Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!

  “Ăn cơm có canh, tu hành có bạn.” Cái mà mình luôn được an ủi và, càng về sau cảm nhận điều nầy quý báu vô cùng, là nhân duyên cho mình gặp được những bậc thầy giỏi, và bạn tốt. Nó là vốn liếng cả đời! Nhân Tâm Thường Ðịnh từ Sacramento về Little Saigon thăm, anh em gắn bó dài lâu lại có dịp ngồi … Đọc tiếp Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!

sự thường hằng trong cái vô thường

Em ơi núi cũng đi nên làm sao lá không thay màu, tình yêu em nói có thật là vĩnh cữu? Từng sát na anh cũng thay đổi thịt da. Em ơi tình yêu vĩnh cữu không phải là khi mình sống bên nhau trọn kiếp, mà là mình sẽ nhớ nhau hết đời, lúc xa… Washington DC, ngày 2 tháng Mười, 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp sự thường hằng trong cái vô thường

“Miếng ăn là miếng tồi tàn”

Chiều muộn, đường Rạch Bùng Binh, cụ bà hương mặt về phía cầu Lê Văn Sĩ, sau cầu là đỉnh tháp chùa, phía sau, phía sau xa hơn nữa là gì? Cụ bà ngồi gần đám xe gắn máy hối hả, gần hơn là cái xe bán bánh xèo, gần hơn nữa là đống rác bám miệng cống, nhưng gần đến mức như là một … Đọc tiếp “Miếng ăn là miếng tồi tàn”

Trăng soi thấy bóng, sợ mình…

Em ơi chiếc lá Bồ Ðề sẽ không sáng lên nếu trưa nay mặt trời không tỏ. Bụt thị hiện vào đời cũng mượn một nhân duyên. Duyên do gì anh làm con mãnh hổ của rừng ngày ngày trèo lên đỉnh nhìn trăng mà không gầm thét được nữa. Ánh trăng sáng soi bóng anh làm anh sợ chính mình… Em ạ duyên do gì trưa … Đọc tiếp Trăng soi thấy bóng, sợ mình…

Về chùa nghe gió vô thường đing đong…

Sáng nay lòng rối như cuộn chỉ vò anh lên chùa chùa treo một nhánh vô thường toòng teng. Ðing đong… đing đong… đing đong… Gió động hay tâm động?   Phật cười môi không động? Mắt khép mi không động? Ngoài kia nhác thấy hai đứa trẻ níu tay nhau hồn nhiên. Tâm biết động hay chưa? Vào đời một trái tim côi Bao phen rách nát giọng cười hỗn mang Ai đâu một … Đọc tiếp Về chùa nghe gió vô thường đing đong…

Quả táo Eva

Em nỏn nà tròn trịa quả táo anh chưa cắn ngập răng đã ngọt lịm môi. Buổi sáng em ngồi ngước nhìn mặt trời chưa tỏ, tối dạ anh mà sao rực rỡ một góc ngồi. Phím chữ lóng cóng đôi bàn tay, cây đờn sến không phát ra âm mà sao lòng rộn rã… Ngày 26 tháng Chín, 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Quả táo Eva

Chữ nghĩa thơm thảo tình, Bố cho

  1. Mê sách thì có mê thật đấy, nhưng luôn tâm niệm lời cố nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu dặn lúc anh còn sống: “Coi chừng trở thành cái đãy sách.” Ấy vậy mà vẫn cứ mê. Những tác phẩm mua về hoặc do ai tặng, đem để ở đầu giường, thong thả đọc cho đến hết mới đặt lên kệ. Ở nhà sách mỗi … Đọc tiếp Chữ nghĩa thơm thảo tình, Bố cho

Từ thuở anh em nửa theo Mẹ, theo Cha!

1. Buổi chiều trên bãi biển, mình không thấy người đâu, nhưng ở đây còn lại chứng tích của tình yêu và hạnh phúc! Santa Monica, biển lặng lẽ rút hết những con sóng ra khơi. Bầy chim đói nắng ủ rũ, chờ ấm lên, sẽ vỗ cánh bay về trời. Trời đêm tẩm liệm mình, chết từ từ sau núi. Có tiếng kinh cầu … Đọc tiếp Từ thuở anh em nửa theo Mẹ, theo Cha!

Có một “chủ nghĩa hòa bình”

  Thật tình thì mình cũng biết, bản thân không phải là người quan tâm hết mực những vấn đề thời sự, đặc biệt ở một số lãnh vực trong xã hội. Ðơn giản vì đời sống riêng /chung, thế giới nở rộng vuột tầm mắt, mà nẩy sinh quá nhiều biến cố khôn lường. Ðiều đã xảy ra thì chưa có kết cục hậu … Đọc tiếp Có một “chủ nghĩa hòa bình”

Bời bời một mối tương duyên

“Hết bão, bắt đầu nước mắt” (Trầm tử Thiêng)  1. Bỗng nhiên một ngày, người ta không còn nghe tiếng lao xao vọng ra từ trên nóc tháp ấy nữa, mà thay vào đó là tiếng xô xát, có khi, là tiếng của những bát sành, bình vôi rơi, vỡ. Vỡ tan nát trên nền đất lạnh căm căm thiếu vắng hơi ấm thân người. … Đọc tiếp Bời bời một mối tương duyên

Ngày tháng tro than

  1. Nắng trưa buồn hẳn như đôi mắt trĩu, Hạ say khướt ngoài vườn, hơi nóng thiêu cháy những nụ hồng cánh co dúm lại, giấu hết niềm đau vào trong. Buổi trưa ở quán Tình Nhân, những mẩu chuyện văn nghệ chắp, rời, bãng lãng trong vùng sương khói, tan đi. Trong giấc mơ thoáng hiện những mặt người, bây giờ đã lạnh băng, bật … Đọc tiếp Ngày tháng tro than

Ngày đi lững thững như khói bay

“Anh Nguyễn Ðình Toàn yếu hẳn, nhưng bịnh tình thì chưa biết là gì” – Anh Ðinh Quang Anh Thái vừa kể lại sau ngày hôm qua đến thăm anh Toàn tại nhà riêng. Nghe nhạc Nguyễn Ðình Toàn thì mê rồi, nhưng được ngồi nói chuyện với Anh thì thú vị hơn nhiều, kể cả những lúc Anh hoàn toàn im lặng, tay mân … Đọc tiếp Ngày đi lững thững như khói bay

Uyên Nguyên: Em vui vì, đời hoa tận hiến

Em ơi mỗi sớm trưa chiều tối anh ngồi ngắm em tàn mà say đắm lạ. Hạnh phúc sau muộn bao giờ cũng tha thiết hơn khi chúng ta đã cùng nhau bước qua hết những hoang mang vô thường. Em vui vì đời hoa tận hiến, sắc hương chỉ là hương sắc phai! 25 tháng Tám, 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Uyên Nguyên: Em vui vì, đời hoa tận hiến

là khi cánh cửa được mở ra…

Lời dẫn: Những luồng điện chạy ngang người, giật bắn. Những mảng màu xanh như mặt người lầm lì cứa ra không còn chút máu. Cơn ác mộng đỏ! Những vết thương biết đau nhức, ngoe nguẩy, khi bị xát lên đó chút muối mặn, chờ ngày kéo da non. Có một cõi văn chương bay ra ngoài, cao và xa hơn, rào rạt trên những đô … Đọc tiếp là khi cánh cửa được mở ra…

lên chùa hoa lá cũng từ bi

Ở Bồ Ðề thiền tự Xuyên qua nắng xuyên qua lá xuyên qua kẽ thời gian con nhền nhện cô độc se lưới úp mặt tịch diệt. Xuyên những cánh hoa vàng hoa tím rực rỡ cơn gió Hạ trong veo bay xuyên nỗi nhớ về áp môi em một nụ, trổ tim anh một đóa Từ Bi. 18 tháng 8, 2013 UYÊN NGUYÊN   Đọc tiếp lên chùa hoa lá cũng từ bi

thêm chi cái rộn, cái ràng thế nhân…

 ghi lại một đoạn đối thoại trên fây…   Bạn trên fây, ở Việt Nam, thường xuyên gởi cho mình những câu hỏi, hỏi về mình. Thoạt đầu cứ ngỡ là điều tất nhiên, vì dễ hiểu thôi. Tìm hiểu lẫn nhau để kết bạn tâm giao, mong có sự lâu dài, dù trên một thế giới ảo cũng là sự cần thiết. Nhưng ngày lại ngày, bạn vẫn hỏi … Đọc tiếp thêm chi cái rộn, cái ràng thế nhân…

Tiền thân tôi, vượn hú vang rừng…

Nhân đọc: “Người Của Rừng,” (của Đoàn Nam Sinh)  Tượng bên hiên vườn, quay lưng hứng nắng. Tiền thân tôi là vượn hú vang rừng. Thành thị giờ này hoang vu quá! Tháng Bảy, 2013   ÐOÀN NAM SINH: Thật xé lòng khi câu chuyện về anh còn bi thảm hơn cả hai cha con người H’Rê. Nhưng tôi thắp một nén trầm hương, để xin anh cho tôi … Đọc tiếp Tiền thân tôi, vượn hú vang rừng…