Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Di ảnh các vị sáng lập viên Cty, nhật báo Người Việt, Hiệp Kỵ 2014   Hư hỏng một thời gian, một hôm anh Phan Huy Ðạt gọi về. Anh nói: “Thôi đừng lông bông nữa, về đây đi. Ở đây có nhiều việc cho Triết làm.” Tôi về! “Ý của ông Thu đây mà, xui khiến của ông Thu đây mà.” Tôi nghĩ vậy, … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Ði thì cũng sẽ đi thôi… nhưng còn lại gì!?

Viết Blog, rảnh lắm sao!?

Nhiều người nghĩ tôi mê viết, nên thích blog. Thật ra mê viết là một việc. Thích blog là một việc khác. Thật ra tôi thích đọc. Ðọc của người khác đã thích. Ðọc được những điều mình viết càng thích hơn. Ở đó mình hiểu mình thêm. Hiểu được mình cũng là cách tập hiểu người. Rút cuộc lại, viết blog là tày mày tẩn mẩn đi tìm … Đọc tiếp Viết Blog, rảnh lắm sao!?

Viết và, lách…

1. Dùng “chữ đệm,” hay nói cho luôn là, “chửi thề.” 2. – “Dạo này anh hay nói chữ đệm…” Gần đây, Xuân hay “rầy” tôi chuyện này. Và mỗi lúc “rầy” nhiều hơn. Thoạt đầu tôi chẳng để ý, nhưng đến một lúc, tự mình phát giác ra. Chết thật! Một trong những người đầu tiên khuyên tôi viết là anh Ngô Mạnh Thu, … Đọc tiếp Viết và, lách…

Tư lương lãnh đạo

Tôi nhớ Cựu đại sứ Bùi Diễm nói, “Hoa Kỳ là một quốc gia nhân đạo, nhưng đồng thời đặt quyền lợi quốc gia của mình lên trên hết.” Quanh chuyện lùm xùm về món quà của bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị tặng thượng nghị sĩ John McCain, tôi không nhìn vào ông Nghị như một nhân vật cần thiết nói đến. Hiếm, … Đọc tiếp Tư lương lãnh đạo

Tâm tình của Biển

Một hôm, mình chạy sang nhà chú Bạch, bạn của Bố, cũng là một cựu sĩ quan Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, nài nỉ: – Chú chú, ở Việt Nam ông Ðỗ Trung Quân làm quá! tặng cả tranh bạc ngàn cho Nhịp Cầu Hoàng Sa, giờ mình làm cái gì là lạ, có ý nghĩa để tặng nhóm anh em có lòng với … Đọc tiếp Tâm tình của Biển

Hưu hướng Như lai hành xứ hành…*

男兒自有衝天志, 休向如來行處行。 “Nam nhi tự xung thiên chí, hưu hướng Như lai hành xứ hành.” – *Quảng Nghiêm Thiền Sư   Sư tĩnh tọa, xoay mặt xuống núi. Chú tiểu hỏi: ” – Xưa, Tổ xoay mặt vào vách núi mà ngộ. Nay Sư xoay mặt ra, không giống Tổ, có ngộ chăng?” Sư điềm nhiên trả lời: – “Ðạo không có trong vách núi.” Chú … Đọc tiếp Hưu hướng Như lai hành xứ hành…*

Lòng vẫn không quen lần đưa tiễn…

1. Buổi sáng thức giấc, vào facebook. Ai đó báo với nhà quản lý tên tôi, Kelvin Tran, “không thật.” Loay hoay mãi không vào được. Ðịnh thôi, thôi thế thì thôi! Nghỉ chơi luôn! Một hai tuần nay  bằng hữu than trời. Tài khoản facebook của nhiều người bỗng dưng lặng lẽ ra đi. Mình nghĩ là sẽ đến phiên mình. Y chóc! Nhưng … Đọc tiếp Lòng vẫn không quen lần đưa tiễn…

Trên đoạn đường xa ngái…

Hình minh họa Giang Ðông Du 1. Tôi dọn đến đây đúng một tháng, xa thị tứ Little Sài Gòn tính bằng đồng hồ thành hai mươi lăm phút lái xe. Mỗi ngày đi làm và trở về nhà phải đi ngang hai địa điểm khá “nổi tiếng.” Ðó là bệnh viện UCI và nhà tù Quận Cam, Theo Lacy Facility. Lần nào cũng vậy, nhất là … Đọc tiếp Trên đoạn đường xa ngái…

Thờ khúc củi khô

離相離名如不稟 Li tướng li danh như bất bẩm Lìa tướng lìa danh như chẳng nhận Thiền Tổ Lâm Tế   Thời loạn, giặc giã vây hãm biên cương, dân tình hoang man đói nghèo. Khắp nơi chùa thay phiên dựng to và đúc tượng lớn cho bá tánh ngày đêm cầu quốc thái, dân an. Một hôm, Ðệ tử chẳng quản nhọc, trèo qua mấy ngọn núi lớn, … Đọc tiếp Thờ khúc củi khô

Loạn mà biết loạn, tất được an…

1. Thời loạn. Một hôm Sư đang cuốc đất, trồng khoai. Chú tiểu hớt hãi chạy tới: – Bạch sư phụ, chùa có loạn! Sư mỉm cười: – Chùa loạn hay mấy thầy loạn? Chú tiểu gải đầu… 2. Giữa trưa đứng nắng, Sư lui về liêu phòng, đệ tử có hơn trăm vị đứng sẵn ở cửa, cung kính: – Bạch sư phụ, nay … Đọc tiếp Loạn mà biết loạn, tất được an…

Bậc thầy của chúng sinh

Viết cho chú tiểu Nguyên Túc   Hai giờ sáng, Sư không ngủ được. Sai thị giả là chú tiểu đi thỉnh hai vị đại đệ tử sang liêu phòng bàn phật sự. Ðệ tử tức tốc đi liền. Ðến nơi thấy Sư đang đun ấm nước pha trà. Ðệ tử nhân đó hỏi: – Sao Sư không sai thị giả làm? Sư chẳng nói … Đọc tiếp Bậc thầy của chúng sinh

“Nghĩa tận” ngay bây giờ

1. Cảm nhận đầu tiên khi cầm quyển sách trên tay là, nhớ! Nhớ nụ cười và nhớ cả nước mắt. Tôi gặp Anh Vũ Ánh nhiều lần ở những dịp hội họp, nhưng ấn tượng nhất là lần bắt gặp Anh ngồi lặng lẽ trong đám tang của người anh rể. Tôi trộm nghĩ anh khóc không chỉ vì thương cho người đã khuất, mà … Đọc tiếp “Nghĩa tận” ngay bây giờ

Thua vì thằng bán độ đội nhà!

Hình minh hoạ: Giang Du Ðông   Dzô! Tiếng hò kéo dài một chập. Có khi tùy theo tình huống trận đấu mà hò reo phấn khởi lẫn thở dài ê chề. Nghe cũng vui tai! Gần 1 giờ sáng, bãi đậu xe nơi tôi làm việc trở thành một cái sân banh, một đám thanh niên bày trận thi đấu, vờn nhau, thở hùn … Đọc tiếp Thua vì thằng bán độ đội nhà!

Hướng Giải Thoát

viết cho “chú tiểu” Nguyên Túc   1. Sư lặng lẽ về núi, vui với cảnh rừng. Một hôm đệ tử tìm lên, vấn đạo: – Bạch Sư, làm sao để bước vào cửa Không? Sư vắt võng nằm ngang cửa thiền thất, nói: – Ngươi bước qua đầu ta là vào được. Ðệ tử hoảng kinh, sụp lạy. Sư nhân đó mà tịch. 2. Ðời sau … Đọc tiếp Hướng Giải Thoát

Mùa Sen và bùn…

Một trong những bức ảnh nghệ thuật của nhiếp ảnh gia Huỳnh Ngọc Dân chụp sen, yếm và thiếu nữ, tôi rất thích tấm ảnh trên. Hôm nay nhân đọc “Văn Hóa Sen” của bạn Trà My trên facebook, có đoạn: “Việc đi chụp ảnh sen là một nét văn hóa đẹp của người Hà Nội giờ đang bị một số kẻ tâm thần làm nó méo mó … Đọc tiếp Mùa Sen và bùn…

Dọn nhà, nhọc lòng!

1. Dọn nhà, không khổ vì khuâng vác và di chuyển đồ nặng, mà khổ vì phải quyết định bỏ đi nhiều thứ. Kể cả những thứ còn tốt, có thể dùng được. Nhưng dù muốn hay không, rất nhiều món sở hữu không thể giữ lại. Duy có một điều mình chẳng đành để mất, là những kỷ vật của bạn bè. Không chỉ là … Đọc tiếp Dọn nhà, nhọc lòng!

Bằng hữu lay lắt cuối đời…

1. Cuối cùng cũng xong. Dọn nhà là một nỗi khổ. Chỗ ở bây giờ nằm khuất sau những phồn vinh náo nhiệt. Ðêm đêm đứng ở hàng hiên nhìn ra sân, ánh sáng trắng bệch từ ngọn đèn hắt xuống vừa đủ để mình thấy nửa chiếc ghế ngồi trống hoác. Cảm giác cô liêu, nhưng bù lại sự bình yên cuối ngày. Trong sân còn … Đọc tiếp Bằng hữu lay lắt cuối đời…