Lạc chân xa, chợt nghe tiếng gọi gần…

Một chút lòng dâng lên phương trượng Phổ Đà Sơn,
Hòa thượng Thích Bổn Đạt,
và thương về anh chị em lam viên Long Hoa
(Pulau Bidong-Sungei Besi)
hoan hỷ chuẩn bị 25 năm hội ngộ Tình Lam, 2015

 

1.
Trong rất nhiều tập thơ của nhà thơ Luân Hoán, tôi vẫn thích nhất tập “Mời em lên ngựa.” Và giữa ba mươi mốt bài thơ, trong đó tôi thích nhất mấy khổ thơ gần, xa cảnh chùa. Tôi nói gần, xa, là có nguyên nhân:

Bốn mươi năm trước, thời lên chín
ở trọ gần bên một mái chùa
ngày ngày ngắm Phật đâm quen mặt
thân thiết như thân với nắng mưa.
Khắc thơ lên gốc Bồ Đề, tr.65.

Nói cho luôn, nhỏ – lớn, tôi có duyên ở chùa nhiều, nhưng thiếu căn tu! Cho nên đọc mấy khổ thơ như vậy, bất giác, cảm xúc trượt dài:

Mười năm sau, bỗng dời chỗ trọ
đêm đêm mõ vọng nhịp theo tim
huyễn chuông lơ lững trong hồn mộng
bóng Phật hồ như thấp thoáng chìm

Ba mươi năm tiếp, lại dời chỗ,
đày tuốt phàm thân biệt xứ người
lâu lâu tạt vội vào chùa mới
thầm ngắm Phật tìm đôi chút vui

Bốn mươi chín tuổi chưa nhìn tận
ưu thức động thơm vóc dáng Người
ước chi thân thể mang tâm Phật
đổi hết đời ta để biết cười.
tr.66

Cái thời ở chùa lâu, nhớ nhất vẫn là lúc ở với anh em “Ban Từ” trên hải đảo Pulau Bidong, Malaysia. Thân Phật như thân với nắng mưa. Nhưng mưa hải đảo không giống mưa đất liền. Giăng mắt xa, bốn bề trắng xóa. Trắng xóa mà vọng âm!

Nên đành, biết mình vướng lụy với đời, vụn tu mà nên nỗi. Đêm đêm mở thơ Luân Hoán ra đọc là để tự an ủi mình:

Tôi ở phố đời lên viếng thăm
buồn vui đầy đủ giấu trong lòng
sao run chân quá khi quỳ gối
làm lạc lời cầu nguyện thành tâm

Phật chẳng trách gì khách hành hương
chỉ dâng lên được chút bụi đường
với tôi tay chắp trong im lặng
chịu đựng giữ gìn riêng vết thương

Tôi sắp hết đời, chưa đọc kinh
mở kinh mà cứ ngắm tay mình
lâng lâng lòng vụt theo chuông mõ
rùng mình ngắm Phật, Phật làm thinh.
tr.67

Mà Phật, chừng ngắm tôi, chẳng biện biệt gì!

2.
Xa đảo, xa “Ban Từ” ngót đã hai mươi lăm năm, căn tính bỗng dưng một hôm lay động. Ngọn Phổ Đà Sơn sừng sững trong giấc mơ có tiếng gọi về thật nhẹ. Tôi nhớ lần đầu, qua đường dây điện thoại từ Canada, tiếng Thầy hiền từ, cốt cách thủy chung: “Triết đó hả con…”

Hồi ở đảo, Ban Từ mấy đứa cút côi, mấy lúc bịnh tật. Hạnh nguyện từ bi Thầy xuống bếp tự tay nấu cháo, thuốc thang và cạo gió cho anh em. Riết rồi, anh em gọi Thầy là “Mẹ Bổn Đạt.”

Hai mươi lăm năm, xoay lại, quay quắt. Không buồn không vui, chỉ man man chút niềm hoài cổ, phế tích điêu tàn ngôi chùa xưa trên đồi tôn giáo hương lạnh bao vốc tro Việt Nam nằm ngoài Việt Nam. Người tưởng sống sót, chẳng qua quên mình còn trôi giạt đây đó giữa trận đày ải.

3.

Hết chỗ rong chơi, tôi đến chùa
ngồi ngoài sân ngóng mõ chuông khua
thứ hai nắng đẹp sao chùa vắng?
trống hốc lòng tôi trước gió đùa

Muốn đẩy cửa vào thăm viếng Phật
mượn trầm hương tẩy nỗi sầu riêng
nhớ ra thân thể không toàn vẹn
sợ Phật đau lòng, đành đứng yên
tr.68

Đứng yên, hay đã lạc chân xa, chợt lại nghe tiếng gọi tha thiết gần: “Triết đó hả con…”

30 tháng Mười Hai, 2014
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Tác giả, tác phẩm, Thân hữu, Văn Chương, Độc thoại

Thẻ:, , , , ,

1 reply

  1. Cuối năm, xin cám ơn Mr. Uyên Nguyên đã viết nhiều bài thật hay (ý kiến cá nhân).

    Thanks for writing many thought-provoking blogging entries on various subjects over the years. Some people are born good writers, you are one of them.

    🙂

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: