Gởi theo em, một đoạn đường xa…
Ðêm xanh chết non, tiếng ai hát dâng lên trời cao.
Sầu rơi vực sâu, nhịp chìm theo mấy cung đàn lơi.
Trăng thanh treo nghiêng, khung trời kia mây chùng gió Ðông,
Xa nghe hồn trăng, trên cao kia thổn thức niềm riêng.
Ðêm xanh chết non, buồn gọi tên suốt con đường xa.
Sao rơi mắt em, long lanh lệ sa hờn vì ai bắc cây cầu duyên
chưa thắm xuân mơ, đã tàn nhụy hoa xinh.
Ðêm nay nhìn trăng, trăng quyện theo bóng mây lửng lờ trôi,
nghiêng nghiêng đời theo, treo tình trên mấy cung nhịp reo.
Ai bên bờ kia, thả sao lên trời cao làm mưa.
Bay bay về đâu, tiếng đàn tôi đêm này héo hon.
Mặc Cốc, 5 tháng Giêng, 2013
UYÊN NGUYÊN
Cám ơn Uyên Nguyên ! Thơ hay
ThíchThích
🙂
ThíchThích
Em về đem mộng rất mong manh
Theo con đường xanh chậm chết lành
Tình anh kết gió xua đêm lạnh
Tỏ sáng đường dài bởi dáng anh…
ThíchThích
thơ Bon Bon cũng mượt suốt đường đi hén… Cám ơn em
ThíchThích
Thơ gì mà không có vần vậy?
ABC
ThíchThích
Thơ đọc tự do, nên xin tự do đọc, ung dung…:-) Chúc ABC một ngày vui
ThíchThích
Văn xuôi… viết vội chứ thơ đâu mà thơ, uyennguyen bắt chước Alphonse Daudet làm ballades en prose chớ gì…
ABC
ThíchThích
Hihi, thì UN viết vội, ABC đọc chậm rãi giùm mờ. Xin cám ơn ABC nhiều lắm, đã truyền tâm…
ThíchThích