Kawaguchi Kenichi: Tự Lực Văn Đoàn Và Văn Học Hiện Đại Việt Nam

Kawaguchi Kenichi, giáo sư Danh dự Đại học Ngoại ngữ Tokyo (Ảnh: Uyên Nguyên) Trong thời kỳ từ nửa sau thế kỷ 19 cho đến đầu thế kỷ 20, những thành phố như Hà Nội, Sài Gòn, Hải Phòng chẳng hạn, ở trong quá trình hiện đại hóa và cho thấy quang cảnh của một thành phố hiện đại. Dân người ở những thành phố này … Đọc tiếp Kawaguchi Kenichi: Tự Lực Văn Đoàn Và Văn Học Hiện Đại Việt Nam

Phát Biểu Của Tanaka Aki tại Hội thảo về TLVĐ vào ngày 6 tháng 7, 2013

Cô Tanaka Aki, sinh viên trường Ðại học Ngoại văn Tokyo, Nhật Bản (Ảnh: Uyên Nguyên) Kính chào quý vị. Tôi tên là Tanaka Aki, tên Aki nghĩa là mùa thu. Tôi đã sống ở VN khoảng 13 năm. Chủ yếu tôi ở Sài Gòn, và cũng ở Hải Phòng và Hà Nội 1 – 2 năm. Khoảng 10 năm trước, tôi có gặp được một … Đọc tiếp Phát Biểu Của Tanaka Aki tại Hội thảo về TLVĐ vào ngày 6 tháng 7, 2013

Hồ Đình Nghiêm: Nói chuyện cùng nhà văn Phan Tấn Hải

Không cứ là chuyện cổ tích bao giờ cũng khởi đầu giọng kể bằng “Ngày xửa ngày xưa…” Mỗi chúng ta hôm nay vẫn quen dùng tới nó khi nhớ lại một kỷ niệm đã trôi trong quá khứ. Ngày xưa, tôi từng gặp anh. Anh ở bên Mỹ sang đây, tay bắt mặt mừng những hai lần. Một lần có diễn ra Đại Hội … Đọc tiếp Hồ Đình Nghiêm: Nói chuyện cùng nhà văn Phan Tấn Hải

Inrasara: Khép Lại, Giải Sân Hận*

THƠ VIỆT – Từ hiện đại đến hậu hiện đại Tác giả: Inrasara Lotus Media xuất bản, Hoa Kỳ, 2019 Bìa và trình bày: Uyên Nguyên ISBN: 978-0-359-51954-5 © Tác giả và nhà xuất bản giữ bản quyền.   LOTUS MEDIA giới thiệu: Inrasara không những là nhà thơ mà còn là nhà phê bình văn học. Anh đọc rộng, biết nhiều, nhạy bén trước … Đọc tiếp Inrasara: Khép Lại, Giải Sân Hận*

Uyên Nguyên: Thơ Ngô Văn Quy, Cõi Nhất Tâm Trong Mâu Thuẫn Rối Bời

Tập thơ Vạt Áo Chưa Cài của nhà thơ Ngô Văn Quy, Hoa Đàm phát hành, 206   Ta bước vào thế giới chữ nghĩa của Ngô Văn Quy, người thủy thủ cuối đời phiêu bạt với những từ ngữ đầy phật lý để ngỡ rằng vườn thơ lãng đãng của anh nhuốm mùi thiền vị. Đâu hẳn vậy, bởi bên cạnh những trang kinh, chuông mõ, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Ngô Văn Quy, Cõi Nhất Tâm Trong Mâu Thuẫn Rối Bời

Uyên Nguyên: Tháng 4 đọc thơ Trần Mộng Tú, mấy câu đẹp giữa lạ thường

Nhà thơ Trần Mộng Tú (ảnh: Uyên Nguyên) Hình như lần nào về thăm Little Sàigòn, nhà thơ Trần Mộng Tú đều ghé đến tòa soạn. Từ chỗ tôi ngồi, nghe đâu đó giọng cười giòn giã, tự nhiên của Chị cùng bằng hữu qua một vài mẫu chuyện. Thảo nào, tôi nghĩ thơ Trần Mộng Tú vì vậy, nhất là những bài tưởng theo … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tháng 4 đọc thơ Trần Mộng Tú, mấy câu đẹp giữa lạ thường

Uyên Nguyên: Văn Công Mỹ, Bài Lục Bát Rong Buồn

Dạo Ðàn Bên Sông, Thơ Văn Công Mỹ – Lotus xuất bản, 2014, tại Hoa Kỳ Ðọc bài Rong Buồn trong tập thơ ‘Dạo đàn bên sông’ của Văn Công Mỹ 1. Ở xa về thăm nhà, vài bận ghé vào ‘Sông Trăng,’ nhưng thuở đó đâu biết anh là chủ nhân, càng không biết chủ nhân là một nhà thơ. Bến sông mùa trăng, những … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Văn Công Mỹ, Bài Lục Bát Rong Buồn

Uyên Nguyên: Quán chúng sinh, bất tư nghì!

Ðọc Huyền Thoại Duy Ma Cật và Duy Ma Cật sở thuyết của thầy Tuệ Sỹ Tiếng tôi rơi giữa muôn trùng sâu đêm thăm thẳm điệu là đà bay lời kinh tụng suốt đêm nay mõ khua lạc phách oằn đau nỗi gì? Tiếng tôi rớt giữa mông lung Âm ty địa phủ hưng trùng thoát thai hiện bầy quỷ sứ thiên ma về soi cổ tích … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Quán chúng sinh, bất tư nghì!

Uyên Nguyên: Phím Ðàn Chùng

Nghe mọi người bàn tán xôn xao, Kiều Phương hấp tấp chạy ra đầu ngõ xem cho rõ câu chuyện. Cảnh tượng trước mắt nàng là hình ảnh Nhã nằm sóng soài, bất động giữa con lộ đông đúc xe cộ qua lại vào giờ cao điểm, bây giờ càng thêm tắt ùn vì tai nạn mới vừa xảy ra. Chiếc xe của người vừa … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phím Ðàn Chùng

Uyên Nguyên – Mộng của ban đầu như lá trút…

Đi về trong thế kỷ sau Nhìn trong mắt thấy đời đau trong mình (Bùi Giáng)   Ta thấy em về xanh lá biếc, thành thị điêu tàn khóc hồng hoang. Ta thấy em về trưa nắng lóa, mắt nhòa ánh lửa phất phơ bay. Ta thấy em về xanh tiếng hát, từng chiếc lá bay tựa gót hài, mỗi chiếc lá rơi hình giọt … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Mộng của ban đầu như lá trút…

Uyên Nguyên – Mừng Tôi Vừa Tròn Tuổi Thêm…

  1. Rùng mình thoắt đã gần kề, cõi nhân gian rộng lối về tử sinh. 2. Sáng nay ngồi thẩn thơ nhìn, con chim đậu lại bên nhành liễu dương. Ngửa cổ cao hứng hót lừng, vang vang có chút rưng rưng buồn… nỗi riêng! 3. mừng tôi vừa tròn tuổi thêm là thêm cái tuổi lênh đênh phận người Cô miên mơ giấc … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Mừng Tôi Vừa Tròn Tuổi Thêm…

Uyên Nguyên – Nốt lặng!

Gởi về đâu, nỗi nhớ muôn trùng nghe thương nốt lặng giữa lồng tay. (Uyên Nguyên)  1. Tôi đã chuẩn bị cho một cuộc chia ly! Chia ly không hẳn là chết, vì cuộc sống vẫn có những lần chết nhỏ nhặt, những lần chết tạm bợ. Những cái chết như vậy để hàm dưỡng cho một cái chết vĩ đại sau cùng. Tôi đang … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Nốt lặng!

Uyên Nguyên – Quách Thoại, một hồn thơ tức tưởi

  Tóc xanh tươi ta vội vã lên đường (Quách Thoại) Chưa hẳn buổi ấy, ra đi sớm sủa, là bất hạnh! Yểu mệnh, có thể là điều đã khiến chúng ta kinh hãi, nhưng với Quách Thoại thì hình như ông chỉ xem nó như một lần hạ màn cuối tuồng, nói theo cách của nhà văn Mai Thảo: Hạ màn, thế kỷ hết … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Quách Thoại, một hồn thơ tức tưởi

Uyên Nguyên – Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng*

… là tiếng thơ đổi giọng của một loài chim đi từ cõi xa xưa của vô biên tế kiếp trong lòng sâu thẳm của Tính Mệnh Quê Hương. PHẠM CÔNG THIỆN   Có mùi hương của gạo ngày… tháng…, 2006. Từ dãy hành lang, Ông chẳng buồn nhìn tôi đang ngồi đối diện, mà dõi mắt nhìn xa xăm xuống mảnh vườn tự tay … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng*

Uyên Nguyên – Mệnh-Trời vốn đã trao Nam-đế!

Hồi nhỏ, học như vẹt, thỉnh thoảng thường hay lấy câu của Ðức Khổng Tử (孔子, 551 – 479) để huyên thuyên, ra vẻ ‘biết chữ’ và, ‘biết đạo sống’ như ai!? “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” Song, một lần anh Ngô Mạnh Thu, thuở sinh tiền đã nghe được, từ tốn nói: “Người Việt mình chỉ có ba vế đầu ‘tu thân-tề gia-trị quốc,’ không có vế thứ … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Mệnh-Trời vốn đã trao Nam-đế!

Uyên Nguyên – Có phải em lá chắn, ngăn trở tình nước non?

  Hẳn đây là một ý đồ chính trị. Chính quyền muốn chứng tỏ rằng, đối lập với những người biểu tình không chỉ là lực lượng cảnh sát mà còn có cả các cháu thanh niên gọi là tình nguyện ủng hộ họ… Thanh niên Việt nam mà thảm hại như thế này ư. Ai bắt các cháu làm những việc như thế này? – … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Có phải em lá chắn, ngăn trở tình nước non?

Ngô Vân Quy – ‘Con đây ngồi với mộ bia, ai ngờ!’*

Nhà thơ Ngô Vân Quy (ảnh: Uyên Nguyên) Mẹ về có nói gì đâu Con ôm mặt khóc chia màu tóc sương. Ngô Vân Quy   Ngày Giỗ của Mẹ trùng vào mùa lễ Mother’s Day hằng năm, cảm xúc của anh ắt phải bồi hồi lắm! Song, trong tiếng huyên náo của ngày tôn vinh tình mẫu tử, người dẫu mất hay may mắn còn Mẹ kề … Đọc tiếp Ngô Vân Quy – ‘Con đây ngồi với mộ bia, ai ngờ!’*

Uyên Nguyên – Ngày nhắc ta những tình, thơ, đau!

chàng về nay đã cưa chân, thương chàng thương một – thương thân thương mười (Ảnh: internet) chép lại mấy bài thơ lính của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992) Thơ Anh, tôi đọc nhiều và rất mê, nhưng mấy tập thơ của Anh tôi còn giữ lại được thì chỉ có hai trong số bảy tập xuất bản trước đây, có một tập là nhạc. Với hai … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ngày nhắc ta những tình, thơ, đau!