Thử Lòng…
Em ạ, anh chợt ngộ ra tình yêu đâu nhất thiết phải là… vượt biên. Tình anh đem treo giữa bờ tường, sáng ra ngập nắng, em thương… thì em hái về… Uyên Nguyên, 26 tháng 12, 2015 Đọc tiếp Thử Lòng…
Em ạ, anh chợt ngộ ra tình yêu đâu nhất thiết phải là… vượt biên. Tình anh đem treo giữa bờ tường, sáng ra ngập nắng, em thương… thì em hái về… Uyên Nguyên, 26 tháng 12, 2015 Đọc tiếp Thử Lòng…
Hôm nay Giáng Sinh đi nhà thờ, Mẹ Maria Bác Ái hỏi: “Phật Từ Bi trong con có khỏe không?” Tôi thưa “dạ”. Chúa treo mình trên Thánh Giá nhoẽn môi cười, và nói: “tội con nhà Phật thì không liên can gì tới Chúa, nhưng lúc buồn thì con vẫn có thể ghé đây”. – Uyên Nguyên – 25 tháng 12, 2015 Đọc tiếp Vòng tay bác ái…
Trẫm còn thơ ấu vội mất hai thân, bơ vơ đứng trên sĩ dân không chỗ nương tựa. Lại nghĩ sự nghiệp các bậc đế vương đời trước, thạnh suy không thường, cho nên Trẫm đến núi này chỉ cầu làm Phật, chớ không cầu gì khác. Sư bảo: – Trong núi vốn không có Phật, Phật chỉ ở trong tâm. Tâm lặng mà … Đọc tiếp Về trong bốn phía thinh không
1. Nghèo thì nghèo, tôi vẫn giữ trong nhà một cỗ piano. Chẳng phải học đòi sang trọng. Hầu như tất cả bạn bè, lần đầu đến nhà chơi đều hỏi tôi câu này: “Ðàn piano của ai vậy?” hoặc, “có biết đàn không?” Ðiều đó thật dễ hiểu, vì không mấy ai trong đám bạn thấy hoặc nghe tôi đàn cả. Nhưng tại sao … Đọc tiếp Một thuở Mẹ, Cha…
1. từng sát na qua, hằng sa nỗi nhớ đêm rụng trái mùa khơi động gió lên vở hạt hoa trẩy nụ ngời xanh biếc mỗi cánh rơi tuột dốc xuân đời. từng sát na cuồn cuộn giông tố vệt sét chém ngang hồn gảy nửa chừng một ngày mưa chóng tàn con nắng lòng phố hom hem soi bóng ngọn vàng. 2. từng sát … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Sát na em tội nghiệp tôi…
Chú tiểu bắt chước Tổ ngồi xoay mặt vào vách, thiền định. Sư đi ngang thấy, nói: “Xoay hướng nào cũng núi, chướng”. – Uyên Nguyên, 08/12/2015 (Ảnh: Bộ sưu tập Tổ Bồ Ðề Ðạt Ma của anh Tâm Nghĩa Ngô Văn Quy) Đọc tiếp Xoay Hướng Nào? Cũng Núi, Chướng
Một tượng Tổ Ðạt Ma, trong bộ sưu tập của anh Tâm Nghĩa Ngô Văn Quy Tổ trừng mắt hỏi, đi đâu? Thưa, qua sông tìm về bến Giác. Tổ lại quát, không có bến Giác bên kia sông. Tổ bảo quay về bến mê, thời chứng Giác! 01.12.2015 Uyên Nguyên Đọc tiếp Về lại bờ mê, tìm thấy Giác
“Vũ trụ thiền hành tiết điều hơi thở vũ trụ mỉm cười tiến lên thong thả vũ trụ vận hành êm ả thảnh thơi chuyện gì rồi cũng bỏ qua thôi ” (Võ Phiến) Cứ mỗi buổi sáng, hình như đã thành thói quen, anhNgô Văn Quy gọi tôi rất sớm và lúc nào cũng với giọng “dzỗi”: Thấy chưa, lúc nào cũng dzậy không … Đọc tiếp Phương nào ký ức, dấu quan san…
1. Hôm nào anh cũng nhắn ra cho tôi, than đau! Vài hôm trước anh lại trở vô cấp cứu. Bệnh tình xấu hơn! 2. Suỵt! Tôi hơi cụt hứng một chút, nhưng biết mình sai. Sau mành cửa lưới, chị nói nhỏ vừa đủ nghe: “Ðừng ồn, để cho anh Quy ngủ. Ảnh khó ngủ lắm”. Lúc nào mà anh ngủ được, chị … Đọc tiếp Câu Kinh như tiếng Mạ ru…
Nhà báo Thai Dinh phát bánh mì cho đồng hương đến xem đá banh ở hội trường Người Việt Tôi nghe một bạn đồng nghiệp Phạm Phú Nhân kể lại, Tết năm nào, trong lúc tất cả anh chị em nhân viên vui trong áo mới, rộn rã pháo hồng ngày đầu năm ở công ty Người Việt. Anh lẳng lặng dẫn vào hai người, rồi … Đọc tiếp Cám ơn đời còn những thương yêu…
Viết cho hai em Dung và Diễm, nàng Xuân của “Giving Back to the Less Fortunate”* 1. Mỗi buổi sáng lái xe đi làm, rồi chiều về, và có những hôm trời vừa tối hẳn, ngõ ra vào tòa soạn thưa thớt hơn nhưng thấp thoáng có vài bóng người, ngồi co rúm bên vệ đường hay dưới hàng hiên của những quán xá đã đóng cửa. Buổi … Đọc tiếp Mùa Xuân bên hiên thềm lạnh
Ảnh: Uyên Nguyên Chị mua tờ nhật báo Người Việt, rồi nằm xoài ra đất, lật ngay mục rao vặt tìm chỗ ở. A lô! A lô, xin cho hỏi có phải ở đây có phòng cho share không ạ! … Tôi bước ra ngoài cửa tòa soạn, vô tình nghe được mẩu đối thoại của chị. Mùa Ðông ngự trên thành phố hiu hắt buồn, vì vẫn có … Đọc tiếp Phận người long đong
Chiều sậm tối, người đàn ông khập khiểng bước vào khuôn viên tượng đài, một mình, lặng lẽ… Trên chiếc đỉnh đồng, lửa đang bập bùng cháy… Có người đàn bà theo sau, đứng sau lưng chồng, đưa tay quệt nước mắt… – Uyên Nguyên Thơ Nguyễn Tất Nhiên Đọc tiếp Chiều mệnh danh Tổ Quốc! *
ngẫm đời quanh ta… 1. Ðọc bản tin Người Việt Online, “Tổng Thống Obama ‘tha’ gà tây dịp Lễ Tạ Ơn,” và một bản tin khác, nội dung tương tự đăng trên trang web VOA. Nhưng, thay vì nói ‘tha,’ thì bản tin này nhận định hành động đó như một hạnh nguyện ‘phóng sinh,’ điều này vốn được khuyến khích từ thời Phật tại thế. Ðầy đủ ba pháp này, này các Tỷ-kheo, tương xứng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ðể tình thương hiện hữu
Ngồi quanh giữa phòng hội Trần Ðại Lộc – Nhật báo Người Việt, phần đông là những anh chị em thân quen, gắn bó với nhau từ nhiều năm về trước. Mối liên hệ không bắt nguồn từ địa vị, sự thành đạt của mỗi cá nhân trong xã hội mà, thủy chung, quý mến nhau bởi cùng một tấm lòng quan tâm đến sự … Đọc tiếp Nghề “bán sự thật”
Nhớ những bậc Thầy 1. Những ngày ở Sàigòn, toan tính vượt biên. Buổi đi mang theo tập lưu bút, giữa trăm trang ghi lại chút tình xưa với thầy cô giáo, bạn học, nét chữ thầy như tạc sâu lên tâm khảm học trò: ‘Ra đi là để trở về nghe em…’ (Nguyễn Thùy) Một hôm học trò hiểu được, đau đáu từng bước chân … Đọc tiếp 37 năm, Thầy chẳng nói thêm được gì!
Kính nhớ Thầy Nguyễn Thùy 1. Thầy dạy Văn, dáng người nhỏ thó, lưng còng, vẻ mặt khắc khổ nhăn nhúm. Mỗi lần lên lớp, chưa bước tới nơi đã thẩy tập giáo án trượt dài trên bàn. Rồi châm điếu thuốc đứng nhìn ra cửa sổ, nhả khói. Mỗi lần lên lớp, ông hay mắng học trò. Thỉnh thoảng đánh. Một lần tôi không … Đọc tiếp Cám ơn Thầy đã dạy con… ngu
Nhân có người nhắc đến Dì… thương nhớ! Mến gởi M&M Vượt biên bao bận không thành, bố bị tù, ở lâu hơn so với mọi người trong nhà, vì thân phận ‘tài công.’ Một hôm có tin nhắn về: ‘bố đã vượt ngục.’ Mẹ tức tốc dắt díu hai anh em tôi lên chùa, trốn tạm, nhờ chư thầy chỡ che, vài ngày sau cũng tìm … Đọc tiếp Canh thâu đối ẩm soi hình vóc xưa…*