Chị đi rồi, mình anh, nỗi đau có hết!?

Viết cho chị… đã xa, và thay lời chia buồn cùng anh, 1. Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm. Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần. (Hai hàng me đường Gia Long, Nguyễn Tất Nhiên – 1973) Chỉ hai tuần trước, lúc ngồi ăn tối với anh, mình nghe anh nói: “Trông cho chị đi sớm…!” Dưới ngọn đèn vàng từ nóc nhà thả trũng … Đọc tiếp Chị đi rồi, mình anh, nỗi đau có hết!?

Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc (Bà Huyện Thanh Quan) Ngồi đọc thơ Trần Vấn Lệ, từng câu ngữ, nghĩa… buốt đau! Truyền thuyết quay lại buổi đầu. Sông Gianh đôi bờ chảy miết. Chảy siết, chẻ chiết phù sa, Bắc – Nam đâu sẽ là nhà? xẻ bầy con chim Quốc, bay suốt bờ bãi sơn hà, động lòng tiếng vọng “Quốc Quốc”. … Đọc tiếp Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Biển đêm | Ảnh: Uyên Nguyên 1. Đi, có khi, chỉ vì một điều rất giản dị, rằng, mình không thể ở lại. Đi như thế, ngay từ bước chân đầu tiên, đã phiêu bồng! Đi, có khi, chỉ vì không thể đứng ngây, nhìn. Nhìn cuộc đời vẫn lãng đãng trôi, như mây, như mưa. Những hạt mưa nặng, nhẹ, tấp dạt trên đôi … Đọc tiếp Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Đêm của đêm, của đêm sâu, thẳm Tận cùng tôi trùng khởi niềm đau. Đêm của tôi nửa đời tầm tích hồng nhan em ảo hóa địa đàng Đêm của tôi, một chỗ riêng ngồi lặng Nhịp thời gian hăm hở xây thành đắp mộ tôi, chôn dùm nỗi nhớ tôi mang theo dù tình em ảo hóa …   4, 2012     Featured image: … Đọc tiếp Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Tháng Tư, nhắc nhớ mình những nỗi niềm chung, ngày đất nước thay ngôi, vận người lỗi nhịp. Cuộc cờ bày nên bao nỗi tang thương bẽ bàng cho một dân tộc vốn, đã dư thừa bao nỗi oan khiên trên đường sử  lịch dựng và giữ nước. Đọng lại sau lớp khói mù bom đạn chiến chinh của người lính trận một thời oai hùng là … Đọc tiếp Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan

Trầm mình xuống ngọn sông buồn mừng vui chết rục giữa ruộng nương quê nhà! 1. Ðất chôn nhau bao cuộc cờ thay đổi hình hài này gió cuốn phôi pha nhìn ra bốn bề choang chang nắng lòa cả đôi ngươi thế trận người. 2. Em cứ đến rồi đi không từ giã câu uyên ương chỉ chuyện tình cờ ngày mai xuống phố nhìn xa lạ thuở … Đọc tiếp Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan

Ôi tự do thật vô cùng quyến rũ*

… Ðể vào tháng 4 Nói là tàu cho oai, chứ kỳ thật, là loại ghe đánh cá chạy trên sông, mũi bầu nên lướt sóng không êm ả lúc ra được hải phận quốc tế.   Kích thước của ghe dài 17 m, vừa đủ chứa hai mươi bảy sinh mạng nằm xếp lớp cá mè, lềnh bềnh trôi đường dzích dzắc trên mặt biển mông mênh. Ghe lại là loại không có mui, nên người già, trẻ em … Đọc tiếp Ôi tự do thật vô cùng quyến rũ*

Ta về soi lòng cổ kim

1. Ta về soi lòng cổ kim người xưa nhung nhớ cũng, khùng điên giống mình ta về thọ án tử tình chờ giờ đại xá thình lình, em ban. Khuya về lất khất tỉnh say lần khân khản tiếng gọi mây xuống gần ngọn vàng mờ tỏ bâng khuâng lõm đêm lộng gió ngấn sầu thiên thu. Ðêm về ngõ vắng xa mù ngược ngang chỉ … Đọc tiếp Ta về soi lòng cổ kim

Trúng độc đắc!

Trúng độc đắc! Ở vào trường hợp này, nghĩa đen hay nghĩa bóng, tôi cho đều đúng cả. Buổi chiều, trước giờ xổ lô Mega Miliion với số tiền thưởng đạt mức kỷ lục nước Mỹ: $640 triệu, thì K. text để báo cho tôi biết tin một chiếc xe van vừa leo lên lề đường, rồi nhào thẳng vào quán ‘cà phê sân vườn’ … Đọc tiếp Trúng độc đắc!

Trăm năm trắc ẩn những buồn/vui

Sinh Mẹ cho con phận làm người trăm năm trắc ẩn những buồn, vui ngày sinh đã báo giờ tận khổ hạnh phúc sao đành nứt nẻ, đau! Tử Bạn cho ta chút tình người trả vay chưa trọn, đã bùi ngùi xa về đây đứng điệu thật thà khuôn nằm vuông vức chợt, nhận ra mình! Vọng Em cho ta thêm, lại cuộc tình … Đọc tiếp Trăm năm trắc ẩn những buồn/vui

Nhân sinh như ngọn gió lùa

Buổi sáng mưa, hướng về nước Nhật can qua. Xanh xanh cỏ ngút xanh ngàn vườn sau bầy sẻ hót vang vang gió lộng bốn trời lên cơn nộ sao bỗng làm mưa chút đoạn đành! mưa trùng trùng mưa trắng bể dâu bầy se sẻ gục đầu thôi hót nữa sân vườn sau sỏi đá nhiệm mầu nằm im nghe tiếng mưa đau tự … Đọc tiếp Nhân sinh như ngọn gió lùa

Uyên Nguyên: Có khác gì không, trong nỗi nhớ nghìn trùng

Ảnh minh họa (Trần Trung Ðạo) 1. Cali những ngày mưa dầm, đầu buổi chiều trời đã tối sẩm. Có những ngày như thế, sung sướng mượn cớ từ chối với chính mình mọi cuộc vui bên ngoài, để nằm nhà nghe mưa rỉ rả, là điều thật thú vị! Song, đòi hỏi một sự chịu đựng dị thường, bởi lúc đưa tay hứng từng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Có khác gì không, trong nỗi nhớ nghìn trùng

Boeing ‘787 Dreamliner ‘

Tình cờ, đứng cạnh một phóng viên của đài truyền hình Mỹ chanel 4, và đột nhiên anh này đề nghị: ‘đưa máy đây, tớ bấm cho cậu một pô.’ Thế là tự dưng lại có một tấm hình kỷ niệm, dù rất nhiều trường hợp mình không chủ đích lưu lại ‘nhân ảnh,’ vì luôn nghĩ những gì thuộc về ‘cái ta,’ thì thật xấu! … Đọc tiếp Boeing ‘787 Dreamliner ‘

Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

ÐOẢN KHÚC NGÀY 1. Trên tầng ba cao ốc kiếng đen nhìn xuống xa lộ từng hàng xe khổng lồ như bày kiến bò nhanh tất bật nhột nhạt len len giữa bắp cơ não giựt phăng ta lại chốn nào ngước mặt hứng gió lao đao đầy ấp tân toan vỡ trào tâm sự! 2. nhẩn nha vạt nắng chiều lắt lay trên ngọn dương … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

Ngát ngát trầm hương hoa chữ nghĩa

Trưởng Nguyên Long ở nhà gởi sang mấy tấm ảnh của nhị vị Tâm Pháp và Tuệ Trúc, kèm theo một số bản sao mấy trang thơ in trong tuyển tập Hương Trầm. Cả hai là thành viên Câu Lạc Bộ Thơ Việt Nam, nghĩ cùng là chỗ thân quen bởi chung một mái nhà Lam, cho dù chưa gặp trước. Chẳng là lòng lúc … Đọc tiếp Ngát ngát trầm hương hoa chữ nghĩa