Nguyễn Man Nhiên – Bài Thơ Trần Tục

12494907_799019240203487_7318981943983028483_n

khi tôi cúi xuống buộc dây giày
chúng ta nói về nghệ thuật
như một con chó hụt hơi
gió sâu hút căn nhà trống
con đường mòn xuyên qua rừng
ra khỏi mưa bóng tối nuốt chửng

tôi tự hỏi làm thế nào
các nhà thơ sống sót
bên trong cái bụng ọp ẹp
của ngôn ngữ cằn cỗi
và trên cánh đồng tĩnh tâm có mái che
những bài thơ chăn thả
với cổ gầy gò
uể oải nhai một cây sậy
cái miệng đói mùi thịt tươi
của đống ý tưởng bị nghiền nát
hòa lẫn vào tro bụi

tôi nằm im trong lùm cây
những người phụ nữ đi qua không khí
một cô gái bắt đầu cháy
khoảng rừng trọc xung quanh cổ
chiếc khăn màu rượu vang
kéo lê giấc mơ chúng ta đã cạn

ai đã tạo ra ngôi đền
nơi các nhà sư cầu nguyện
gạch và trụ cột của nó
là các mảnh ghép héo hắt của bầu trời
và những vị thần trong cơ thể ngủ đông
sống gần thiên đường giẻ rách

tôi như con chim sẻ nghèo câm
ngửi mùi lá sâu trong cỏ dại.

 

  • Feature Image: Nguyễn Man Nhiên
Advertisements


Chuyên mục:Bài hay trên net.

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: