Trà Vigia: Nhà Tiên Tri

TAGALAU 21
Tuyển tập
Sáng tác – Sưu tầm – Nghiên cứu văn hóa Chăm

Nếu mọi sự việc ta đều biết hết thì cũng chẳng còn gì để khám phá và hứng thú, bởi Nhà tiên tri là không thực!

Tôi là người đi tìm cái đẹp, có lẽ đó chỉ là một sở thích bình thường nhưng cũng có thể vì nhiều lí do khác không tiện giải thích ở đây… Một buổi bình minh khi mặt trời ló dạng, hay một buổi hoàng hôn khi ráng chiều tắt nắng đều mang đến một cảm giác thân quen diệu vợi! Một đêm không trăng đầy sao hay một đêm trăng mờ lung linh huyền ảo đều là quà tặng của thiên nhiên khi hồn người mở rộng đón nhận trong vòng tay ôm, sẽ khép lại khi lòng người thờ ơ hờ hững… Bởi đi tìm cái đẹp nên tôi vô tình đánh mất nhiều thứ cần thiết cho cuộc sống thường ngày, đánh mất cả con người mình trong hiện tại khi tôi mải mê lơ đãng miên du trong một thế giới khác nơi xứ xa người không còn khái niệm không gian và thời gian. Điều tôi cần thì người khác không cần và ngược lại điều người khác mong muốn đạt đến thì tôi lại lơ đãng đi qua, như thể đó chỉ là ảo ảnh không thực và không đáng quan tâm khi tôi còn đang phiêu lưu trong một khung trời không phải nơi hiện thực trần gian này. Không hiểu vì sao loài người lại luôn trong tư thế hối hả đến thế, vội vã đi và đến như cuộc đời ngắn ngủi này không đủ thời gian để tận hưởng và không đủ không gian để an ngơi! Hầu như ai cũng đua chen nhau tiến về phía trước càng nhanh hơn người khác càng tốt, nhanh một giây nhưng chậm một đời chỉ là một khẩu hiệu vui bởi tốc độ chính là mục tiêu mà loài người đang hướng đến. Ngay cả đồng tiền đi trước mới là đồng tiên khôn, đi tắt đón đầu là một giải pháp ưu việt không cần qua thời kì quá độ nhưng lại trên một lộ trình phát triển bền vững. Nói là đi nhưng thật ra loài người đang chạy với nhiều cự li khác nhau, từ chạy mánh chạy mung đến chạy chức chạy quyền rồi bỏ của chạy lấy người và suy cho cùng đều là một chặng đường dài đi đến huyệt mộ! Có người không thích chạy nhưng vẫn cứ chạy khi phải chạy giặc, băng đèo lội suối và đôi khi phải bỏ lại đất mẹ li hương nơi quê người đất khách. Bản thân tôi không thích chạy nên cứ dạo bộ tà tà ngắm nhìn thiên hạ đi qua và thiên nhiên bừng sức sống, mỏi chân thì nghỉ tạm trên một hòn đá ven đường hoặc nằm lăn ra cỏ đánh một giấc viễn du. Có muốn chạy thì tôi cũng không còn đủ sức để chạy nữa, cái mạng cùi này xem ra đã đến lúc phải nghỉ ngơi… Cuộc đời này chẳng qua sinh ra để lớn lên thành người, để rồi dần chết đi theo nhiều phương thức khác nhau. Bạn đã sống như thế nào và có chăng để lại một dấu vết nơi trần gian hữu hạn này, bạn có gửi lại một chút tình và mang theo một chút gì để nhớ hoặc để quên? Chẳng có gì phải vội vàng và cũng chẳng có gì quan trọng để cân nhắc hay so đo, cái gì đến thì tự nó sẽ đến…

Tôi ý thức được mình đang tồn tại và đang sống là nhờ vào ông nội, ông là một tu sĩ thuộc giáo phẩm Mưdwơn có nghĩa là thầy chủ tế của các buổi lễ Rija trong sinh hoạt đời thường cũng như trong đời sống tâm linh Chăm. Mưdwơn có nghĩa là người lượm lặt tri thức dân gian Chăm cùng những gì siêu việt tiềm ẩn trong văn chương và triết lí để vận dụng vào đời sống thường ngày, cho nên có thể coi ông vừa là một nhà bác học vừa thông thái nắm vững lẽ huyền vi của trời đất cùng với lòng người. Có thể nói Ong Mưdwơn là một người nghệ sĩ toàn năng bởi kiêm nhiều vai trò và chức năng khác nhau, ông phải thông thạo nhiều điệu múa và nhiều bài tụng ca và dĩ nhiên phải hát hay và múa dẻo. Ông phải biết vỗ trống một mặt Baranưng một cách điêu luyện và xuất thần bởi đây là nhạc cụ dẫn đạo chỉ dành riêng cho thầy chủ tế, biết đánh trống đôi Ginơng như một sự thúc giục hào hùng và biết thổi kèn Xaranai truyền cảm hứng như một hiệu lịnh thánh thần từ hư vô vọng lại. Ngoài ra ông còn phải biết chế tác đủ loại nhạc cụ với trình độ thẩm âm cao và chính xác, nhất là phải có từ tâm bao dung để nâng đỡ và hướng dẫn mọi người đi vào con đường chân thiện mĩ trong một xã hội an lành ấm no hạnh phúc. Ông có nhiều học trò bởi ông là một người thầy, dường như giới chức sắc Chăm ngày càng thoái trào do thời cuộc và có lẽ cũng từ nhiều nguyên nhân khác. Nhiều lúc tôi thấy ông trầm ngâm hướng mắt nhìn vào xa xăm vô định, đôi lúc lại buông tiếng thở dài như luyến tiếc về một thời đã qua không hẹn ngày trở lại! Không biết ông đã truyền thụ được bao nhiêu tinh hoa cùng kì vọng vào nơi học trò là thế hệ kế thừa, chỉ biết ông có một truyền nhân vỗ Baranưng giỏi và có giọng hát hay, có một học trò đánh trống Ginơng thuộc diện xuất sắc và một học trò thổi kèn Xaranai rất sành điệu. Số còn lại hầu như chỉ trung bình lấy cần cù bù thông minh, không thể tránh một vài người thoái nhân cách vì đường tu của họ chỉ là cơ hội để tiến thân chứ không phải học đạo để hành đạo. Đó là một câu chuyện ông chỉ kể lại thoáng qua trong những lúc ngậm ngùi mỗi khi hồi tưởng về thời gian đã mất, ông muốn mang hết tâm lực của mình để gửi lại nhưng có lẽ điều đó là bất khả thi và nhiều khi bất khả kháng! Không có cha mẹ nào dạy bảo con cái làm Chăm như thế nào, cũng không có ông thầy nào dạy học trò phải làm Chăm như thế nào bởi điều đó không phải là nhân tố tích cực mang tính quyết định. Chỉ có môi trường cộng đồng dạy bảo chúng ta cách sống và tồn tại qua nhiều thời kì biến thiên, chỉ có kẻ thù mới dạy chúng ta biết mình là ai như lời ông nội tôi xác tín một cách kiên quyết! Cha mẹ và người thầy chỉ làm gương để con cái noi theo, người trước đi đúng hướng thì người sau cứ theo đó mà tiếp bước, còn người trước đi chệch đường thì người sau phải vạch một lối khác nếu không muốn kế tục sai lầm. Thầy võ chỉ dạy cho học trò múa một bài quyền thì ắt biết trò đó có kế nghiệp được hay không, thầy văn chỉ dạy cho học trò một bài luân lí thì khắc biết trò có đủ căn cơ để tuần tự nhi tiến để trở thành con người hữu dụng cho xã hội mai sau. Ông nội không dạy tôi mà ông chỉ kể và tôi kể lại theo cách của riêng mình, ông mặc trang phục Chăm còn tôi thì không vì tôi chưa học được cũng như chưa hiểu hết những gì ông muốn kể. Biết làm sao được bởi tôi cách ông đến hai thế hệ mà hồi ấy tôi còn quá nhỏ không thể lĩnh hội được những điều ông muốn nói, hôm nay có nhiều điều khúc mắc muốn hỏi ông thêm thì ông đã đi xa…

Ông có một người Gru tên là Raksa và cái tên ấy hàm nghĩa là người chuyên tâm chăm lo phục vụ cho người khác như một công việc thiện nguyện và vô vị lợi, ông trân trọng gọi Gru là Nhà Tiên tri bởi Gru là người thông tuệ cả ba thì Quá khứ Hiện tại và Vị lai. Cái gì con người biết chỉ là một hạt cát trong sa mạc hay chỉ là một giọt nước trong đại dương Gru bảo, rất tiếc có vài kẻ vĩ cuồng thô thiển lại cho rằng mình đã nắm được thiên cơ nên có quyền tự tung tự tác! Điều đó không chỉ gây tai họa cho người khác mà còn tạo ra nhiều hệ lụy cho chính bản thân mình và nhiều bạn đồng môn, đó không chỉ là nỗi ám ảnh của chỉ riêng ông tôi mà còn lây sang cả tôi và biết đâu lan tỏa qua cả nhiều người trong cuộc. Gru có ba người học trò ưu tú nhất mà Gru cho là có thể kế thừa được sự nghiệp của thầy, chẳng may sự đời không phải lúc nào cũng được suôn sẻ như ý muốn. Người được Gru kì vọng nhiều nhất là trò Thứ vì người này tài đức vẹn toàn lại được quần chúng mến mộ vì luôn đi sâu sát với dân, không những thế lại được chính quyền sở tại ủng hộ vì có nhiều đóng góp cho sự hòa giải và hòa hợp dân tộc trong tình hình chính trị khu vực còn lắm nhiễu nhương. Một hôm trò Thứ được chính quyền Pháp mời lên Nha để tham khảo một vài ý kiến về tình hình an ninh trong làng xóm người Chăm, đêm ấy trò Thứ liền bị một nhóm Việt Minh bắt giải vào rừng hỏi cung vì bị nghi là Chàm gian có âm mưu chống lại Cách mạng. Chẳng thể thanh minh với đám người thiếu hiểu biết nhưng lại thừa bạo lực, trò Thứ bị chúng lấy đá đập vào đầu cho đến chết mà không cần biết ông ấy là một tu sĩ chỉ biết điều nhân nghĩa chứ không phải trong ý đồ thủ đoạn của bọn người làm chính trị. Sau này mới biết đó là âm mưu của trò Cả để triệt hạ bạn đồng môn, bởi người kế tục Gru phải là mình chứ không thể một ai khác cho dù có tài giỏi đến đâu! Người học trò học đạo nhưng không tu đạo thì không thể hành đạo nếu không muốn nói là đi vào con đường tà đạo, Gru coi cái chết của người học trò là lỗi của chính mình nên lúc nào cũng âu sầu áo não than vắn thở dài. Trò Cả là con nhà nghèo nhưng hiếu học và sáng dạ nên Gru rất yêu thương và chỉ bảo tận tình, vẫn biết căn cơ của trò này không tốt nhưng Gru tin rằng mình có thể khải ngộ và giác ngộ được nhưng ai ngờ cơ sự lại như thế này! Rồi một ngày Gru rời bỏ xóm làng đi vào rừng ẩn tu không ai biết được tung tích, có người bảo Gru buồn rầu quá nên chết dần chết mòn, cũng có người bảo rằng Gru bị thú dữ ăn thịt vì người đi rừng tìm thấy đâu đó vài mẫu xương. Trò Cả sau khi người thầy bỏ đi nghiễm nhiên kế nghiệp một cách đường hoàng, lúc nào cũng tự xưng là đa năng tài giỏi nhất xứ có thể cứu vớt nhân loại chứ chỉ riêng với người Chăm. Từ đó quyền chức tiền tài danh vọng tìm đến tới tấp, đệ tử khắp nơi càng ngày tìm đến càng nhiều và dĩ nhiên thì thầy nào trò nấy cứ trên xướng dưới tùy với bao nhiêu hệ lụy khôn lường! Đi đêm thì ắt có ngày phải gặp ma, một ngày trò Cả bị Pháp bắt vì có liên hệ với Việt minh cùng nhiều tội lừa thầy phản bạn bán vợ đợ con nên phải xử tử hình. Ông nội tôi là trò Út phải lên thay bởi không còn ai muốn nhận lãnh vai trò có quá nhiều xui rủi này, giáo phẩm Mưdwơn cũng từ đó mất dần uy tín cùng thanh thế so với chức sắc khác. Gru chỉ dạy ông tôi như một lời trăng trối cuối cùng: Con không nên dạy người nào mà con cho rằng không đáng tin cậy, bởi lòng tin con đặt vào không đúng chỗ thì con tự phủ nhận chính mình và hủy hoại những gì mà con mong ước!

Tôi yêu cái đẹp bởi vì tôi tin rằng nó hiện hữu và luôn vĩnh cửu cho dù trái đất này một ngày rồi sẽ biến dạng đổi thay, tuy nhiên cái đẹp chỉ tồn tại và hằng sống trong một tâm hồn đẹp. Con người có một chứng bệnh về tâm thần rất khó chữa và dễ lây lan, đó là bệnh lấy bụng ta suy ra bụng người… Sống là chiến đấu và dĩ nhiên phải có sự cạnh tranh để vươn lên đạt đến một thành quả tốt, bởi chỉ có cái tốt mới hướng đến cái đẹp không chỉ về hình thức mà ẩn sâu trong tâm hồn! Sự cạnh tranh thường có xu hướng không lành mạnh và nhiều khi bất chính khi ai cũng muốn giành phần thắng về mình, cực đoan hơn thì dẫn đến tội lỗi không thể cứu rỗi. Người có tính đố kị thì luôn nghi ngờ người khác cũng đố kị như mình, kẻ ham chức tham quyền cũng nghĩ về người khác cũng như vậy nên thường phủ đầu trước bằng nhiều chiêu thức triệt hạ đối thủ khi chưa kịp manh động. Ngược lại những người có tâm địa tốt thì hay nghĩ người khác cũng tốt như mình, cho nên thường nhẹ dạ cả tin nên dễ bị người khác lợi dụng và lạm dụng một cách ngây ngô ngờ nghệch. Cái đẹp luôn trong tư thế bị đe dọa nên thường ẩn sâu trong góc khuất nào đó chứ không hiện diện trên mặt tiền sân khấu phô trương, một sự tô vẽ hay thổi phồng đều là mặt trái của cái đẹp mạo danh thô thiển nhưng vẫn đủ sức chinh phục kẻ học đòi dốt nát. Tôi luôn nghĩ và tin về người khác cũng mang tính người như mình, sự thất vọng ngày càng chồng chất càng thắp lên tia hy vọng le lói ở cuối đường hầm khi mình vẫn còn yêu cuộc sống và yêu thêm đồng loại. Một phong cảnh đẹp trong một bức tranh đẹp, một tâm hồn đẹp trong một con người đẹp luôn khơi gợi một niềm cảm hứng vô biên và bất tận. Tâm hồn Chăm và tính cách Chăm đang lăn trên con đường gập ghềnh không phương hướng một khi văn hóa Chăm đang rơi tự do trong chân không! Số phận của một con người luôn lệ thuộc vào số phận của dân tộc họ, lịch sử đã xua đuổi họ chạy từ bắc xuôi nam, từ đồng bằng ngược lên rừng núi hoặc trôi tuột vào đại dương rồi lại bị sóng biển đánh dạt vào bờ không biết đâu là nguồn cội! Văn hóa Chăm như một thây ma đang mục rữa trong đống hoang tàn phế tích nơi nghĩa trang lúc nhúc ma người, lũ ma đói ấy phải tự gặm nhấm cơ thể mình để sinh tồn như một bi kịch không lời thoại. Sự mai một tri thức kéo theo suy đồi về đạo đức, đâu đó vẫn có người nhân danh Chăm để rêu rao thuyết giảng về một giống người trong hiện tại với một diện mạo mới. Không biết đó có phải là Chăm?!

Raksa cứ lầm lũi men theo con đường mòn đi lên núi mà chẳng biết mình đang đi đâu, hết con đường thì cứ tạo thêm một con đường mới khi đôi chân vẫn còn đủ sức để dấn bước. Hành trang mang theo chỉ độc nhất một chiếc trống Baranưng, ông ôm khư khư trước ngực như để che chắn buồng tim cơ hồ không còn nhịp đập. Những lúc giữa trưa nắng gắt ông lại đội nó lên đầu như một chiếc nón kì diệu, đôi chân ông chẳng qua chỉ để mang con tim và khối óc đi tìm chân diện của mình. Raksa không còn khái niệm về không gian và thời gian, không còn nhận ra ngay cả sự tồn tại của chính mình trên một vùng rừng núi hoang vu không một bóng người. Chiếc trống mang theo là của người thầy mà ông đã theo học nên người và ông đang đi tìm chủ nhân của chiếc trống mà ông tin người thầy của mình vẫn còn sống đâu đó trên thế gian này. Một chiếc trống bình thường như những chiếc trống Baranưng khác nhưng mặt trống bị thủng một lỗ, âm thanh của nó vẫn luôn cất tiếng vang chỉ có người nào tinh ý mới nghe được tiếng khò khè như rên rỉ của mặt trống thủng. Lịch sử luôn lập lại những gì mà con người có thể đoán định và biết trước, tuy nhiên không ai cho đó là một bài học để phòng ngừa và sửa sai cho một ngày mai an toàn bền vững! Thầy của Raksa là một Ong Mưdwơn thông tuệ nhưng sống khép kín như một nhà ẩn tu, người ta bảo thùng rỗng kêu to mà thùng to lại chứa nhiều nước nên không thể phát ra những âm vang không cần thiết. Chăm bảo rằng: Lõi trầm dù để ở đâu cũng tỏa hương cho dù có bọc kín như thế nào, nói chi khi đốt lên thì hương trầm lan tỏa khắp nơi xua tan mọi thứ mùi xú uế nhơ bẩn. Trầm có mùi thơm và nhiều dược tính nhưng chỉ mang lại sự bình an thăng hoa cho những tâm hồn thánh thiện, kẻ thủ ác lại thường dị ứng những khi hít phải mùi hương mang tính tâm linh thoát tục này. Raksa trân trọng gọi thầy là Nhà Tiên tri bởi thầy hiểu biết mọi thứ trên đời, trên thì thông thiên văn dưới tường địa lí và giữa thì thấu lòng người. Trí tuệ của thầy dường như không thể đo lường được, mấy chục năm theo học tưởng đã đủ nhưng càng học càng thấy mình ngu bởi còn có quá nhiều điều để học. Như một con đường có nhiều ngã rẽ, mỗi ngã rẽ lại tỏa một nhánh khác như cành cây trên một gốc cổ thụ già. Người thợ rừng chỉ đốn những cây gỗ to và quý nhất, ngư dân chỉ tìm bắt những con cá to và ngon nhất cũng như con voi có ngà dài nhất sẽ bị triệt hạ đầu tiên! Thầy của Raksa biết rằng mình luôn là mục tiêu của nhiều đối thủ ở tầm xa và ngay cả tầm gần, xa hay gần đều nguy hiểm như nhau bởi ai cũng trang bị cho mình một thứ vũ khí sát thương hiệu quả nhất có thể. Một đêm không trăng thầy lặng lẽ rời nhà vào rừng sâu, đến một tảng đá bàn bên một dòng suối róc rách chảy thầy dừng chân ngồi nghỉ để định thần. Thầy ôm chiếc trống Baranung vỗ nhịp hát một bài tụng ca để ca ngợi thánh thần đã cho mình giây phút bình an, ngợi ca con người đã vượt qua bao nhiêu gian khó để đi tìm sự sống như muôn đời vẫn thế! Đột nhiên có một đám người xuất hiện như đã đón đợi từ lâu, một tên cầm một trường kiếm đâm vào ngực thầy xuyên thấu qua lưng. Thầy gục xuống và tắt thở, những kẻ thủ ác thấy tim thầy đã ngừng đập nên ung dung bỏ đi coi như đã hoàn thành sứ mệnh làm người. Thầy không chết bởi thầy biết trước rằng mình sẽ chết, thầy là một Yogi thượng thặng nên chỉ tạm ngưng nhịp tim và ngừng nhịp thở trong chốc lát để hồi sinh. Không thể đương đầu với cái ác bởi chúng quá đông và hiện diện khắp nơi, cũng không thể sống chung với cái ác khi tâm hồn ta muốn hướng về cái thiện trong sự bất an đầy bất trắc! Thầy mệt mỏi đứng lên lững thững đi vào rừng sâu tìm đến một xứ xa người, con người muốn làm chủ muôn vật và muốn làm chủ cả thiên nhiên nên sự nguyên sinh của rừng ngày càng lùi xa cho đến một lúc nào biến dạng. Đời người rồi sẽ như thế khi ta không còn ý thức được sự tồn tại của mình, con người sinh ra trong tư thế sẵn sàng để sống chứ không phải chuẩn bị để làm người. Gru dừng lại bên một cái hang rồi an nhiên đánh một giấc miên du như chưa từng có một giấc ngủ an bình nồng sâu đến thế, cái gì đến rồi tự nó sẽ đến không cần phải suy nghĩ lao lung khi ngày mai mặt trời vẫn mọc…

Raksa hồi còn thanh niên là một thợ rừng lão luyện về tuổi nghề lẫn tuổi đời, ông theo cha đi rừng từ khi mới 6 tuổi nên mọi ngóc ngách trong khu rừng già này ông đều biết rõ như lòng bàn tay. Cha ông là người chuyên chế tác xe trâu theo đơn đặt hàng của những ai có nhu cầu, nay người cha đã tuổi cao sức yếu nên Raksa phải đảm đương công việc một mình mà chẳng cần ai phụ trợ. Raksa được trời cho một sức mạnh phi thường có thể thay trâu kéo xe khi cần thiết, một đôi tay khéo léo được hướng dẫn bởi đầu óc tinh tế đầy nghệ thuật và khoa học nên công việc lúc nào cũng tiến hành suôn sẻ và trôi chảy. Ông chỉ cần đánh một đôi trâu lên rừng với hành trang là một bao gạo mắm muối soong chảo, vài cây Jaong cùng Catei đục đẽo cùng nhiều lưỡi cưa các loại chất gọn lên lưng trâu là có thể khởi hành. Tìm một chỗ ưng ý rồi hạ trại, thả đôi trâu tự do gặm cỏ để mình còn đi vào rừng sâu dạo quanh tìm những cây có chất lượng phù hợp. Thức ăn thì phong phú theo mùa nào thức ấy, chỉ cần một cái ná cao su bách phát bách trúng thì muốn ăn gì được nấy, khi thì chim cu gà rừng khi thì cầy cheo thỏ chuột. Chán thịt thì xuống suối bắt cá tôm cua, còn rau măng rừng thì cứ tiện tay mà bẻ hái chế biến những món canh đặc sản chấm muối ớt. Lại còn một bình rượu sẵn sàng ứng chiến những khi gân cốt mỏi nhừ cần được co giãn cho khí huyết lưu thông, chỉ tiếc rượu ngon mồi ngọt lại không có bạn hiền nên đành tửu tam với đôi trâu vậy! Cuộc đời là triền miên thụ hưởng khi ta biết tận hưởng, khi công việc ta đang làm không phải là khổ sai mà là sự đam mê trong sáng tạo mang lại lợi ích thiết thực cho đời. Đó chỉ là những buổi dã ngoại thần thánh của người trần để khám phá và thu hoạch những vụ mùa không cần gieo cấy khi ta biết hòa hài với thiên nhiên, nhưng với lòng người thì không đơn giản như thế bởi Raksa luôn linh cảm có một điều gì đó sẽ phá vỡ trật tự mình đang sống ngoài tầm kiểm soát của mình. Công việc hiện tại của ông là chặt cây để đóng xe trâu qua nhiều công đoạn khác nhau, xong xuôi lại đốn vài cây gỗ quý chở về nhà để làm đồ gia dụng. Mất vài ba tháng để làm việc và vui chơi trong một chuyến đi đã là một hạnh phúc lớn, bởi ông đã góp phần vào việc đỡ đần cha mẹ anh em mà lại có nhiều niềm vui cho riêng mình. Sự phân công như thế là phù hợp bởi ông có thể phát huy hết khả năng của mình trong công việc hiện tại một cách tốt nhất, người nào việc nấy không thể phó thác cho một ai khác khi mình còn có thể làm được cho dù người khác có thể thay thế một khi mình chưa nhắm mắt xuôi tay! Một hôm ông đang mải mê quẩn quanh trong rừng tìm một cái gì đó mà ông không hề có chủ ý, đến một con suối ông ngừng lại để rửa mặt và vốc nước lên uống khi thấy dòng nước trong mát hiện rõ khuôn mặt mình mà từ lâu ông chưa một lần nhận diện kĩ. Ừ ta chỉ có thể nhìn thấy ta khi có một tấm gương đối mặt, ta chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt người chứ không thể nhìn thấy khuôn mặt mình để chỉnh trang một tư thế mà mình cho là có lí nhất! Ông bật cười và lội qua con suối tìm một nơi đánh một giấc vì cảm thấy buồn ngủ, thấy một cái hang rộng phía trước ông lần mò bước tới và đi vào hang tìm chỗ nghỉ lưng. Lờ mờ phía trước hình như có một bóng người đang ngồi trong tư thế tọa thiền, lúc đầu cũng hơi hoảng bởi nơi khỉ ho cò gáy này làm gì có một bóng người ngoài sự hiện diện của ông trong ba tháng nay cũng như những thời gian trước đó. Raksa tin có một thế giới khác ngoài thế giới này bởi đời sống tâm linh Chăm luôn mặc định như thế, ông không hề sợ ma quỷ mặc dù vẫn tin có ma quỷ cùng những hiện tượng siêu nhiên khác mà con người khoa học chưa đủ sức lí giải. Tính hiếu kì thôi thúc ông tiến lại gần hơn, có một ông già gầy gò râu tóc bạc phơ đang dim dim mắt nhưng dường như khóe môi ông như đang mỉm cười ma mị khiến ông thoảng thốt rùng mình! Đột nhiên có một giọng nói như từ đâu đó vọng lại:

– Ta chờ con đã lâu lắm rồi, xin chúc mừng con đã đến và cũng xin chúc mừng ta đã không nhọc công. Công việc con thế nào, ổn chứ?

