: