Thà một lần đau!

Hình: internet   Cũng không lạ lắm, lời phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng: “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ…,” thì lập tức những người am tường nhận xét: “Giáo sư Nguyễn Phú Trọng không hiểu gì về văn học và đạo Phật.”  Công bình một chút, dù là Phật tử, không hẳn ai cũng có cái nhìn vừa tổng … Đọc tiếp Thà một lần đau!

Uyên Nguyên: Tuyên bố bỏ Ðảng, cần, nhưng chưa đủ!

1. Một hôm, Dượng gọi bố mẹ vào phòng riêng, nói nhỏ: “Các em nên tìm đường vượt biên, ở lại với chế độ này chịu không nổi đâu” … 2. Những năm đầu của thập niên 80, bố trốn trại, cả nhà lánh thân vào Sài Gòn. Suốt một thời gian dài không có hộ khẩu, phải nương nhờ chỗ này một chút, chỗ kia … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tuyên bố bỏ Ðảng, cần, nhưng chưa đủ!

Uyên Nguyên: Xóa hiến pháp không cần đợi quốc hội bấm nút

Ảnh: Internet 1. Người ta không tin, người ta biết trước, nhưng đồng thời người ta cũng cần phải thốt ra một lời gì đó, cho đỡ ức! 2. Nhiều năm trước, mình có một người bạn, anh ta chỉ hơn mình chừng bốn tuổi. Sinh quán ở Trung Ðông, từng du học và tốt nghiệp đại học ở Pháp, rồi sau định cư, lập nghiệp ở … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Xóa hiến pháp không cần đợi quốc hội bấm nút

Nghị định tham nhũng

Hình: Internet   1. Nhà không giàu, nhưng bố mẹ tần tảo sớm hôm bày sạp dừa tươi ngoài chợ buôn bán, thu nhập đủ cho hai anh em hắn đến trường. Chỉ phải tội hắn học làm sao mà tháng nào cũng đội sổ trong lớp. Hắn bất mãn, xao lãng việc sách đèn phần vì bị liệt vào diện “con Ngụy.” Ngoài lý do ở cùng … Đọc tiếp Nghị định tham nhũng

Nghe than mà đau thấu trời!

Hình: Internet   Ở đây đơn cử vài lời ai oán nghe nát lòng mà mình lượm lặt từ Facebook của nhiều người đã thốt lên. Nhưng không liệt nó thuộc kiểu “những câu nói hay nhất trong ngày.” Vì hay thì có hay thật đấy, nhưng khi nó là chuyện có thật, thì chẳng hay ho gì cho cái đất nước chúng ta và người dân Việt Nam. Dù vậy, cũng nên lắng nghe để cùng … Đọc tiếp Nghe than mà đau thấu trời!

Vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh

Sáng nay thức dậy choàng thêm áo vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh – Huyền Không Ðôi tình nhân hăm hở dùng mobibe phone ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc trước tòa nhà có mái vòm màu trắng u tròn như một khối cầu não. Gần đó dưới chân một tượng đài lịch sử, người phụ nữ trung niên say sưa đọc tờ newspaper, thỉnh thoảng … Đọc tiếp Vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh

Ðiện Phật trầm mông lung

1. Tất cả bị ném vào khoảng không tịch lặng, đáng sợ như một cơn ác mộng cho những ai, còn Ông vẫn thản nhiên ngồi bên chung trà lịm khói mỗi buổi sáng sương mai gió lạnh, vuốt nhẹ tờ hoa và tay nâng bút. Mặc! Sương mai lịm khói trà Gió lạnh vuốt tờ hoa Nhè nhẹ tay nâng bút Nghe lòng rộn … Đọc tiếp Ðiện Phật trầm mông lung

Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!

  “Ăn cơm có canh, tu hành có bạn.” Cái mà mình luôn được an ủi và, càng về sau cảm nhận điều nầy quý báu vô cùng, là nhân duyên cho mình gặp được những bậc thầy giỏi, và bạn tốt. Nó là vốn liếng cả đời! Nhân Tâm Thường Ðịnh từ Sacramento về Little Saigon thăm, anh em gắn bó dài lâu lại có dịp ngồi … Đọc tiếp Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!

Uyên Nguyên: Chuyện “ngoại cảm,” hay tìm con đường sống cho người đang sống

1. Vài tháng trước, có một người bạn ở Việt Nam nhờ tìm một số tư liệu liên quan về “ khả ngăn ngoại cảm,” mà đặc biệt điều này từng được công nhận và cổ súy – cổ suý mạnh mẽ nữa là đàng khác – của Nhà Nước Việt Nam(!?) Mình nghĩ ngay bạn không cần phải mất công đi tìm đâu xa, vì mọi dẫn chứng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Chuyện “ngoại cảm,” hay tìm con đường sống cho người đang sống

sự thường hằng trong cái vô thường

Em ơi núi cũng đi nên làm sao lá không thay màu, tình yêu em nói có thật là vĩnh cữu? Từng sát na anh cũng thay đổi thịt da. Em ơi tình yêu vĩnh cữu không phải là khi mình sống bên nhau trọn kiếp, mà là mình sẽ nhớ nhau hết đời, lúc xa… Washington DC, ngày 2 tháng Mười, 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp sự thường hằng trong cái vô thường

“Miếng ăn là miếng tồi tàn”

Chiều muộn, đường Rạch Bùng Binh, cụ bà hương mặt về phía cầu Lê Văn Sĩ, sau cầu là đỉnh tháp chùa, phía sau, phía sau xa hơn nữa là gì? Cụ bà ngồi gần đám xe gắn máy hối hả, gần hơn là cái xe bán bánh xèo, gần hơn nữa là đống rác bám miệng cống, nhưng gần đến mức như là một … Đọc tiếp “Miếng ăn là miếng tồi tàn”

Sẽ thấy đại dương, vì tìm ra suối nguồn

Trong khi chấp bút giới thiệu nhà văn Bách Dương và tác phẩm của ông: “Người Trung Quốc xấu lậu,” Kim Chung Minh đã nêu ra mấy điểm thú vị, mà mình thích nhất, vì nó lôi cuốn mình đọc hết cuốn sách cùng một lúc, chậm rải, cẩn thận, và phấn khởi sau khi gấp sách lại: Học tập chủ nghĩa cộng sản, và những … Đọc tiếp Sẽ thấy đại dương, vì tìm ra suối nguồn

Thấm nhuần bản sắc văn hóa dân tộc

“Mở mang có trước sau, Ðâu riêng Trung Quốc có… May sinh ở nước Nam, Ðường hoàng thân áo mão, Chớ bảo ta chẳng Hoa, Việt Thường có kỳ lão” – Ngô Thời Nhậm Lại nhân vì việc xây dựng “Học Viện Khổng Tử” ở Việt Nam mà nói, sức đề kháng mọi luồng văn hóa ngoại lai (khi cần), tốt nhất tôi vẫn nghĩ là học hiểu … Đọc tiếp Thấm nhuần bản sắc văn hóa dân tộc

Thánh nhân thì ở cõi Người chứ không xa

  1. Thái độ chê bai hoặc là ca tụng, chống hay bênh vực thì mình cũng có thể hiểu được. Vì đó là hoàn cảnh chung của một đất nước sau cuộc nội chiến, và sau đó nữa, Khi cưỡng chiếm toàn miền nam, cái gọi là “mô hình Xã hội chủ nghĩa” chụp lên đời sống đất nước, cũng là lúc những bán … Đọc tiếp Thánh nhân thì ở cõi Người chứ không xa

Sao còn không mau, biết sợ?

  1. Hôm qua mình nằm mơ, thấy có người đi từ trên núi xuống, dẫn theo một đoàn người hơn vạn. Trong màn sương dày đặt huyền thoại, tiếng viên tướng quân rầu rầu: “Hãy thiêu đốt chúng tôi, rồi đem tro rải ra ngoài biển đảo Hoàng, Trường Sa; một chút rải lên những vùng đất mầu mỡ tài nguyên quốc gia Bauxite; và dành … Đọc tiếp Sao còn không mau, biết sợ?

Trăng soi thấy bóng, sợ mình…

Em ơi chiếc lá Bồ Ðề sẽ không sáng lên nếu trưa nay mặt trời không tỏ. Bụt thị hiện vào đời cũng mượn một nhân duyên. Duyên do gì anh làm con mãnh hổ của rừng ngày ngày trèo lên đỉnh nhìn trăng mà không gầm thét được nữa. Ánh trăng sáng soi bóng anh làm anh sợ chính mình… Em ạ duyên do gì trưa … Đọc tiếp Trăng soi thấy bóng, sợ mình…