– Dạ cũng ổn. Raksa lúng búng trả lời vì không biết phải ứng xử ra sao, cũng chẳng biết người đối diện muốn hỏi ông về công việc gì!

– Khu rừng này thuộc phạm vi ta cai quản, con đến đây nhiều lần nhưng chưa hề đến thăm ta lần nào. Nay con đến ta có lời cảm ơn!

– Dạ con không biết ông ở đây nên không đến chào hỏi, có gì không phải mong ông tha thứ cho. Lần nào đến đây con cũng làm lễ khấn vái thần trời thần đất thần rừng thần suối cùng những người khuất mặt linh thiêng xin được phù hộ cứu giúp, ông có gì dạy bảo con xin nghe lời nếu việc ấy con có thể làm được ạ!

– Ừ tốt rất tốt! Con là một người con hiếu thảo rất đáng có lời khen, một công dân hữu ích cho xã hội bởi có một nhân cách hơn người. Nhưng lẽ ra con còn có thể làm được nhiều điều tốt hơn nếu con muốn, ta có thể giúp nếu con có sự quyết tâm…

– Dạ con xin nghe lời ông dạy bảo bởi từ nhỏ con không có cơ hội học chữ mà chỉ học nghề để kiếm sống. Ông thương thì con rất mừng và cũng không biết nói gì hơn…

– Ta không có gì để trách cứ con điều gì cả bởi con người phải sống nhờ rừng nhờ biển cũng như phải nhờ vào đồng loại, con có thể vào rừng chặt cây về làm nhà làm bàn ghế giường tủ nhưng chỉ nên vừa đủ cho tiêu dùng. Con khai thác rừng như một sự mưu sinh là có tội bởi ai cũng làm như thế thì lần hồi rừng sẽ biến mất và loài người cùng thú hoang sẽ không còn môi trường sống. Cho nên ông bà ta có câu: Nhất phá Sơn lâm nhì đâm Hà bá là thế, rừng sẽ cho con nhiều cảm hứng khác nếu con muốn nghe rừng kể chuyện mình. Con còn sống đến hôm nay là cũng nhờ rừng, mai này con cháu của con có tồn tại và phát triển hay không cũng là nhờ rừng. Con hãy nhớ lấy như một phương châm sống để có một thái độ sống tốt hơn!

– Dạ con hiểu rồi ạ! Từ nay con xin được gọi ông bằng thầy để hầu hạ và học hỏi. Lòng con đã mở ra một hướng khác và đời con sẽ đi theo một hướng khác. Xin khắc ghi lời dạy bảo của thầy và chuyến đi rừng này sẽ là cuối cùng. Raksa lẩm bẩm trong tim.

Raksa theo học thầy ròng rã trong thời gian 5 năm chẳng kể ngày mưa hay nắng, một thời gian không đủ dài nhưng không hề ngắn cho một vòng đời. Chẳng biết thế nào là đủ hay thiếu cũng chẳng thể biết thế nào là vừa, chỉ nghe thầy nói mình học để tìm kiếm niềm vui và mình vui để tìm về sự học! Một ngày thầy kêu Raksa đến rồi bảo: Nay ta có việc phải đi xa và con cũng có việc phải làm nên thầy trò ta tạm chia tay hôm nay. Ta không còn gì để dạy con nữa cũng như con cũng không còn đủ thời gian để học nữa mà phải hành, rồi con sẽ là thầy để hướng dẫn người khác như ta đã từng dẫn dắt con bấy lâu nay. Raksa bịn rịn không muốn xa thầy vì tình cảm ân nghĩa sâu đậm trong một thời gian dài cũng như nuối tiếc những gì cần được trang bị thêm mà hôm nay bất chợt dừng lại, đối với ông thì thế giới chỉ cô đọng trong cái hang động này khi mà xóm làng người thân dường như đã biến mất từ lâu! Hiểu được sự bứt rứt bất an của ông nên thầy vỗ vai ôn tồn động viên: Con người sống phải hòa nhập với cộng đồng thì mới ý thức được sự tồn tại của mình, hữu ích hay vô ích cũng phải căn cứ vào những gì con thể hiện và chứng thực. Một đời người sẽ dài lê thê khi ta vô ích một kiếp lao tù hữu hạn, sẽ vô cùng ngắn ngủi khi ta chưa thể làm trọn vẹn công việc của mình trong bầu trời tự do vô hạn. Ta đã làm xong những gì có thể và giờ đây đến lượt con, đó là một sự kế thừa toại nguyện với riêng ta và là một sự thử thách khôn lường cho bản thân con. Cố lên chàng trai chí khí và yêu quý của ta, ta đã đi một chặng đường đầy chông gai cạm bẫy và con cũng phải đi trên con đường đó dù muốn hay không nếu muốn tiếp tục làm người. Raksa là một con người kiên định nhưng lại hay đa cảm nên không muốn rời thầy, muốn đi theo thầy đến tận cùng chân trời góc bể cho dù phải tan xương nát thịt. Biết không thể chia tay người trò như một người con không thể rời xa bầu vú mẹ, thầy mới bảo thẳng với Raksa rằng thầy đã hết thời hạn làm người nên cần phải đi vào một thế giới khác. Dĩ nhiên Raksa không thể tin một người thầy còn khỏe mạnh và minh mẫn như thế mà lại có thể từ giã cõi đời một cách dễ dàng đến thế, ông tự nhủ rồi lại nắm chặt gấu áo thầy chắc hơn như sợ thầy có thể tan biến bất cứ lúc nào. Chẳng đành lòng trước cảnh bi lụy đó nên người thầy từ tốn bảo Raksa nhìn xem thầy đang chết như thế nào, kẻo cứ âu lo bận lòng thì biết đến lúc nào mới dứt được! Chỉ trong chốc lát đã thấy thầy mất hết thần sắc như dần hòa nhập vào hư vô làm một, Raksa sửng sốt khi nhận ra mình chỉ đang nắm một cái áo mà thân xác thầy chỉ là một lớp mảnh vụn mỏng manh. Chạm vào thì lớp tro bụi ấy tiêu tan nên không thể gom lại để hốt vào một vật chứa hữu hình như một vật chứng, Raksa chỉ biết lấy khăn áo thầy rồi đào một cái hố để chôn như một ngôi mộ gió. Thầy không còn nữa khi thầy đã muốn ra đi, và Raksa ở lại…

Raksa trở về với đời sống ngày thường như ông đã sinh ra và lớn lên nơi chốn quê nhà, cảnh vật vẫn như xưa nhưng ông giờ đây đã trở thành một con người khác! Cha ông đã mất cách đây hai năm và sau đó không lâu mẹ ông cũng đi theo, Raksa linh cảm rằng sự ra đi bất thường của ông khiến mọi người hụt hẫng và cũng là nguồn cơn khiến cha mẹ đau buồn không muốn nán lại nơi trần gian tục lụy này. Biết làm sao được khi mọi thứ đều có giá để trả, ông phải chọn một con đường cho riêng mình mà lẽ ra phải đi một con đường chung mà mọi người từng đi hàng trăm năm trước như một trật tự không thể đổi dời. Gia đình ông neo đơn nên chỉ có hai chị em ruột, năm anh chị sinh ra trước đó đều chết yểu có lẽ vì thiếu đói và bệnh dịch. Raksa vừa là rường cột kinh tế vừa là niềm vui của cả nhà, vắng ông thì cơ cấu gia đình tan rã theo nhiều chiều hướng mà sự nông nổi của tuổi trẻ không thể lường trước! Phải làm lại từ đầu trước khi lo tiếp phần sau, Raksa lôi trong bọc ra hai cái vòng cổ bằng vàng mà người thầy để lại như một kỉ vật khôn rời lên ngắm nghía trong hồi tưởng. Thầy bảo rằng một vòng là của thầy và một vòng cho con như một dây thòng lọng tự siết chặt đời mình một khi ta muốn treo cổ dưới giá tiền tài danh vọng, vật chất chỉ có giá trị khi ta biết sử dụng đúng nơi đúng lúc. Thầy còn đùa rằng đây là của hồi môn thầy tặng cho con khi lấy vợ, đó cũng là tiền công con theo học thầy bởi con người không thể sống chỉ với nước lã và không khí. Thầy quá chu toàn và tiên liệu hết mọi việc, dường như thầy biết những gì sẽ đến bởi thầy là một nhà tiên tri. Raksa bán hai cái vòng vàng sửa sang lại ngôi nhà đã vẹo xiêu của người chị giờ đã có gia đình con cái, tiếp đến là dựng một ngôi nhà tranh vách đất cho riêng mình bên bờ ao có mảnh vườn cây cối sum suê thoáng mát. Học trò dần dà tìm đến và sau đó một thời gian không lâu ông trở thành Ong Mưdwơn Gru rất được mọi người mến yêu kính nể. Mọi việc đều diễn ra êm đẹp cho đến khi hai người học trò mà ông kì vọng nhất đều chết thảm theo hai cách khác nhau, lịch sử luôn lập lại cho dẫu chúng ta có thể đoán định và đón nhận trong sự vô vọng bất lực. Dù muốn hay không thì đó là lỗi của ông, có lẽ ông đã quá cao ngạo và chủ quan khi sự việc đều nằm trong tầm tay ông kiểm soát. Sự thành công quá dễ dàng đôi khi là con dao hai lưỡi khi ta mất cảnh giác vì quá tự tin, ông quá chú tâm vào trong họa có mầm phúc mà lơ đãng quên rằng trong phúc luôn tiềm ẩn mầm họa mà đời ông chưa được kinh qua! Một sai lầm không thể cứu vãn, chỉ có nhà tiên tri mới có thể giúp ông giải thoát khỏi nỗi ám ảnh tội lỗi này khi còn chưa muộn. Không thể chần chừ, ông lại ra đi…

Raksa lần theo con đường rừng năm xưa dẫn đến hang động tìm thầy học cũ, rừng xưa đã khép và rừng nay đã chết khi mặt đất chỉ còn chơ vơ sỏi đá hoang tàn nép mình lơ thơ dưới lùm cây dại bơ phờ trên đồi trọc. Một vùng đất chết khi rừng xưa đã chết, hang động của thầy trò ông năm nào cũng chết khi những cây cổ thụ xung quanh chỉ còn trơ gốc rễ trong dâu bể tang thương. Raksa men theo ngược dòng suối khô để lần tìm về nguồn cội, ông có niềm tin mãnh liệt rằng thầy ông vẫn hiện hữu ở một nơi nào đó thẳm sâu nơi tận cùng của trái đất. Ông đi khi đôi chân vẫn còn đủ sức dấn bước vẹo xiêu, ngã gục xuống rồi lại gượng dậy bò lên như một chiến binh phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Đôi chân không vững thì nhặt thêm một cành cây làm gậy trợ sức, phải đi để đến để thấy và để chiến thắng bản thân mình. Rách nát tả tơi vì đói khát nhưng ông vẫn đi khi buồng phổi vẫn còn thở không khí trần ai và buồng tim vẫn còn nhịp đập bơm máu nuôi châu thân như quả lắc đồng hồ vẫn vang hồi chuông nguyện hồn ai khi trong phút giây tuyệt mệnh! Dẫu hồn đã lịm nhưng ông vẫn đi trong giấc mơ tươi đẹp bên người thầy, vẫn đi trong cơn ác mộng bên các học trò với những bi kịch cuộc đời không nước mắt. Ông đi mà không đích đến, không có trạm dừng cũng không thấy đâu là đường chân trời. Bốn bề là hoang vu hòa quyện với hư vô, thung lũng trên chót vót núi cao và đỉnh trời là vực thẳm. Ông thoi thóp chờ chết, ông hấp hối chờ trút hơi thở cuối cùng nhưng có lẽ ông đang hồi sinh trong một cơ thể mới đầy năng lượng trong một môi trường lạ đầy sinh khí! Có lẽ ông đã chết đi và đang sống lại, có thể ông đã đầu thai hóa kiếp trong một hình hài khác khi một luồng gió mát rượi từ đâu thổi đến thoang thoảng hương hoa của núi rừng quen thuộc. Ông chỉ mới ngủ một giấc dài đầy mộng mị mà tuổi già hay tuổi thơ đều như thế khi môi trường sống bị triệt tiêu. Raksa tỉnh thức được khi thấy mình đang nằm trên một tảng đá phẳng phiu êm ái, vây quanh là cha mẹ cùng đầy đủ các anh chị em dù có người đã mất! Vừa mừng vừa tủi nên ông liền ngồi nhổm dậy để san sẻ niềm vui hội ngộ với mọi người, không thấy ai cả nhưng bỗng đâu đó một bóng người xuất hiện đến gần nhỏ nhẹ bảo:

– Ngươi tỉnh lại rồi à, mấy bữa rày cứ hôn mê nói sảng làm ta hơi lo?

– Dạ con khỏe. Raksa quán tính trả lời mà lòng dày đặc những câu hỏi cứ muốn trào ra

– Ngươi cứ thoải mái tịnh dưỡng mấy hôm rồi sau hẵng tính, đời còn dài…

– Dạ con khỏe lại rồi, xin người cho con biết con đang ở đâu?

– Ngươi đang ở nơi mà ngươi muốn đến và ngươi đã được toại nguyện khi đã dốc hết sức mình, ngươi đã đến ngươi đã thấy và ngươi đã thắng!

– Con muốn tìm một người và người ấy có ở đây không ạ?

– Ngươi lại muốn đi tìm người ư? Điều ấy ta thấy không cần thiết bởi những người mà ngươi muốn tìm đều đã bỏ ngươi đi. Ta không muốn là người mà ngươi muốn tìm bởi trước sau gì ta cũng phải bỏ ngươi đi. Hãy nhớ lấy!

– Dạ con xin ghi tâm! Raksa trong lòng cứ hồ nghi bởi cung cách của người trước mặt có một cái gì đó mang máng giống thầy mình nhưng khuôn mặt vóc dáng thì lại khác hẳn. Có người thì giống nhau về thân xác khiến ta dễ nhầm lẫn giữa người này với người khác như anh em sinh đôi, có người lại giống nhau về phong cách khiến ta cứ liên tưởng đến một bóng hình nào đó thân quen gần gũi nhưng lại cách xa nửa vòng trái đất hay đã đi vào một thế giới khác. Không thể đè nén được cảm xúc như đang lạc vào một mê cung lạ, Raksa bồn chồn lo lắng thưa:

– Con có thể ở đây được bao lâu vì lòng áy náy đã làm phiền đến người quá nhiều ạ?

– Ngươi lại muốn về à, có lẽ ngươi thấy thế đã đủ phải không? Tốt!

– Dạ không phải như thế ạ bởi vì con cần phải đi tìm thầy mình…

– Ngươi bây giờ đã là thầy thì không cần phải tìm thầy nào nữa, bởi ngươi sẽ mất đi chủ kiến và chính kiến của mình để tự do tự tại chưa nói đến ngươi còn có trách nhiệm phải dẫn dắt kẻ khác đi đến nơi mà ngươi đã chắt lọc cưu mang. Theo ta biết thì thầy ngươi đã chết mà người chết thì không bao giờ sống lại mà chỉ hiện tồn dưới một hình thái khác, Ngươi muốn đi tìm ai tùy ý ta không can ngăn, sáng mai ta dẫn ngươi đi ngoạn cảnh một vài nơi rồi tối nay đi dạ hội mà đời ngươi chưa một lần mục kích. Đi để thấy chứ không phải đi để đến rồi trở về mà không thu hoạch được gì, sự quan sát sẽ giúp ngươi có câu chuyện để kể và là bài học cho thế hệ đời sau.

Đúng như lời hứa, người lạ mặt mà lúc này Raksa coi như một người thầy lại xuất hiện dẫn ông đi dạo mát trong một tư thế cởi mở nhưng dung dị trang nghiêm. Cảnh vật ban đầu có vẻ lạ xa nhưng dần dà lộ ra những nét thân quen mà hình như Raksa đã từng đặt chân đâu đó không ít lần, như thời trai trẻ ông còn là một người thợ rừng hồn nhiên và dũng mãnh. Hình như đây là khu đất rẫy mà hồi nhỏ chị em ông thường lẽo đẽo đi theo cha mẹ đi lên rẫy trong những mùa vụ gieo trồng hay thu hái, có mùa thì trồng dưa hấu có vụ lại trồng bắp ngô xen đậu ván và nói chung vụ mùa nào cũng bội thu khi thời tiết thuận lợi. Xa xa có hai bóng người đang lúi húi có vẻ như đang gieo hạt, nhìn kĩ thì đúng là cha mẹ của mình nên Raksa vội nhào tới để hỏi thăm mà quên bẵng đi rằng cha mẹ mình đã khuất bóng từ lâu! Gru ra dấu ngăn lại rồi từ tốn bảo cứ để cho họ làm công việc của mình bởi chúng ta còn có nhiều công việc phải làm, từ nay đến chiều còn có nhiều nơi để tham quan mà giờ này cũng đã gần trưa nên cần tranh thủ thời gian cho kịp lúc. Người thầy dẫn ông rẽ qua một hướng khác bên kia khe núi thì hiện ra trước mắt một phố phường đô hội sầm uất, nam thanh nữ tú nườm nượp dắt tay nhau đi dự lễ hội trong những bộ trang phục truyền thống rực rỡ đủ sắc màu. Văng vẳng đâu đây tiếng kèn Xaranai réo rắc hòa quyện vào tiếng trống Ginơng trầm hùng khe khẽ nhịp Baranưng miên man, một đoàn vũ nữ không biết từ đâu xuất hiện trong một đội hình huyền ảo mê li đến rợn người kéo dài không dứt. Người múa quạt kẻ múa khăn điểm xuyết thêm một bình hoa đội trên đầu cùng nở những nụ cười tươi rạng rỡ, đoàn người nối đuôi nhau lên đồi tháp ẩn hiện phía xa xa cờ xí rợp trời. Raksa như một đứa trẻ nắm chặt tay áo Gru đưa đẩy theo những bước chân ngơ ngẩn từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, thế gian này lại có một nơi kì diệu đến thế sao?! Một không gian thanh bình thịnh trị luôn là mơ ước chung của cuộc sống con người, no ấm và bình yên là con đường đi đến hạnh phúc mà phải chăng đây là điểm đến không cùng?! Raksa mê mẩn tâm thần quên đi cả không gian thời gian và quên đi cả sự hiện hữu của chính mình, chỉ đến khi Gru giật mạnh tay bảo đã đến lúc quay về vì trời đã sập tối. Cũng đành phải quay về cho dù tâm hồn và đôi chân cứ chần chừ nán lại, tối nay còn phải đi dạ hội như lịch trình đã định sẵn. Trời đất này cao rộng biết bao nhiêu, ta chỉ như con ếch ngồi đáy giếng coi trời chỉ bằng cái vung để rồi gào thét lung tung tự coi mình là tâm điểm. Đi gần hết chặng đời mới biết rằng ta vẫn cứ giậm chân tại chỗ hô bước một hai rồi dừng, đường chân trời không phải là đích đến bởi càng đến gần nó càng lùi xa…

Raksa không thể tưởng tượng được rằng xung quanh ta lại có nhiều lâu đài thành quách nguy nga tráng lệ đến thế, sao người trần mắt thịt như ta chỉ thấy khung cảnh rừng núi hoang vu? Ngay cả trên bầu trời cao lồng lộng trên kia phải chăng chỉ là một bức màn xanh lơ lững trôi những đám mây, và dưới vực sâu kia còn chứa bao nhiêu điều bí ẩn tiềm tàng chưa hề khai lộ. Dưới đáy biển vẫn có núi có rừng được khỏa lấp bởi màn nước xanh, màu xanh của biển và trời là màu của hy vọng bởi nó gợi mở con người sự khám phá và thích thú một khi sức sống dâng tràn. Đó cũng là màu xanh trong lòng người dạt dào như biển và lồng lộng như trời khi ta còn hy vọng, sự tuyệt vọng sẽ ùa đến khi mây đen che khuất bầu trời và biển nộ cuồng với từng cơn sóng dữ mịt mù. Tối nay Raksa theo Gru đi qua một khe núi khác có vẻ cheo leo gập ghềnh hơn, chỉ vượt qua hẻm núi là đến nơi. Một thành phố hiện ra cũng nguy nga không kém với những tòa nhà chọc trời hiện đại, hội trường có kiến trúc cổ điển theo mô hình Kim tự tháp nhưng nội thất bên trong thì xa hoa như một hoàng cung. Cảnh quan bên ngoài rất hoành tráng với nhiều tượng đài lạ biệt, không có tượng đài nào chạm khắc con người tiêu biểu như là danh nhân văn hóa hay nhân vật lịch sử một cách cụ thể. Mọi pho tượng đều theo mô típ đầu người mình thú trông rất ngộ nghĩnh và bắt mắt, mỗi khu vực mang một phong cách riêng để khách tham quan có thể phân biệt dễ dàng. Khu vực Nhân sư thì đầu người mình sư tử, Nhân mã thì đầu người mình ngựa… còn Mĩ nhân ngư thì rải rác nơi nào cũng có vài nàng nằm phơi mình trên bãi cỏ mượt. Khu vực trung tâm là một hồ nước rộng có vòi phun nước theo tiếng nhạc hòa trong ánh sáng muôn màu, vũ điệu nước khiến người ta dễ liên tưởng đến vũ điệu rắn vào mùa ái ân. Một tượng Nhân khuyển khổng lồ bệ vệ ngự trên cao, đó biểu tượng của con chó Ngao có nguồn gốc ở Tây Tạng được xem là một quyền lực tuyệt đối, xung quanh bờ hồ là những con Nhân cẩu có đôi mắt nhìn rất sinh động và cái đuôi luôn ve vẩy trong tư thế chực chờ đón khách. Tiếng trống khai hội bắt đầu và mọi người lục tục kéo nhau vào hội trường, mùi nước hoa hảo hạng thoang thoảng lan tỏa mùi hương ngào ngạt thay cho hương trầm. Raksa ngơ ngác theo Gru vào hội trường rộng lớn đến nỗi không thấy vách, đời ông chưa bao giờ được đặt chân đến một nơi cao sang như thế nên tâm trạng cứ phải lo lắng hoang mang. Gru được mọi người kính cẩn chào đón như một thượng khách, ân cần chu đáo hơn cả vẫn là người chủ nhân nơi đây. Cũng theo trình tự như mọi đại hội khác luôn bắt đầu bằng bài diễn văn hùng hồn thắm thiết đậm đặc tính nhân văn sâu sắc, cuối cùng rồi cũng kết thúc bằng tràng pháo tay nồng nhiệt và trung thành nhất có thể! Nhưng lạ thay không có tiếng vỗ tay, thay vì đó là tiếng sủa oang oang ủng ẳng theo nhiều cường độ âm vực khác nhau nhưng vẫn hòa chung một nhịp như đã có sự tập luyện công phu từ trước. Đồng thời là lúc lắc cái đuôi để biểu hiện sự nhất trí cao và đoàn kết tốt để tất yếu dẫn đến thành công và thắng lợi trên cả tuyệt vời, cái đuôi để quyết định cho sự định hướng và kết nối cho sự phát triển bền vững không thể chia lìa. Thấy Raksa như bị thôi miên mất tự chủ, Gru ghé nhỏ vào tai ông thì thầm giải thích:

– Đây là đại hội Kiểm tra đuôi để phong quan tiến chức, người nào có đuôi dài hơn chứng tỏ có nhiều năng lực và phẩm chất hơn nên được ngồi ở hàng ghế đầu. Cứ theo sự dài ngắn của đuôi để phân cấp nâng hạng và lấy đó làm tiêu chí để phấn đấu, có đuôi dài thì người khác mới dễ theo đuôi và đó là nguyên tắc cơ bản cho học thuyết Thoái hóa của chủ nhân biệt điện này. Cứ giấu đầu lòi đuôi thì không hay chi bằng giấu đuôi lòi đầu thì khoa học hơn, động thái ve vẩy đuôi cũng quan trọng không kém những khi cần khoe đuôi hoặc để vồ mồi hiệu quả nhất.

– Nhưng tại sao con và thầy lại không có đuôi như đám đông người này?

– Ta và ngươi đã rụng đuôi theo quy trình tiến hóa từ thú lên người, đám người lại bắt đầu mọc đuôi theo quy trình ngược lại là từ người xuống thú nên đuôi ngày cứ mọc dài ra khi trình độ chính trị ngày càng cao. Đấy cũng là triết lí Về nguồn mà loài người đang hô hào để trở về quê cha đất tổ, trở về nơi hoang dã là một giải pháp ưu việt nhất khi đường lưỡi bò đang nối dài thành vòi voi. Học thuyết con đỉa có hai vòi hút máu đã quá lỗi thời, mặt đối mặt cũng đã lạc hậu nhường chỗ cho đuôi đối đuôi dù ngày tận thế có đến gần thì cũng chẳng có gì để ân hận…

– Chủ nhân ngôi nhà này là ai mà siêu phàm đến thế, thầy quen biết ông ta lâu chưa?

– Quen ông ta đã mấy chục năm rồi từ ngày đầu tiên ông ta đến đây khảo sát địa hình và quyết định thành lập một đặc khu và từ đó ông ta tự xưng là Chúa rừng, cũng hơi buồn cười khi nói về mối quan hệ giữa ta và ông ta. Lúc đầu chỉ cũng hời hợt qua loa thăm hỏi đến khi một lần ngà ngà say khi hai người nốc hết một chai Whisky 1 lít rưỡi, chuyện dương gian chán quá nên lan man cả truyện thiên giới âm ty liêu trai phong thần. Chúa rừng biết ta cũng không phải là người thường nên một hôm rượu vào lời ra đã hỏi ta có phép thuật nào hóa người thành chó không, ta bảo được thôi bởi một Gru Chăm cao đạo thì có một năng lực siêu nhiên có để điều khiển muôn vật theo ý mình. Thế rồi ta đọc mấy câu thần chú thì hắn biến ngay thành một con chó Ngao oai phong lừng lững, hắn sủa mấy tiếng cùng đưa hai chân trước cào nhẹ vào chân ta như muốn bảo tin rồi và hãy hóa phép cho hắn trở lại thành người. Hắn bảo làm người thì khó làm chó thì dễ thì cớ sao mình không mạnh dạn làm chó có phải hơn không, chứ mang bộ dạng con người nhiều khi cũng lắm phiền toái. Hắn có chức có quyền nên tiền tài danh vọng gồm đủ, ngặt nỗi tính hắn thích trăng hoa nên nhiều lần điêu đứng vì vụ đánh ghen hay bị đối thủ cạnh tranh quay phim đưa lên mạng bôi xấu! Tiền nhiều quá cũng phải biết xài cho thỏa chí bình sinh, mấy con bồ nhí thời nay mới đụng vào đã mè nheo nhà lầu xe hơi cả chục tỉ. Hắn bảo cái cô vừa rồi lên đây với hắn cũng chẳng thơm tho gì nhưng cũng ngốn tiền hắn gần trăm tỉ, đàn bà con gái cũng như nhau thôi mà, hắn lầm bầm trong miệng!

– Thế Gru có giúp ông ta biến thành chó như đã hứa không?

– Đã hứa thì phải làm, chỉ dạy hắn đọc câu “Nhập cẩu nhập cẩu” theo một giọng điệu riêng thì tức thời biến thành chó. Khi đã thỏa thích một kiếp chó xong thì hắn chỉ cần đọc “Xuất cẩu xuất cẩu” thì lập tức lại biến thành người như trò ảo thuật vậy! Với bộ dạng oai phong đẹp chó của hắn thì quyến rũ chó nhà lành dễ dàng như trở bàn tay, nhiều chủ chó thấy hắn đi ngang qua là nhốn nhào thả con chó quý non trinh của mình ra để phối giống. Hắn vừa được thỏa mãn thú tính lại vừa được loài người khen là làm việc từ thiện mà không đòi hỏi một điều kiện gì. Làm nghĩa vụ cẩu đạo xong là hắn biến ngay bởi có nhiều người âm mưu bắt hắn để làm nghĩa vụ quốc tế, hắn gian manh có thừa nên vui chơi không bao giờ quên nhiệm vụ và luôn đề cao cảnh giác. Nói chung thì hắn chẳng làm tổn hại ai ngoài việc nhân giống cho những con chó đại gia quan quyền, hắn chán loài người nên chỉ muốn chơi với chó!

– Thế Gru không thấy như thế là bất thường sao, dù gì ông ta cũng là con người?!

– Ngươi nói phải, ta đã nhiều lần khuyên răn cảm hóa hắn nhưng chẳng nghĩa lí gì, hắn còn cho rằng ta ích kỉ không biết san sẻ tình người và thương yêu thú vật. Hắn còn tôn ta làm thầy và nói rằng chỉ có ta mới có đủ bản lĩnh làm thầy hắn trên cõi đời này, ta có yêu cầu gì thì hắn cũng sẵn sàng đáp ứng mà ta thì có nhu cầu gì nhỉ?! Ngươi thấy đấy là thầy phải theo nghiệp thầy và làm trò cũng có nghiệp trò, cho nên mới ngưu tầm ngưu mã tầm mã chia phe lập đảng để thao túng người khác. Chỉ nói với ngươi một điều để ngươi tự ngộ ra nhiều điều khác, chỉ một buổi dạo chơi hôm nay thôi chúng ta đã đi qua ba thì thời gian và không gian. Hiện tại mà ngươi đang chứng kiến hôm nay đã là quá khứ của 150 năm trước lúc ngươi đang sinh thời, có nghĩa là ngươi đã bước vào tương lai của 150 năm sau thời mà nhân loại đương thời đang sống trong hiện tại. Ta đã dẫn ngươi trở lại 500 năm về trước nơi có đền đài cung điện vang dậy tiếng hoan ca, nơi vương quốc Champa đang trong thời kì thanh bình thịnh trị phú cường. Thế ngươi có muốn đi tiếp 500 năm sau để mở rộng tầm mắt hay ít ra cũng thỏa tình hiếu kì, thế mới gọi là trời cao đất rộng vô biên…

– Dạ không đủ rồi Gru, chỉ mới hơn thế kỉ thôi mà con người đã muốn hóa chó thì sau này còn biết thế nào? Sức con chỉ đủ chịu đựng đến đấy thôi!

Khu rừng này trước kia là lãnh địa của một bầy chó sói rất dữ tợn và tinh khôn, cho nên những thợ rừng cừ khôi và gan dạ nhất cũng không dám bén mảng và đây mới thực sự là xứ xa người. Người Chăm gọi chó sói là Asuw Sing có nghĩa là Chúa tể sơn lâm, bởi loài cọp thấy nó cũng phải tránh xa bởi tính bầy đàn tác chiến của nó. Từ khi Chúa rừng được Gru dạy cho phép hóa chó, với sức mạnh của con chó Ngao cộng với bản tính ranh ma của con người nên bầy chó sói dần dà bị triệt hạ từng con theo nhiều cách khác nhau. Có con thì bị trúng bẫy chết, có con bị bã thuốc độc và nhiều con bị chính tay chúa rừng móc họng theo cách một chọi một. Chỉ còn duy nhất một con sói đầu đàn thoát nạn đã di tản đi một nơi nào đó biệt tăm vì biết rõ sức mạnh của Chúa rừng, cũng có thể nó đã chết vì nỗi buồn vong quốc! Đặc khu này chỉ thực sự lớn mạnh khi có một người Đặc biệt đến phò tá sau một thời gian dài chiêu hiền đãi sĩ, hắn mang đến học thuyết thoái hóa theo sinh học cũng bao hàm học thuyết hậu-môn hiện đại nói theo triết học gồm cả tu từ học và thi pháp học. Nói chung hắn tinh thông và thâu tóm hết thảy tri thức của loài người từ cổ chí kim, tuy nhiên thế mạnh và sở trường của hắn vẫn là cẩu học thay vì nhân học. Kể về hắn là một câu chuyện dài mà một truyện ngắn thì không thể dung chứa nổi, chỉ có thể khái quát vài tình huống chính để dễ hình dung. Hắn cùng với một người bạn cùng làm quân khuyển trong chế độ Mỹ Ngụy, hắn phụ trách huấn luyện chó nghiệp vụ chuyên về săn lùng gián điệp nữ Việt cộng còn bạn hắn thì chuyên về rà soát bom mìn khủng bố nên nhiệm vụ có phần nguy hiểm hơn! Đến giai đoạn Mỹ cút Ngụy nhào thì mọi người ào ạt di tản bằng tàu thủy hoặc máy bay ra nước ngoài, hai người thuộc diện ưu tiên ăn theo chó nên được di tản bằng trực thăng theo lệnh của cố vấn Mỹ. Người bạn hắn không muốn đi nước ngoài vì thương cha mẹ già và mấy đứa em ở quê nhà không ai bảo bọc, nên chỉ dắt chó lên máy bay cho xong việc rồi bước xuống để quay về. Ngặt nỗi khi anh ta bước lên thì chó cũng theo lên còn anh ta bước xuống thì chó cũng theo xuống, vài lần như thế bực mình ông cố vấn Mỹ rút súng hăm anh ta ngồi yên cùng chó để máy bay cất cánh. Khổ cho thân hắn khi tình thế ngược lại cứ dở khóc dở cười, hắn lên thì con chó nhảy xuống như không muốn đi chung với hắn. Còn chó đã lên thì thấy hắn chó cứ gầm gừ, thử nhiều lần cố leo lên tìm vận may nhưng con chó vẫn cứ sủa inh ỏi giữ vững lập trường khiến ông cố vấn bực quá đạp cho hắn một phát lăn quay để máy bay cất cánh. Hắn than thở: Kẻ không muốn đi lại được đi còn hắn hăm hở thèm đi thì lại lãnh một cú đạp! Từ đó hắn hận đời và hận người, hắn thấm thía rằng giá trị của mình còn thấp hơn một con chó nên phải bắt đầu cuộc đời theo hướng khác mà tâm điểm luôn là chó để giải phóng loài người. Cũng may thời nay có nhiều người sính nuôi chó cảnh cần được huấn luyện để giữ nhà, nhất là những đại gia có dư tiền thừa của thì một con chó thôi cũng giá hơn bạc tỉ. Nghề của hắn dần dà ăn nên làm ra nên cũng nguôi ngoai phần nào thân phận mình trong giấc mơ Mỹ, hắn cũng dành thời gian nghiên cứu thêm về đặc điểm và tâm sinh lí giữa chó và người với quyết tâm một ngày sẽ đổi đời biến tướng. Tinh thần chó dường như đã thâm nhập và chiếm lĩnh tâm hồn hắn từ lúc nào, lúc đầu hắn viết sách dạy chó như sách học làm người và sau đó hứng chí ra liền mấy tập thơ. Thật thà thì chịu nhiều xót xa bởi hắn đã vấp ngã nhiều lần từ chó và đau nhất là cú đạp của ông cố vấn Mỹ, không thể mặt đối mặt thì cứ đuôi đối đuôi để đạt được mục đích cuối cùng! Nhiều lúc ngoa ngôn lộng ngữ hay làm điều gì bất chính bị chửi là đồ chó thì hắn chỉ cười khinh khỉnh, lũ này thì biết gì về triết lí giữa chó và người nên không câu chấp và buông xả như một chân tu đắc đạo chó . Từ đó hắn viết thêm nhiều sách và rao giảng về Thuyết Thoái hóa như một phát kiến mới theo tinh thần Hậu-môn hiện đại, nghe đâu hắn được ông cố vấn Mỹ năm xưa mời đi thuyết trình ở các trường đại học nổi tiếng nhất ở Mỹ. Trong khi chờ đợi hắn tạm thời làm quản lí đặc khu của Chúa rừng, đúng là chí lớn gặp nhau khi hai người ý đầu tâm hợp như đã hẹn nhau từ kiếp trước! Quá trình huấn luyện chó đánh hơi mùi nữ gián điệp Việt cộng đã giúp hắn đắc lực trong việc săn gái và sát gái, từ đó hắn có biệt danh là Gã thợ săn như một cặp bài trùng đi đôi với Chúa rừng khét tiếng. Đối với hắn đàn bà con gái đều như nhau nên đụng trận thì cứ già non hái ào, trẻ không tha già không dung bởi đối với hắn thà săn lầm còn hơn bỏ sót! Đối với gái thuyền quyên thì hắn đóng vai trai anh hùng, còn đối với gái giang hồ thì nghiễm nhiên trở thành vai trai tứ chiếng còn điệu nghệ hơn cả đóng phim. Cho nên con mồi nào lọt vào tầm ngắm của hắn thì coi như rồi đời, nhiều khi còn tự nguyện bò tới nạp mạng như một ân sủng. Đúng là thời thế tạo anh hùng, và hắn đóng vai anh hùng tạo thời thế…

Từ khi đi dự dạ hội Vương quốc Chó về Raksa trở nên trầm ngâm ít nói hơn, ba tầng thế giới quá bao la khiến ông không thể hình dung sự hiện hữu của chính mình cùng sự tồn tại của vạn vật như một thực thể mơ hồ ảo tưởng! Gru đã dạy cho Chúa rừng phép hóa chó có phải là một giải pháp tình thế hay đó là một tuyệt chiêu?! Chúa rừng đã thu nạp Gã thợ săn như một phương tiện thiện xảo hay đó chỉ là một hợp đồng tạm thời đôi bên cùng có lợi?! Đêm dạ hội cứ ám ảnh mãi tâm trí Raksa khi hình ảnh gã thợ săn thao thao bất tuyệt rao giảng thuyết Hậu-môn hiện đại trong tiến trình dựa vào thuyết Thoái hóa để về nguồn cội loài người. Giải trung tâm là chủ đề cốt lõi để phi trung tâm hóa nhưng điều đó là bất khả, giống như thái dương hệ này nếu không có mặt trời thì không còn sự sống và nhân loại phải hướng đến một thái dương hệ khác để tồn tại và sống sót! Một số người đã ngộ nhận hiện tượng và bản chất, hiểu nhầm tinh thần và vật chất để đánh tráo khái niệm cũng như đánh đồng sự vật để biện minh cho một ý đồ bất chính mang tính tà đạo hơn là quy luật tất yếu phải diễn ra. Chúa rừng đã thành lập một đặc khu phục vụ cho sở thích của riêng mình hơn là thúc đẩy sự tiến bộ của xã hội, tôn vinh tư thế và chủ quyền của mình hơn là từ bi hỷ xả cưu mang đùm bọc đồng loại. Ai biết điều theo ta thì được hưởng vinh hoa phú quý, ai chống ta thì đi chỗ khác chơi nếu không muốn bỏ xác tại trận! Gã thợ săn tuy là thuộc hạ nhưng vẫn ngấm ngầm cạnh tranh để củng cố tư thế của riêng mình, hắn gian ngoa và ranh mãnh hơn bởi hắn có chuyên môn xảo ngôn trong minh họa minh chứng và minh triết khi cần thiết để tấn công hiệu quả và tự vệ an toàn. Raksa cảm thấy mình lạc hậu và lỗi thời trong thế giới tương lai của vương quốc Chó, đạo đức bị suy đồi khi loạn luân không còn rào cản và tri thức bị lụi tàn khi tiện nghi khoa học lấn át nhân văn. Duy vật biện chứng không còn là một thứ vũ khí độc tôn, thay vào đó là dương vật và âm vật biện chứng lộng hành tác oai tác quái! Nhân loại đang bị đầu độc bởi nhiều thứ và nguy hại nhất là sự đầu độc về tư tưởng tâm hồn và lối sống, khởi đầu bằng sự tự đầu độc chính mình rồi sau đó lây lan sang người khác theo nhịp điệu hiệu ứng đám đông. Rất may Gã thợ săn chẳng có mụn con nào vì quá ăn chơi trác táng, nếu không mầm họa này di căn phát tán thì thế hệ sau rồi sẽ ra sao?! Raksa rất thán phục sự an nhiên tự tại của người Gru, có lẽ Gru thấy hết và biết hết tất cả sự việc đã đang và sẽ xảy ra như trái đất phải quay theo đúng quỹ đạo của nó trong chu kì bốn mùa. Gru đúng là một Nhà tiên tri còn ông thì không, ông chỉ nên biết những điều cần biết và làm những điều trong tầm tay và ước vọng của mình có thể! Hôm nay Gru dẫn Raksa đi thăm một con sói già, con sói đầu đàn năm xưa vẫn còn sống sót dưới sự bảo trợ của Gru. Gru bảo không có gì phải tuyệt vọng chán nản, giang san này của Sói thì Sói cứ ở, một ngày kia lũ chó sẽ cắn xé lẫn nhau để tranh giành ngôi vị khi Chúa rừng và Gã thợ săn không còn tại vị. Nếu ngươi thấy buồn thì cứ tìm đến sói già bầu bạn và chia sẻ nỗi lòng, ngày mai Gru có chuyến đi xa…

*

Tôi viết truyện ngắn thường khi trong một tháng, nhiều lắm thì đầu tư trong một năm nhưng với truyện ngắn này thì ròng rã trong mười năm! Tôi không biết phải bắt đầu như thế nào, kể ra sao và không biết đến đâu phải kết thúc? Truyện ngắn nhưng không ngắn, cũng không phải truyện dài hay truyện vừa mà mang hơi hướng một tiểu thuyết mini thời cổ đại. Truyện ngắn là một thế giới riêng để tôi ẩn náu và phiêu lưu khi đời thực không còn là đích đến điểm dừng khi con người vẫn còn ước mơ và hy vọng. Nhà tiên tri đối với tôi là Ông Nội, đối với ông là Raksa và đối với Raksa là Gru. Nội bảo: Nếu mọi sự việc ta đều biết hết thì cũng chẳng còn gì để khám phá và hứng thú, bởi Nhà tiên tri là không thực!

Advertisements


Chuyên mục:Lotus Media, Tác giả - Tác phẩm, Tác giả, tác phẩm, Trên kệ sách

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: