Trà Vigia: Hạt Buồn

Hạt Buồn
của Trà Vigia
Ciet xuất bản lần thứ nhất
tại Hoa Kỳ, 2014
Bìa và trình bày: Tuệ Nguyên – Uyên Nguyên
ISBN: 978-1502941930
Copyright © Ciet và tác giả giữ bản quyền

 

Jata sinh ra trong một gia đình trung lưu tương đối ổn định. Cha là thầy giáo ảnh hưởng sâu sắc nền giáo dục Pháp, mẹ cũng học qua tiểu học và là người phụ nữ Chăm điển hình với những đức tính tần tảo tháo vát, quán xuyến mọi công việc nội trợ trong gia đình. Tuổi thơ của chàng trôi qua êm ả trong vòng tay thương yêu của cha mẹ và người thân. Có lẽ chàng sẽ lớn lên như bao đứa trẻ khác nếu chàng không mắc một căn bệnh quái ác, cứ vài ngày lại đau bụng dữ dội làm thân người cứ rung lên bần bật, mặt mũi tái mét trông rất thiểu não!

Cha mẹ đã nhiều lần đưa Jata đi khám bệnh, xét nghiệm, chụp X quang cũng chẳng phát hiện điều gì khác lạ. Vài lần đi Nha Trang, Sài Gòn cũng chẳng ăn thua. Nhiều ông bác sĩ lắc đầu lẩm bẩm, có lẽ đây là một căn bệnh lạ mà nền y học chưa được biết đến và khuyên người nhà nên thử dùng thuốc nam may ra phước thầy may chủ! Gia đình cũng nhiều lần mời thầy cúng làm phép theo phong tục, biết đâu những người khuất mặt quở trách điều gì thì cứ theo lễ mà làm cho đúng phép. Thế là Jata được đặt vòng vào hai cổ tay và hai cổ chân, cần cổ đeo thêm hai lá bùa hộ mệnh bằng chì dát mỏng, chẳng khác gì nhười tù cổ đeo gông, chân tay mang xiềng chờ ngày ra pháp trường xử tử. Riêng người cha theo Tây học thì không tin lắm vào mớ bùa lỉnh kỉnh mà ông cho là nhảm nhí nên luôn bắt chàng phải uống và chích thuốc Tây thường xuyên nơi nhà ông y tá làng cách đó hơi xa. Thế là chiều chiều xâm xẩm tối, một thằng bé bốn tuổi lại cầm hộp thuốc đến nhà ông y tá chờ ông đi làm về chích thuốc. Xong xuôi cũng vừa tối mịt, Jata lầm lũi ra về với bao nỗi hoang mang. Chưa xong, bà mẹ hết tìm ông lang này đến ông thầy nọ bốc thuốc nam. Có vị thuốc đắng nghét, uống vào phải nhai thêm một cục đường tán ngòn ngọt để ngụm thuốc khỏi nôn ra; có vị thì nhàn nhạt tanh tanh như mùi cua sống chưa uống đã lợm giọng; có vị thì ngai ngái hăng hăng như nước giã hành tỏi gừng nghệ qué sả thập cẩm, uống vào cứ như là cháy cả ruột gan muốn ói ra cũng chẳng được. Dù sao Jata cũng đã tọng vào tất cả mọi thứ chua cay tanh đắng ngọt bùi, vết đâm kim chích vào mông, vai, bụng, mạch máu không chừa chỗ nào, gông cùm xiềng xích đã đeo đẳng một thời tuổi thơ gan lì trong sợ hãi. Nhưng dường như những cực hình ấy vẫn chưa đủ, chưa thôi…

Nơi đây là ngôi nhà là quê hương, một nơi rất đỗi thân thương mà sao nhiều khi Jata cảm thấy mơ hồ những điều xa lạ không thuộc về mình. Ra khỏi làng quê là đã khác, những căn nhà khác, những con người khác, những tiếng nói khác… kéo theo những suy nghĩ khác lờ mờ không xác định. Nhiều lần Jata nói lên những thắc mắc của mình nhưng cha mẹ đều gạt ngang bảo: con còn nhỏ chỉ nên cố gắng học, lớn lên dần dà con sẽ biết mà không cần ai phải dạy bảo. Chúng ta chỉ nên biết những gì cần thiết cho hôm nay phù hợp với tuổi tác của con, đi xa hơn chỉ thêm vô ích lợi bất cập hại. Biết thế, nhưng Jata vẫn mơ màng về một thế giới của riêng mình, một nơi chàng đã sống vui vẻ bình yên bên những người thân có lẽ từ một kiếp nào xa xôi lắm. Một khung trời không gợn lên ưu tư lo lắng, không giằng xé đớn đau về thân xác và không còn một lằn ranh vô hình phân cách những làng quê. Một khoảng không gian bao la lềnh bềnh trên những tầng mây thoang thoảng hương hoa qua từng cơn gió nhẹ. Những lời ca giọng hát du dương văng vẳng từ những vì sao nhấp nháy từng giọt ước mơ kết thành giọt sương mai lấp lánh đón tia nắng bình minh ru hồn người về nguyên thủy. Biết nơi nào là nguồn cội hoang sơ?!

Jata thi và đậu vào một trường sư phạm mở khóa cấp tốc ở tỉnh nhà. Phải đi học thôi để có một nghề nuôi thân, chứ ăn bám cha mẹ hoài cũng chán. Nghề thì có nhiều nghề, nhưng có lẽ nghề trồng người là cao quý nhất. Jata tự nhủ, dù gì cha mình cũng là người thầy mẫu mực uy tín, đã tạo dựng một sự nghiệp giáo dục bền vững đối với một cộng đồng mới bước đầu khai hóa. Còn nghề khác thì chắc không phù hợp lắm, với lại cũng không hứng thú gì nếu mình không thích. Ngành y thì luôn tiếp xúc với máu me ghê quá, kĩ sư thì ngày nào cũng mày mò cùng dầu mỡ ốc vít cũng không ổn, nông nghiệp có vẻ thích hợp hơn nhưng ruộng rẫy đã hiến cho nhà nước hết thì coi như không xong. Thôi thì ngành giáo vậy, cây bút tập vở cục phấn cùng vài lời rao giảng cũng đủ cho một cõi đi về trong tình hình hiện nay.

– Mày thấy lớp mình thế nào? Tao oải quá!

– Tao cũng thế, học mà như không học. Toàn mấy thứ tào lao buồn ngủ quá!

– Ừ, muốn ngủ cũng chả được. Lớp mình thấy tao to con lớn xác nên bầu làm cán sự thể dục kẹt ghê! Sáng sớm phải lôi mấy đứa dậy tập mà tao lại muốn ngủ nướng thêm, đúng là xúi quẩy!

– Mà tao cũng đâu khá hơn. Tụi nó thấy tao làm vần vè mấy bài thơ nên bầu làm cán sự học tập. Khốn nỗi tao bị thiểu năng môn triết Mác Lênin và thơ Tố Hữu nên bị phê bình hoài. Có lẽ nay mai phải từ chức thôi.

– Chắc tao cũng thế quá, đến giờ thảo luận tao rầu muốn chết. Mấy con nhỏ nó phát biểu lung tung trên trời dưới đất gì tao không hiểu mà có lẽ tụi nó cũng không biết nó muốn nói gì. Còn mấy thằng lóc nhóc người ngợm không giống ai lại ra dáng bệ vệ gương mẫu luôn đi đầu trong mọi công tác, mà sức vóc nào có bao nhiêu nên chẳng ra trò trống gì. Cứ mạnh ai nấy nói, nói và nói…

– Ừ chúng ta đang sống trong thời đại nói, nói dài nói dai nói dại chừng nào tốt chừng nấy, miễn là không sai quan điểm là được. Nói theo, làm theo, ăn theo để sống theo chết theo đến nỗi tao không biết sống để làm gì mà chết cũng chẳng để làm gì?! Tao không biết nói gì nên cứ nín thinh, tụi con gái nó cứ phê bình chửi khéo tao là ông thần ve chai. Ừ ve chai ve gái gì cũng được.

– Còn tao được phong là ông thần xì dầu vì chẳng biết nói năng chi. Mà tụi nó học ở đâu mà nói khiếp thế nhỉ? Chắc tụi nó học cua học ghẹ học lóm học liếc gì không biết. Nay mai tụi mình cũng phải bổ túc thêm thôi.

Jata không còn thời gian để bổ túc nữa, bởi qua nửa khóa học không mang lại điều gì mới mẻ nếu không muốn nói là ngược lại. Những cơn đau thời thơ ấu tưởng như đã ngủ yên nay lại ùa về không nguyên cớ. Chàng nghe đau âm ỉ, có khi nhoi nhói trong lồng ngực hoặc đâu đó trong toàn thân tê dại. Có lẽ phải ngưng thôi những gì mình không thể tiếp tục. Một bức tường kiên cố chắn ngang, không lẽ mình cứ đập đầu vào phá vỡ hay cứ ngồi đấy trầm ngâm suy tư xuyên thấu về phía bên kia vô hình vô tướng. Những kiến thức tạm thời thu nhận được ngay bản thân mình không thể chấp nhận thì làm sao có đủ can đảm truyền thừa cho người khác. Con người là một linh vật, một thế hệ học sinh cần được giáo dưỡng để phát huy tính người một cách tối ưu nhất. Chàng nghe mang máng tiếng hí của những con ngựa đang kéo xe hàng lên dốc, hai mắt được bịt kín để đi đúng một con đường đã định cho đến khi kiệt sức. Hay đó là tiếng hí cuồng của con chiến mã đang say máu nơi trận địa quyết tử cho một lí tưởng điên rồ hoang tưởng cho đến hơi thở cuối cùng. Một trò chơi khốc liệt không cần thiết. Đau quá, Jata quyết định mai đi khám bệnh! Có vài ông anh làm ở bệnh viện, may ra nhờ vả được chút ít.

– Sao, cần khám chỗ nào? Mày cũng bệnh được à!

– Ông anh nói sao ấy, sức bò trâu cũng bệnh nói chi em.

– Được rồi, nào lại đây. Khám đầu hay khám đuôi?

– Chẳng đầu cũng chẳng đuôi, em bị đau ngang hông nói chung vùng bụng. Nhiều lúc đau quá chẳng biết đich xác chỗ nào. Ông anh y sĩ rờ rờ nắn nắn xoa xoa bóp bóp một hồi rồi bảo:

– Không sao đâu, tao viết giấy qua anh Thương chụp X quang kiểm tra rồi mới quyết được. Xác mày cọp ăn không hết còn lâu mới ngoẻo được, yên tâm. Vài ngày sau Jata lại đến khám chờ y lệnh.

– Mày bị sỏi thận một cục nhỏ thôi, khoảng 10 li. Tao cho thuốc bào mòn sỏi để một thời gian xem sao rồi xử lí sau. Mày nhớ kiêng cữ những thức ăn có nhiều calci như tôm cua nghêu sò ốc hến. Những chất kích thích như rượu trà cà phê, thuốc lá cũng nên giảm hoặc bỏ luôn nếu mày muốn sống đến già hì hì.

– Bỏ mấy thứ đó chẳng thà chết quách cho xong chớ sống đến già làm gì cho mệt. Hay là anh hai giới thiệu em vào Sài Gòn mổ lấy sỏi ra luôn cho dứt điểm có được không anh hai nhân đức của em?

– Tao thấy chưa cần thiết lắm. Một là rất tốn tiền, hai là không có bác sĩ chuyên khoa tay nghề cao. Sau giải phóng mấy tụi giỏi đi vượt biên hết, chỉ còn lại mấy đứa lơ mơ như tao nên mày chưa cần mạo hiểm làm gì. Ba là mày đang học, ra trường xong đi mổ có chế độ chính sách có phải hơn không!

– Anh nói chí phải, nhưng em có cục sỏi trong đầu cần mổ gấp. Nói nhỏ anh hai nghe, em muốn bỏ học nhưng chưa có lí do chính đáng nên mới tìm đến các anh giúp. Có gì mấy anh bí mật giùm cho, cứ nói đại với cha mẹ em là bệnh cần phải mổ gấp, để lâu ắt nguy hiểm đến tính mạng. Em thì không sợ chết, nhưng ông bà già nghe con mình sắp chết chắc cũng không sung sướng gì phải không anh hai?!

– Ừ mày muốn phải thì phải thôi, để tao bàn với anh Thương rồi tính. Tưởng mày chỉ có một cục sỏi thận ai dè lại đẻ thêm một cục sỏi não. Không mổ thì di căn biến chứng không biết đâu mà lường. Ta là anh nên phải có trách nhiệm giúp đỡ, nhưng mày liệu đấy tao chỉ làm theo ý mày thôi đấy nhé. Rủi ro mày đi chầu ông bà thì đừng có trách tao!

– Cám ơn ông anh nhiều, đi chầu ông bà rồi còn nợ nần gì nữa mà trách nhau. Có gì anh nói với cha mẹ em thêm cho ông bà yên tâm nhé!

– Ừ cứ để tụi tao lo, mày cứ lo phần mày.

Jata tin ở thiên định nhưng cũng có niềm tin mãnh liệt vào bản thân mình. Mỗi người sinh ra đời đều có một ngôi sao hộ mệnh, ngôi sao ấy lơ lững trên bầu trời và tiềm ẩn trong thân xác mỗi người. Nếu chàng sinh ra trong một gia đình khác thì ắt hẳn cuộc đời chàng sẽ khác. Có thể đó là một điều may mắn và cũng có thể là một điều bất hạnh. Jata có người cha làm thầy nên sách vở luôn có mặt mọi nơi, điều đó kích thích chàng tìm đến cái đọc. Đọc là một cách học đa dạng đa diện hiệu quả nhất lại mang tính giải trí cao, nhưng không phải ai cũng muốn đọc hay tìm đọc. Bởi đọc mà không hiểu hoặc không tiếp nhận được điều gì mới lạ thì không hứng thú và không đủ kiên nhẫn trên hành trình đọc. Một đứa trẻ sáu bảy tuổi đã có thể đọc báo, phân biệt được đúng sai, tốt xấu, thiện ác… là một chuyện không bình thường. Tám chín tuổi đã nhai tiểu thuyết Tây Tàu rau ráu thì lại càng bất bình thường nếu không muốn nói đó là mầm mống của sự bất hạnh! Jata có cảm tưởng rằng mình đã học đâu đó từ kiếp trước, kiếp này chỉ để ôn lại, kiểm nghiệm lại những gì mình đã trải qua. Hình như ở một kiếp nào đó chàng đã là một hoàng đế oai phong hiếu sát, luôn đem quân đi xâm lược nước khác để cướp bóc hoặc chỉ để thị uy rằng ta đây kẻ mạnh. Chàng đã gây ra biết bao nhiêu tội ác tày trời khi giết người không gớm tay với những sinh linh vô tội. Chàng đã sống xa hoa trong cung vàng điện ngọc bao quanh là đám cung tần mĩ nữ lả lơi cùng lũ nịnh thần tung hô tâng bốc, trong khi dân nghèo đang đói rét lầm than kêu trời không thấu! Lại một kiếp nào đó chàng là một người hành khất rách nát tả tơi bị người đời ruồng bỏ, mái nhà là gầm cầu xó chợ cùng lũ chó hoang tranh nhau miếng ăn miếng nhục một kiếp đời. Có khi chàng lại hóa kiếp một người tử tù bị dẫn ra pháp trường xử trảm, chàng bị chém ngang lưng nên nỗi kiếp này vẫn thấy đau âm ỉ triền miên. Có lẽ chàng cũng từng là một tu sĩ khổ hạnh nơi rừng sâu núi thẳm nên cứ mỗi lần ra phố chàng lại thấy khó thở và ngột ngạt hơi người. Chàng thích ngồi một mình trầm tư hơn là đàn đúm đám đông, càng muốn hòa nhập hòa đồng chừng nào lại càng cô đơn chừng ấy. Chỉ khi nào chàng hóa thân là một nhà thơ thì tinh thần mới cảm thấy thanh thản thoải mái, nhưng nhà thơ cứ vẫn là nhà thơ lơ mơ lang thang vô định. Nhà thơ của ngày xưa đã chết từ lâu, kiếp này không thể và không nên đầu thai một thời lầm lỡ! Ừ mà nhớ lại để làm gì nhỉ? Jata chỉ muốn đọc để làm người cho ra người, cứ vớ vẩn mấy vần thơ thì chẳng cần đầu thai kiếp này làm gì. Buồn buồn thì cứ mang thơ ra đọc cho vơi nỗi đời, chứ thơ với thẩn chỉ thêm tiền mất tật mang.

– Ừ sao lại lạnh run thế này nhỉ?! Jata cố mở to đôi mắt để nhìn rõ sự vật xem thế nào nhưng chỉ he hé được đôi chút. Trước mắt là một màn trắng lờ nhờ mờ ảo không định hình. Chàng vênh đôi tai lên nghe ngóng xem có động tĩnh gì không nhưng chỉ nghe lùng bùng như tiếng gió đập vào vách lá xào xạc. Nghe kĩ thì như là tiếng đập của chính trái tim mình đang ngày càng yếu đi. Có lẽ mình chết thật rồi, âm phủ mới lạnh lẽo thế này chứ trần gian thì đủ âm thanh cuồng nộ hỗn mang. Mà sao hoang vắng quá chẳng có một hình người hay chỉ một bóng ma, chẳng có tiếng nói cười hay tiếng khóc than? Sự chết lạnh lùng và ghê rợn đến thế ư! Biết thế thì mình đâu muốn chết, cứ sống tạm với lũ đầu trâu mặt ngựa có phải hơn không. Lúc này Jata mới thấm thía nỗi cô đơn, hiểu được từ cô độc là thế nào và chàng phần nào hiểu được vì sao nhiều người lại tham sống sợ chết đến thế! Chàng lịm dần vào tuyệt vọng, nửa hồn thương đau như chới với vào khoảng không vô định không nơi bấu víu. Trong cơn mê, bản năng sinh tồn vẫn bùng phát mãnh liệt đến không ngờ. Có ai đó không, cứu tôi với! Jata vận hết gân cốt gồng mình trỗi dậy, gắng gượng hết sức bình sinh còn lại để bay ra thoát khỏi địa ngục này. Phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, Jata tự động viên mình mà như động viên một ai đó đang ngồi kề bên.

– Đè đè tụi bây, kêu thêm mấy cô y tá vào trợ giúp. Tao giữ tay trái mày giữ tay phải. Hai đứa giữ chân một đứa giữ đầu, thằng nào nặng kí thì đè bụng.

– Không ngờ thằng này khỏe quá, quậy quọ đứt hết dây cột bảo hiểm. Có lẽ thuốc mê hết tác dụng rồi sao ấy. Mà quên, bác sĩ có dặn trước rồi còn gì. Nó tỉnh vài phút rồi sẽ thiếp đi đến mai mới tỉnh hẳn. Không vấn đề gì đâu!

– Ca mổ coi như thành công, chỉ giữ sao cho khỏi nhiễm trùng là ổn. Bệnh nhân có sức khỏe tốt nên sức đề kháng cao, người nhà cứ yên tâm. Cô y tá dặn dò vài điều trước khi bước ra khỏi phòng hồi sức.

– Tụi bây cứ ra ngoài nghỉ để tao canh cho, có gì tao gọi. Còn phải trực chiến dài ngày nên cần phân công hợp lí. Ông anh cả gút tình hình.

*

Những gì đến sẽ đến, và đã đến không cần mời gọi. Chỉ có điều cái đến ấy diễn biến như thế nào, thuận lợi hay không thuận lợi. Dĩ nhiên trong cái họa luôn tiềm ẩn mầm phúc và trong cái phúc luôn chất chứa mầm họa. Cứ thanh thản chào đón những điều tốt đẹp nhất cũng như chuẩn bị tư thế sẵn sàng chấp nhận những điều tồi tệ nhất. Hãy sống và hãy vui khi tuổi thanh xuân vẫn còn trước mặt, thế giới còn bao con đường để khám phá và bao nhiêu khung trời để phiêu du! Có lẽ giờ này Jata được nhiều hơn mất, chàng đã mổ xong và nhất là đạt được ý nguyện bỏ học. Nghĩ cũng buồn cười, nhiều người muốn học lại không có điều kiện. Còn người được học lại cứ ê chề như đi lao động khổ sai, thà chết chứ không chịu học những điều không muốn học!

Mấy ngày qua sức khỏe hồi phục tốt, duy vết mổ có đặt ống thải dịch cứ tràn ra làm ướt vết thương có nguy cơ nhiễm trùng cao. Biết làm sao được, kĩ thuật lúc đó chỉ đến thế nên cứ may nhờ rủi chịu. Con người trong một trạng thái nào đó thường dễ biến chứng và không kiểm soát được hành vi lời nói của mình nên thường chủ quan tùy tiện trong ứng xử. Ngày đầu mới tỉnh, em gái cho Jata uống thuốc. Thấy anh nuốt có vẻ khó khăn nhăn nhó khổ sở quá nên lần sau em chàng pha thuốc vào sữa cho dễ uống hơn. Không ngờ chàng lại quát tháo sỉ vả đủ điều làm em gái một phen khiếp vía. Lại một lần Jata không chịu ăn cháo mà cứ đòi ăn cơm, chàng lại quát tháo sao lại mua thịt bò già dai nhách khiến chàng nhai không được. Thật ra chàng bị ảnh hưởng thuốc mê nên quai hàm chưa hoạt động bình thường, miệng cứ đăng đắng cũng tại dạ dày chưa tiết dịch vị đúng mức. Thế mà em gái cứ chịu đựng những lời quở trách vô lí thậm tệ mà không một lời rên rỉ oán than trong khi vẫn hết lòng chăm sóc người anh qua cơn hoạn nạn. Nghĩ lại vừa thương vừa tội! Người lớn hay người làm lớn luôn ỷ thế cao hơn mạnh hơn để bắt nạt áp đặt những kẻ thấp hơn yếu hơn mà không cần biết điều đó đúng sai hay phải quấy thế nào! Cần phải lấy lại sự công bằng cần thiết nếu muốn cuộc đời này có sự độc lập, tự do và hạnh phúc. Một điều mà Jata ấp ủ trên con đường sống mai sau.

Sáng nay, cô gái người nhà bệnh nhân nằm giường kế bên lại pha cho Jata li sữa nóng. Hôm qua hôm kia cũng thế, vừa sau lúc em gái chàng đi chợ mua thức ăn nấu cho cả ngày. Có lẽ cô gái này có người nhà trong thành phố nên cứ đúng bữa là có người mang đồ ăn tới không phải nấu nướng gì bận rộn. Cô gái có cô em họ rất xinh, vẻ mặt luôn ủ rũ buồn bã lâu lâu lại ôm ngực ho có vẻ đau đớn lắm. Nghe kể là một tối cô đang trên chiếc honda dame đi học đàn về thì bị bọn cướp chặn đường, sợ quá cô rồ ga phóng liều liền bị bắn vài phát đạn. Cô cũng thoát thân về tới nhà nhưng bị một viên đạn ghim vào phổi nên nhập viện chờ mổ. Bác sĩ đã hội chẩn vài lần mà vẫn chưa quyết định ngày giờ phẫu thuật nên người nhà rất lo lắng. Cũng tại bác sĩ giỏi đi vượt biên hết nên mới ra nông nỗi này, nhiều người càu nhàu than phiền. Cũng lạ! Cô ta bị một cục chì từ ngoài bay vào phổi nên cần lấy ra, còn chàng thì một cục sỏi không biết từ đâu đến lại nằm ngay trong thận. Phải tống khứ gấp những vị khách không mời mà đến này nếu muốn sống bình yên. Khổ thế! Không thể chỉ vài lời ngọt ngào đãi bôi là xong mà mà cần thêm tiền, tình và cả sự may mắn nữa. Chàng dù gì cũng mổ xong, đã qua một cửa ải còn sự hồi phục rồi tính sau. Còn cô gái dễ thương này không biết có qua nổi cửa ải số một, Jata tự nhủ. Đôi khi chàng lơ đãng khẽ nhìn qua cô gái đang nghĩ gì và nói vài lời an ủi động viên, nhưng lại thôi. Biết nói gì nhỉ?! Nhiều lần cô chị gọt trái cây cho cô em gái ăn, không quên mang một đĩa sang mời chàng. Jata chỉ ậm ừ bằng ánh mắt, không nói nổi một lời cảm ơn. Tệ thật! có mấy người bạn đến thăm, cũng vui.

– Sao khỏe không, ồ thế này là tốt quá rồi!

– Ừ tốt, nhưng nằm lì một chỗ buồn quá.

– Ráng buồn vài ngày nữa rồi xuất viện mặc sức mà vui. Mày thiếu thứ gì để tao mua cho. Mấy ngày rày bận ôn thi căng quá không đến thăm mày sớm được, cảm thông nghe, thấy mày khỏe tao mừng quá!

– Cảm ơn nhiều, sách báo đọc mờ cả mắt chỉ mệt thêm. Thuốc uống thuốc chích cũng lợm giọng ê mông quá rồi. Mày mua dùm tao vài điếu thuốc hút xả stress với thông phổi chớ ngột ngạt quá chịu hết nổi rồi.

– Ê ê không được đâu mày, vụ này thì không chiều được. Mày đề nghị thứ khác dễ chịu hơn đi. Mấy đứa em Jata cũng nhao nhao phản đối.

– Tao cữ kiêng một tuần là phải phép rồi, ức chế quá e lợi bất cập hại nên muốn xé rào đôi chút mày phải thông cảm chớ. Tao muốn hút thuốc để xả khói xem hơi thở mình có thông thoáng chưa thôi.

– Mày lại muốn làm thơ rồi, vụ này cũng cấm tiệt. Không có lợi cho sức khỏe lắm đâu, chỉ cần ăn ngon ngủ kĩ cho mau bình phục. Thôi cũng gần tối rồi, tao cũng tranh thủ về ôn thi, có gì mai mốt tao lại đến. Thế nhé!

– Hay tao đề nghị thế này, trước khi về mày dẫn tao đi ra ngoài dạo một vòng cho khuây khỏa đôi chút. Hít thở chút ít không khí trần tục cho giãn gân cốt, chứ mùi bệnh viện nhiều tử khí quá e giảm thọ đó mày!

– Cũng được thôi, nhưng hỏi ý kiến mấy cô y tá thế nào đã chứ.

– Để cho mấy cổ ăn cơm tối, tao dặn mấy đứa em có lí do là được rồi. Thôi anh em mình xuất hành cho kịp giờ tốt chứ họa phúc khó lường lắm!

– Ừ, đi thì đi. Nhưng mày chủ động đấy nhé, có gì không được trách tao.

– Hoan nghênh mày cả hai chân!

Hai người bước ra cổng bệnh viện trong tư thế hiên ngang. Một tuần nay mới được nhìn ông đi qua bà đi lại, con người sống không hòa nhập với đồng loại thì cũng chẳng cần sống làm gì. Nhưng bầy đàn quá thì dễ biến thành thú vật, không phát huy được tính người và tình người để tâm hồn thăng hoa mà chỉ đày đọa nơi thân xác. Cạm bẫy và cám dỗ là bài học vỡ lòng từ thuở khai thiên lập địa và không dễ gì vượt qua trong từng bước chân, trong từng phút giây suy tư và hành động tự phát hay ý thức…

– Mỏi chân quá rồi, ghé tạm quán vỉa hè này làm vài hớp cà phê cho ấm!

– Ừ, tranh thủ còn về kẻo mọi người lo.

– Cứ bình tĩnh thư giãn. Dục tốc bất đạt, vội quá thì còn đi dạo làm gì. Cô chủ cho hai li đen nóng và nửa gói President, khẩn trương lên nhé!

– Đã bảo không được hút thuốc mà lại…

– Cấm trong bệnh viện thôi còn ngoài này thì vô tư. Cần thay đổi không khí trong buồng phổi cho tốt đời đẹp đạo. Mày nên nhớ thuốc lá cũng là thuốc nếu sử dụng hợp lí đúng liều. Mấy bữa rày tiền thăm bệnh cộm túi quá phải biết chi tiêu có khoa học, mày khỏi lo khoản này. Đây lì xì mày một tờ để bồi dưỡng ôn thi gọi là chia sẻ động viên lẫn nhau. Rồi mày cũng vượt qua kì thi, tao cũng vượt qua bệnh tật và cuộc sống luôn ở trước mắt ôi mến thương hoặc thảm thương cũng chẳng có gì trầm trọng…

Đêm đó Jata bị hôn mê có lẽ bị cảm lạnh hoặc do bị ngộ độc thuốc lá cũng nên vì chẳng ai biết bí mật thông tin này. Em gái lay chàng dậy uống thuốc nhưng thấy anh không cựa quậy nên hoảng hốt báo mấy cô y tá cấp cứu. Đầu tiên là tắt gấp quạt trần đang quay vù vù làm thân nhiệt chàng hạ xuống bất thường. Tiếp đến là đốt một lò than để sưởi và hơ ủ ấm. Jata từ từ tỉnh lại, trong cơn mê chàng thấy mình đang bay trên đám mây cưỡi gió cùng đàn chim di cư về miền cực bắc. Những tảng băng trôi phản chiếu ánh sáng ngũ sắc cầu vồng dưới nắng mặt trời rực rỡ cứ cuốn hút chàng bay đi bay mãi về phía chân trời huyền hoặc vô cùng vô tận. Từng làn hơi lạnh cuồn cuộn bốc lên khiến đôi tay chàng tê dại không tung cánh lên cao được, thế là chàng từ từ rơi xuống trên một ngọn núi băng giá hoang vu một màu trắng xóa không một bóng dáng sinh vật nào. Không biết phải làm thế nào khi toàn thân chàng đang lạnh dần, sắp hóa băng đến nơi thì một con chim đại bàng to lớn không biết từ đâu bay đến. Nó đậu lên người chàng, xù lông nâng chàng lên đôi chân như gà mẹ ấp ủ gà con. Thế là thân nhiệt chàng ấm dần lên rồi sau đó quặp chàng trong đôi giò rộng bằng cái giường bệnh viện đưa chàng về. Con chim bay đi là lúc chàng sực tỉnh đưa con mắt ngơ ngác nhìn mọi người mà còn nghe văng vẳng tiếng đôi cánh quạt gió về phương trời xa. Một thế giới khác đi qua và khép lại!

Cuối cùng Jata vẫn sống sau nhiều lần nhiễm trùng tệ hại như muốn chết đi sống lại. Không biết người khác nhìn mình trong cơn thập tử nhất sinh có thấy tội nghiệp không nhưng trong con mắt chàng thì những người khác thật đáng tội nghiệp! Vẻ mặt người nào cũng lo lắng đau thương mỗi khi thấy chàng sắp chết. Những giọt nước mắt rưng rưng cứ chực rơi xuống khi thấy chàng cứ lịm dần không biết lúc nào thở hắt một hơi thở cuối cùng. Sinh mạng chàng đáng giá đến thế sao?! Ngay cả bác sĩ trực tiếp mổ chàng dường như cũng không tự tin lắm, thấy chàng khỏe thì vẻ mặt ông ta ta giãn ra vui vẻ còn chàng yếu thì ông ta xìu, vẻ mặt co lại như một hàn thử biểu đo nhiệt độ cứ lên xuống thất thường. Jata học hành chẳng ra gì, cũng chưa giúp ích cho gia đình và đóng góp gì cho xã hội. Học để là chính mình chứ không phải để là người khác, nhưng xem ra trong thời buổi này học làm người không phải dễ! Những điều được tiếp thu ngay bản thân mình không chấp nhận thì làm sao có đủ can đảm và nhiệt tình truyền thụ cho người khác? Mà không lẽ không học, mọi người cũng đang học thế thôi. Có nghề nghiệp để nuôi thân, phấn đấu có chức quyền để có lợi danh, có tư thế trong xã hội để ra vẻ ta đây trí thức. Gió chiều nào ngả chiều ấy, sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi còn ai coi mình là người hoặc chó thì cũng thế thôi. Thời thế thế thời phải thế, ta không sống nổi thì cứ chết đi cho xong. Để người khác tưởng nhầm mình tranh giành chỗ đứng với người này người nọ thì phiền quá, buồn ơi chào mi!

Không thể cứ ở nhà ăn bám mãi cha mẹ, còn làm nông thì không phù hợp tí nào. Cứ cày cuốc gieo gặt tính công điểm thế này thì thân phận chẳng khác chi trâu bò, chỉ khác bò trâu ăn rơm cỏ còn người thì ăn cơm độn ngô khoai. Lại xách gói đi thi, lại đậu học vài tháng chán quá lại xách gói về. Có lẽ trường trại trên đất nước này, trong thời điểm này không có chỗ thích hợp cho chàng dùi mài kinh sử. Mình chưa làm quan thì lấy cớ gì treo ấn từ quan, còn vào rừng ở ẩn thì còn đâu rừng rú để tu tập, không khéo lâm tặc cho mấy nhát dao chết uổng mạng thì oan gia. Mà đi tu để làm gì nhỉ?! Ông trời sinh ra mình để xây dựng cuộc sống thêm tươi đẹp, thoái thác trách nhiệm làm người là có tội với tổ tiên. Còn đi tù cũng không hay chút nào, đi ngược lại xu thế của thời đại sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát như cám chỉ đáng cho lợn ăn. Còn đi buôn thì chắc không được rồi, cứ tính toán lời lãi, toan tính áp phe thì tâm hồn làm sao mà thăng hoa được. Cứ dành quyền ưu tiên cho ai rêu rao phi thương bất phú muốn làm giàu bằng mồ hôi nước mắt kẻ khác. Thôi thì lấy vợ sinh con đẻ cái cho có người nối dõi tông đường, biết đâu đến đời con cháu mình cuộc sống tươi đẹp hơn chăng. Trước mắt không còn phải suy nghĩ vẩn vơ vớ vẩn!

Hàng xóm Jata là một cặp vợ chồng son trẻ trông rất xứng đôi, lúc nào cũng hồn nhiên vui tươi mặc dù gia cảnh không lấy gì sung túc nếu không muốn nói là hơi túng thiếu. Họ có người cha học tập cải tạo đã hơn 5 năm chưa mãn hạn về cùng gia đình. Người cha lại thường xuyên bệnh tật nên chi phí thăm nuôi là một gánh nặng lớn. Cặp vợ chồng này cưới cùng ngày với Jata nên chàng có ấn tượng đặc biệt dành cho họ, với lại cô vợ là em một người bạn thân của chàng hồi còn học trường sư phạm nên chàng thường xuyên qua lại thăm hỏi tâm tình. Anh chồng là thầy giáo nhưng bỏ nghề về nhà làm vườn trồng cây ăn quả, rau củ để cô vợ mang ra chợ bán. Họ cặm cụi làm cỏ tưới cây suốt ngày nhưng không lúc nào vắng tiếng cười câu hát bên những nụ hoa tươi khoe sắc trong nắng ngày chói chang. Thế mới là cuộc sống chứ! Jata lẩm bẩm mỗi khi thấy hai người quấn quít như đôi chim non trong khu vườn hạnh phúc nơi chốn địa đàng. Nhìn họ vui mà chàng cũng vui lây khi vợ chồng mình không thể có sự đồng cảm tuyệt vời như thế. Một hôm thằng bạn mời sang uống rượu mừng chiếc xe đạp mới mua sau mấy năm đăng kí đằng đẵng đời dạy học.

– Thế nào, gần lên chức hiệu trưởng chưa thì rửa lon luôn đi.

– Chẳng trưởng cũng chẳng phó làm gì cho mệt. Cuối tháng lãnh lương đủ là êm, ai muốn đấu đá thì cứ thừa thắng xông lên. Còn tao thì miễn chấp!

– Bi quan thế bồ, cũng phải phấn đấu lên chứ nếu muốn tồn tại. Đời là con thuyền ngược nước, không tiến ắt phải lùi đó mày!

– Đôi khi phải chấp nhận lùi thôi. Thằng nào có lương tâm thì mất lương tiền, mấy đứa muốn có lương tiền thì lại mất lương tâm. Tao muốn chống tiêu cực thì bị cho là chống chủ trương chính sách. Không sớm thì muộn chắc cũng từ bỏ cái nghề bạc bẽo này. Chán lắm rồi! Rút sớm như mày là sáng suốt.

– Mày nói tao nghe xấu hổ quá, rút chỗ này nhảy vào chỗ khác thuận lợi hơn thì còn nghe được, như tao là bế tắc cùng đường có ngon lành gì đâu mà sáng suốt hay ngu đần. Thôi lên 100% mừng chiếc xe đạp mới, kẹt kẹt mày cho tao mượn đi nhà ngoại xin gạo cứu đói đó nghe.

– Sẵn lòng thôi, dạo này mày làm ăn thế nào. Mày không quen cực khổ mà cứ cuốc xới thế này tao thấy ái ngại quá. Cũng phải cố chứ biết làm sao!

– Mấy đứa khóa mình có ai khá không, lâu quá chẳng được tin tức gì.

– Mấy đứa cờ đỏ hồi trước lên chức vùn vụt, có đứa hiệu phó hiệu trưởng, có đứa lên phòng nhăm nhe trưởng phó gì đó tao cũng chẳng để ý. Mày nhớ mấy con mấy thằng trong tổ mình đến giờ thảo luận cứ giành phát biểu rồi bình bầu tụi mình vào loại C đó không. Tụi nó ra trường tình nguyện đi biển đảo rồi vượt biên ráo trọi mày nghĩ có buồn cười không. Đứa thì tham ô hối lộ trơ tráo quá nên ngồi tù, một đứa bất mãn đi ăn cướp bị bắn chết thê thảm. Đời là thế!

– Còn anh em trong nhóm ông thần ve chai tụi mình bình yên cả chứ?

– Vẫn sống nhăn nhưng bỏ dạy hết rồi, chỉ mình tao là người trụ đến cuối cùng. Nhưng có lẽ cũng phải dĩ đào vi thượng sách. Tao chờ có chiếc xe đạp này chở hành lí về luôn. Dzô 100%!

– Ừ cũng khó, mấy đứa có lương tâm nghề nghiệp thì không phát huy được khả năng nên đành phải bỏ dạy tìm việc khác kiếm sống. Còn mấy đứa chẳng ra gì lại bám nghề, tìm cách đấu đá hạ bệ nhau để ngoi lên để chờ ngày lãnh lương hưu. Đúng là một lũ cặn bã, một gánh nặng của xã hội đổ lên đầu tương lai thế hệ trẻ mà hậu quả không thể lường được. Thôi uống!

*

Không ai biết được ngày mai ra sao, mình sẽ sống đến đâu và sẽ chết như thế nào?! Cũng không nên quá lo lắng và suy nghĩ nhiều về điều đó một khi hiện tại còn nhiều lo toan, còn quá khứ chỉ là bóng mờ nhưng luôn ám ảnh mơ hồ trong từng giây phút sống. Cứ sống và ước mơ về những gì tốt đẹp nhất sẽ đến trong sự nỗ lực hết mình để cuộc sống này luôn mến thương tràn đầy ý nghĩa. Hồi trai trẻ khác với nhiều người trong việc định hướng nghề nghiệp cũng như mơ tưởng về một tương lai tươi sáng tốt đẹp theo một hình mẫu nhất định. Có người mơ ước trở thành bác sĩ, kĩ sư, giáo viên,… Người thì muốn trở thành cán bộ cấp cao hay một chuyên gia cao cấp. Nói chung ai cũng có một đời sống ổn định và được mọi người nể trọng. Còn Jata thì khác hẳn, chàng mơ làm một chủ trang trại với những cánh đồng lúa tươi xanh, một khu vườn um tùm cây lá, một đàn bò thản nhiên gặm cỏ, một bầy heo mập ú trong chuồng và một đàn gà vịt xáo xác gọi nhau tìm mồi bên ụ rơm khô. Dĩ nhiên, trước hết phải trang bị một nền tảng tri thức căn cơ vững chắc cho nhận định và sáng tạo. Chàng quan niệm, một người con trai trước hết phải biết võ thuật để tự vệ và bênh vực kẻ yếu, biết âm nhạc để hát ru mình và ru người, biết hội họa và nhiếp ảnh để ghi lại khoảnh khắc của thời gian và không gian… và cuối cùng làm thơ viết văn để phản ảnh một kiếp người, một cuộc đời chúng ta đang sống đã sống và sẽ sống như chưa bao giờ sống. Hôm nay, ước mơ Jata ngày càng lùi xa và có lẽ sẽ vĩnh viễn đi vào kí ức. Chàng chưa kịp trang bị vốn kiến thức một đời ấp ủ thì ngày giải phóng Miền nam coi như chấm dứt những dự định còn đang phôi thai, một khúc quanh lịch sử dẫn chàng đi theo một hướng khác với bao gãy đổ không thể ngờ được. Jata cũng đã vớt vát bằng cách theo học nhiều trường, nhưng số phận của chàng coi như đã mặc định như thế. Có cố đến mấy cũng như đem muối bỏ biển chẳng thấm tháp gì, chỉ đem lại những phiến toái vô ích cùng những cái nhìn vô cảm lạc điệu. Mười mẫu ruộng của cha mẹ trong kế hoạch trang trại tương lai đã hiến cho nhà nước và chàng phải đi cày tính công điểm ngay trên mảnh ruộng của mình. Sau này có thằng em họ đi khai hoang chia cho chàng một mẫu rẫy để thằng anh có cơ hội thực hiện ý nguyện hoang sơ của mình nhưng chàng không đủ điều kiện canh tác, với lại giấc mơ chủ trại dường như đã chết lần chết mòn trong chàng từ lúc nào không biết không hay. Hôm nay ngồi nghĩ lại với một chút đắng cay Jata cảm thấy buồn cười, không để làm gì cả mà chỉ để cười buồn!

Jata đang trong bệnh viện ở một nước ngoài, đây là lần thứ tư chàng phải mổ thận. Bác sĩ có căn dặn kĩ sau mỗi lần mổ là bệnh nhân phải luôn kiêng những chất kích thích như rượu trà cà phê thuốc lá, thức ăn có chứa nhiều chất calci trong hải sản như tôm cua mực ốc và nhất là phải luôn giữ một đời sống tinh thần thanh thản vô tư không căng thẳng phiền não. Tốt thôi! Kiêng cữ những thứ đưa vào thân xác thì được, chứ ngăn chặn những thứ thâm nhập vào tâm hồn xem ra còn khó hơn lên trời. Một nhiệm vụ bất khả thi, thôi thì cứ chơi thoải mái tới đâu hay tới đó. Hai lần mổ trong nước thì lần nào cũng bị nhiễm trùng suýt chết, có lẽ thân xác chàng không hạp với mổ xẻ. Giá trị của con người là ở trí tuệ tâm hồn, còn da thịt xương xẩu thì bị loài người chê không xơi tái được nên chỉ đáng ném cho thú vật cấu xé. Thế mà ai ai cũng tranh giành nhau miếng ăn để có được mặt to bụng bự mà quên đi tu dưỡng tâm hồn thì quả là điều quái lạ! Nhiều người khoái đi tù hơn đi tu, tranh giành vé lên thiên đàng hơn là tự nguyện xuống địa ngục thì đúng là nghịch lí muôn đời của thế giới loài người. Lần này lại nhiễm trùng nặng, xem ra đã đến ngày tận số. Jata tự nhủ, cứ thấy đèn đỏ phòng mổ là chàng lại thấy rùng mình. Sự đau đớn của xác thân hòa lẫn vào sự chua xót của tâm hồn khiến Jata không còn biết đâu là tận cùng của nỗi đau, đâu là ranh giới giữa sự sống và chết và đâu là giây phút để chàng không còn biết sự có mặt của mình trong thế giới loài người. Có gì để hối hận không nhỉ?!

– Thưa bác sĩ, máu vết thương cứ chảy hoài như thế này tôi thấy sức mình ngày càng yếu đi. Bác sĩ cho cầm máu lại được không ạ?

– Ông cứ yên tâm tịnh dưỡng, tôi là bác sĩ mổ và tôi trực tiếp theo dõi nên ông hãy tin vào những gì tốt nhất có thể. Bác sĩ nhíu mày tỏ vẻ thông cảm.

– Dường như liều kháng sinh hơi ít so với hồi tôi còn điều trị ở Việt Nam, Bác sĩ có thể tăng thêm được không ạ?

– Ông nên nhớ rằng ông đang điều trị trong bệnh viện không phải ở Việt Nam nên không thể có những đề nghị lung tung như thế được. Ông hãy nhìn quanh xem, hầu hết các bệnh nhân đều mới mổ lần đầu, cá biệt một vài người mổ lần hai. Còn ông đã mổ lần thứ tư và giờ này vẫn còn tỉnh táo ăn nói được thì đó là một tín hiệu tốt. Ông cần phát huy sự tự tin để vượt qua là điều tiên quyết. Không có bác sĩ giỏi hay liều thuốc hay nào có thể cứu sống bệnh nhân nếu người ấy chỉ muốn chết. Dũng cảm lên bệnh nhân người Chăm!

– Cảm ơn bác sĩ đã động viên, xin lỗi bác sĩ vì những lời không hay lúc nãy vì tôi tuyệt vọng quá. Vâng tôi sẽ ráng sống vì không thể chết!

– Thế là tốt, gặp lại sau nhé!

Bác sĩ điều trị cho Jata là một chàng trai hơi gầy, dong dỏng cao, khuôn mặt hiền lành hơi buồn trông khắc khổ và nghiêm túc. Chàng là con nhà nghèo hiếu học, vươn lên trong sự nỗ lực tự thân của mình nên rất tự tin vào bản thân và luôn cảm thông, sẵn sàng giúp đỡ người khác trong khả năng của mình. Chàng mới lấy vợ, mối tình từ hồi sinh viên với bao thử thách gian nan trắc trở. Bố mẹ vợ thuộc gia đình giàu có chức quyền nên không thích có một chàng rể nghèo. Ông bà đã chọn một đám khác danh giá xứng đáng hơn nhưng đứa con gái một lòng theo anh bác sĩ nghèo nên cuối cùng cũng đành phó mặc. Hai người thuê một căn nhà trọ tầm thường những vẫn không đủ chi phí sinh hoạt nên đành ở tạm trong bệnh viện theo sự bố trí của ban giám đốc. Quyền ưu tiên ấy cũng do chàng trai là một bác sĩ giỏi có uy tín trong nghề và cũng từ đức tính khiêm tốn hòa nhã với mọi người nên ai trong ngành cũng quý mến. Từ ngày mổ cho Jata, dường như cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ này có một cái gì đó không bình thường. Nguyên nhân là hạt sỏi trong thận Jata rất khác thường, không phải xù xì thô ráp xám đen của sỏi calci hay oxalat thường thấy mà nó trong suốt và óng ánh như kim cương. Thấy lạ nên bác sĩ gói lại kĩ bỏ vào túi áo với ý định nghiên cứu sao lại có hiện tượng khác thường này. Về nhà, chàng bác sĩ trẻ rửa lại bằng dung dịch khử trùng kĩ lưỡng rồi tỉ mỉ xem xét từng chân tơ kẻ tóc để đánh giá đúng mức hiện vật dị thường này. Hạt sỏi lớn bằng móng tay người lớn có hình giọt nước, đúng hơn hình một quả tim. Nhìn sơ qua thì trong suốt nhưng nhìn kĩ hơn thì bên trong có những đường vân nhỏ li ti màu đỏ như mạch máu. Kì lạ hơn, những mạch máu đỏ ấy như đang tuôn chảy không ngừng, lưu thông trong trái tim đá không ngưng nghỉ tạo cảm giác đấy là một cơ thể sống chứ không phải là một hạt đá chết. Soi dưới ánh đèn thì hiện tượng ấy càng rõ hơn, đem soi dưới kính hiển vi thì đúng là một tế bào sống đang hoạt động. Chàng bác sĩ ngẫm nghĩ mãi cũng thể hiểu được cơ chế hoạt động bí ẩn của hạt sỏi này dù cố ôn lại tất cả lí thuyết đã học được. Đá quý được hình thành từ carbon dưới áp suất và nhiệt độ cao, ngọc trai từ chất nhờn kháng thể của loài trai, hổ phách từ nhựa cây… Ngày này sang ngày khác, chàng bác sĩ cứ ngồi thừ người nghĩ mãi cũng không tìm được câu trả lời thỏa đáng nên thôi không nghĩ nữa. Có lẽ ông trời tặng mình viên ngọc này, đúng hơn bệnh nhân người Chăm đã cố tình tặng mình viên ngọc này để trả ơn chăng?! Một ngày chàng trai quyết định mang viên ngọc đến một tiệm kim hoàn nhờ làm một dây chuyền bạc khảm vào hạt ngọc. Người chủ tiệm thấy viên ngọc lạ kì kèo đòi mua và trả một giá rất cao, nhưng chàng trai một mực từ chối vì đối với chàng đây là một viên ngọc vô giá. Đây là món quà ý nghĩa nhất mà chàng có dịp được tặng cho người vợ chung thủy yêu quý của mình, có lẽ nàng sẽ rất ngạc nhiên với món quà đầu tiên mà người chồng nghèo dâng tặng. Quả đúng như vậy, người vợ rất vui khi chồng tặng một viên ngọc quý đến thế bởi nó không giống bất kì một viên đá quý khác. Nhưng từ khi đeo viên ngọc, cô vợ dường như ngày càng buồn bã ủ dột không hoạt bát vui vẻ như ngày nào. Xem truyền hình thấy những hoàn cảnh bi thương thì nàng sụt sịt khóc, xem báo thấy tai nạn không may, bắt cóc trẻ em buôn bán phụ nữ thì nàng lại càng khóc nức nở. Anh chồng đôi khi mổ ca khó về hơi trễ nàng cũng nước mắt lưng tròng làm như tủi thân lăm lắm. Anh chồng không biết làm sao với những hiện tượng dở khóc dở cười thế này, cứ ôm đầu mà suy nghĩ không biết lí do từ đâu mà người vợ thân yêu lại thay đổi như thế. Không khéo cô ta bị một triệu chứng tâm nào cần chữa trị, có lẽ mai phải đi khám thôi!

Tối nay, chương trình thời sự quốc tế có thông tin một người vô danh bị chết rét trong một công viên xinh đẹp nhất thành phố ở châu Âu, có đông người qua lại vui chơi hóng mát. Có lẽ mấy ngày qua anh ta không có gì để ăn, với lại không có áo mặc đủ ấm trong một đêm mùa đông chưa bao giờ tuyết rơi nhiều đến thế. Vì không có giấy tờ tùy thân nên cơ quan hữu trách tạm kết luận, nạn nhân là một người vô gia cư, vô nghề nghiệp, vô gia đình và vô tổ quốc vì anh ta vượt biên tị nạn từ một nước châu Á xa xôi nào đó chưa thể xác định được. Cô vợ khóc lóc đến nỗi ngất lên xỉu xuống, ông chồng dỗ dành thế nào cũng không nguôi được chỉ biết nhìn vợ mà van lơn. Không biết phải xử lí như thế nào thì chợt có tiếng gõ cửa. May quá, chắc có bạn đồng nghiệp nào đi ngang qua nghe tiếng khóc nên ghé vào xem có gì giúp được chăng. Anh chồng mừng rỡ vội vàng ra mở cửa thì một bóng dáng lạ mà quen xuất hiện. Định thần một lúc chàng mới nhớ ra không phải ai khác mà là bệnh nhân người Chăm mà cách đây ba tháng chàng đã mổ thận để có cơ may sở hữu viên ngọc dị thường. Chàng bác sĩ lấy ghế mời Jata ngồi với đôi chút ngạc nhiên, cô vợ chợt nín khóc từ khi Jata xuất hiện và chào hỏi chàng như đã thân quen từ lâu.

– Ông đến thật đúng lúc, có lẽ anh liên quan đến tiếng khóc của vợ tôi?

– Anh đoán đúng, tôi đến để lấy lại viên ngọc không phải vì tôi muốn sở hữu nó, mà là nó không mang lại điều gì tốt đẹp cho vợ anh nếu không muốn nói là chỉ gây thêm những phiền toái không cần thiết!

– Viên ngọc này rất lạ và đẹp, có thể nói độc nhất vô nhị trên thế gian này. Tại sao vợ tôi đeo vào lại luôn ủy mị sướt mướt đến vậy. Có một điều gì đó bí hiểm hay vợ tôi không đủ tư cách để đeo nó chăng?

– Không phải viên ngọc nào đẹp cũng lành, cũng như không phải con người tốt nào cũng sống yên bình hạnh phúc. Có những viên ngọc rất độc nữa là đằng khác bởi ai mang nó vào đều chuốc tai họa vào thân. Những viên ngọc được tắm máu người hoặc những viên ngọc được hình thành từ khổ nhục do loài người gây ra đều có hệ lụy như thế. Tôi sở hữu nó trong đớn đau nên tôi phải thu hồi nó để cưu mang đời đời vì chỉ có tôi mới làm chủ được nó.

– Ông có thể giải thích rõ hơn về sự ra đời của viên ngọc này?

– Viên ngọc này hình thành từ mấy trăm năm nay từ mớ hỗn mang không mà có, có mà không. Những giọt nước mắt không thể chảy ra ngoài nên kìm nén vào trong từ nhiều áp lực và sức nóng trong con người tinh luyện nên. Thận là cơ quan cuối cùng tinh lọc nhưng không thể đẩy ra ngoài được nên tinh tụ lâu ngày thành viên ngọc này. Nó truyền kiếp từ nhiều đời và cuối cùng có mặt hôm nay nơi đây. Vợ anh có thể trả lại viên ngọc cho tôi nếu cô ấy muốn.

– Vâng, cảm ơn ông rất nhiều. Mọi thứ đều có chủ nhân đích thực của nó, vợ tôi sẽ trả lại những gì không phải là của mình. Cô ấy đã khước từ nhiều thứ để được sống bên tôi cho dù ngọc ngà châu báu nói riêng và của cải vật chất nói chung luôn là sức hút lớn với phụ nữ. Ông đã ban cho tôi những điều lành và lấy đi những điều dữ. Một lần nữa vợ chồng tôi xin cảm ơn ông!

Vợ người bác sĩ thận trọng cởi chiếc dây chuyền nạm ngọc trao cho Jata với một chút ái ngại nuối tiếc. Viên ngọc đã áp vào lồng ngực nàng mấy tháng nay như một phần của con người nàng không thể tách rời. Jata nhìn vào ánh mắt ấy và cảm thông phần nào tình người trong mỗi con người mang linh hồn thánh thiện. Rất tiếc nàng không thể giữ lại cho riêng tây những gì mình thích cho dù phải trả giá đắt. Cuộc đời là thế! Jata cầm sợi dây chuyền trên tay, ngắm nghía vuốt ve viên ngọc lần cuối như sắp vĩnh quyết một người thân cho dù không đành lòng. Đôi mắt chàng rưng rưng và hai giọt lệ rơi xuống ngay vào vị trí viên ngọc. Lạ lùng thay, viên ngọc từ từ tan biến trong sự ngỡ ngàng sửng sốt của đôi vợ chồng bác sĩ. Chưa hết nỗi bàng hoàng thì hai người càng hoảng hốt hơn, há hốc nhìn hình bóng Jata càng lúc càng mờ dần, nhạt dần, loãng dần tan biến vào không gian như chưa bao giờ tồn tại nơi cõi người. Trấn tỉnh một hồi lâu, người vợ khẽ lay chồng hỏi nhỏ.

– Ông ta về chưa nhỉ? Nàng nháo nhác nhìn quanh rồi cúi xuống nhặt sợi dây chuyền xem viên ngọc đã thật sự biến mất hay vẫn còn đấy.

– Ông ta về thật rồi, không chỉ về nhà trên cõi đời tạm bợ này mà về một nơi vĩnh hằng của cõi khác.

– Thế ông ta chết thật rồi à? Dạo đó anh có kể cho em nghe về một bệnh nhân người Chăm có sức sống rất mãnh liệt, một nghị lực phi thường dám đối đầu với cái chết. Nhưng sao ông ta lại chết được nhỉ?!

– Đơn giản là ông ta không muốn sống nữa! Ông ta sống vì cái gì đấy thiêng liêng không ai biết và đã đến lúc niềm tin ấy không còn cần thiết để bấu víu. Có thể ông ta thất bại, chưa làm được những điều mình mong muốn. Nhưng ông ta đã sống và đã thể hiện hết mình, dám sống và dám chết. Anh đã cố gắng hết sức chữa trị cho ông ta nhưng anh cũng đã thất bại, chúng ta ai cũng có lúc thất bại cho dù có thừa bản lĩnh và tài năng. Trước khi chết, ông ta còn nở một nụ cười cảm ơn anh. Đúng là một con người phi thường!

– Cầu mong ông ta thanh thản đời đời trên bầu trời đầy sao lấp lánh!

*

Hôm nay là một ngày vui, tất cả mọi người đều trở về sau một chuyến đi xa và dài ngày. Tất nhiên sẽ có nhiều chuyện để kể và dĩ nhiên xem câu chuyện của ai hấp dẫn li kì hơn. Ông thầy Cahya lên tiếng bảo:

– Jata là anh lớn, con kể chuyện của mình trước đi.

– Dạ thưa thầy, con đến một đất nước có hình chữ S và đầu thai làm một người Chăm. Con được thử thách và học hỏi được rất nhiều điều và thành quả con thu hoạch được là viên ngọc này. Nói xong Jata dâng viên ngọc cho thầy.

– Rất tốt! Con có ấn tượng về một điều gì khác hay một ai đó không?

– Ấn tượng thì rất nhiều thưa thầy, lúc này con chưa thể kể hết được nên để khi khác con sẽ kể tuần tự. Người con ghi nhớ nhất là vị bác sĩ đã giúp con lấy được viên ngọc này. Còn hai người nữa là đôi vợ chồng làm vườn ở nhà kế bên đã an ủi động viên con rất nhiều những lúc muộn phiền buồn chán. Họ là những người thuần hậu dễ mến. Không hiểu sao họ lại hiểu và cảm thông đến thế cho dẫu con còn có cha mẹ anh em bè bạn xóm giềng… Không những họ không tương thân tương trợ con đúng lúc đúng mức mà một vài người lại có thái độ thù địch, luôn gây khó khăn trở ngại cho con trên bước đường tu tập. Con rất thắc mắc và mong thầy chỉ dẫn thêm.

– Nếu bước đường con đi không gặp nhiều thử thách trắc trở thì thành quả con thu được cũng chẳng lớn lao ý nghĩa gì. Con đi chuyến này rất thành công, thầy có lời khen và mong con sẽ gặt hái thêm nhiều thành quả mới trong tương lai. Còn Jatin với Mưlơng có gì mới, khám phá được điều gì lạ kể nghe xem?

– Dạ thưa thầy, thực tình con không có gì hay ho để kể cho mọi người nghe. Chuyến đi này với con như một cuộc dạo chơi không hứa hẹn. Con đầu thai một người làm vườn sống yên bình bên người vợ trẻ ngoan hiền thơm thảo. Qua câu chuyện của anh Jata, con biết mình là người hàng xóm của anh ấy. Hèn chi con thấy anh ấy rất quen thân, dường như đã gặp ở đâu đấy nhưng không tài nào nhớ được. Thôi con xin phép ngừng cho Mưlơng kể tiếp.

– Con cũng vậy thưa thầy! Con biết mình đóng vai vợ anh Jatin và con đã làm tròn nhiệm vụ. Con thấy anh Jata khốn đốn khó khăn nhưng không biết làm gì để giúp đỡ. Xin lỗi anh Jata nghe, vừa nói nàng vừa ngặt nghẽo cười.

– Tốt rồi, chuyến đi này chủ yếu để Jata tu dưỡng rèn luyện. Chuyến sau sẽ dành cho Jatin và Mưlơng tiếp bước. Thôi tụi con nghỉ ngơi để còn làm nhiều việc khác. Thầy cũng đi nghỉ đây.

Ngôi nhà của bốn thầy trò ở trên một hành tinh nhỏ bằng khí, lơ lửng trong giải ngân hà hàng tỉ vì sao. Jata phụ trách thư viện với hàng tỉ pho sách đông tây kim cổ. Công việc của chàng là đọc sách để khám phá những điều hay lẽ phải rồi giảng giải cho hai em nghe và cuối cùng là báo cáo lại với thầy những điều sở đắc hoặc chưa hiểu. Jatin thì chăm sóc khu vườn với đủ loại kì hoa dị thảo quanh năm khoe sắc thơm hương. Mưlơng thì lo quét dọn trang trí nhà cửa vườn tược lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm thoáng mát. Anh em sống với nhau hòa thuận, lúc nào cũng rộn rã tiếng cười câu hát. Những lúc rảnh rỗi, họ lại cùng nhau nhìn về trái đất nơi mà họ đã có một chuyến đi mới cách đây năm ngày nhưng đọng lại bao nỗi luyến nhớ. Thời gian một ngày ở đây bằng mười năm nơi trái đất và lần đầu tiên Jata đến đấy tính ra cũng đã hơn hai nghìn năm rồi. Măc dầu đã đi về trái đất không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng để lại cho Jata những cảm xúc khó tả, những trải nghiệm không thể quên. Thầy của Jata thường dạy các học trò rằng: một kiếp người trên trái đất chỉ là một chuyến đi, một nghĩa vụ làm người. Cũng như khi đã đầu thai làm người chúng ta phải làm những nghĩa vụ khác như đi lính để bảo vệ tổ quốc, đóng thuế để xây dựng đất nước, làm từ thiện để cứu giúp người hoạn nạn.Tuy nhiên có nhiều người nhân danh chính nghĩa để làm điều bất nghĩa lừa mị đồng loại và điều ấy là mầm mống chiến tranh và tội ác. Không có gì còn cũng không có gì mất, vật thể chỉ biến đổi từ dạng này sang dạng khác, thể rắn qua thể lỏng thể khí đến vô ảnh vô hình. Những gì đang diễn biến hôm nay là hệ quả những gì đã có từ hạt mầm của quá khứ. Jata nhìn viên ngọc đang tỏa sáng lung linh trên kệ sách với niềm tự hào nho nhỏ, đó là tặng vật loài người đã ban cho chàng. Nơi trần gian đó có thể là một chiếc cúp, một tấm huy chương hay một bằng khen, nhưng nơi đây những thứ đó đều vô nghĩa. Tuy thầy không nói ra, Jata vẫn biết thầy đã đóng vai người bác sĩ để dẫn dắt chàng trọn kiếp làm người!

Advertisements


Chuyên mục:Lotus Media, Nhân vật - Sự kiện, Nhân vật, Sự kiện, Tác giả - Tác phẩm, Tác giả, tác phẩm, Trên kệ sách

Thẻ:, ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: