Trần Vấn Lệ: Cuối Đời Một Người Lính (thơ)

CUOI DOI MOT NGUOI LINH COVERTập thơ của Trần Vấn Lệ: Cuối Đời Một Người Lính – Chương Văn xuất bản, 2015
Ảnh bìa: Giang Đông Du Trình bày: Uyên Nguyên

Bài tựa của CUỐI ĐỜI MỘT NGƯỜI LÍNH – ĐÔI ĐIỀU THÔNG CẢM

Ở tập thơ Em Về Ngang Ngõ Hoa Vàng Nở, xuất bản năm 2014, tôi có thưa với bạn đọc là tôi không còn khả năng in thơ nữa. Và tôi sống ung dung với điều tôi tự hứa. Tôi còn thở thì tôi còn Thơ… nhưng tôi còn sống thì tôi không-có-điều-kiện nuôi Thơ. Coi như tôi đã nói được, ít nhất trong đời mình, một lời chào giã biệt…

Nhưng, nay bạn thấy tập thơ này, Cuối Đời Một Người Lính ra đời trong năm 2015. Đây là một cái Duyên tôi có được nhờ anh Đặng Phú Phong là người chủ trương Nhà Xuất Bản Chương Văn hợp tác với nhà Tổng Phát Hành Amazon lo in sách cho bè bạn…

Anh Đặng Phú Phong đề nghị tôi đưa cho nhà Chương Văn một tập bản thảo mới nhất, anh sẽ giúp tôi mọi bề. In sách, phát hành sách nhà Amazon lo gần như trọn gói, tác giả chỉ an nhiên tự tại là đủ vui… Nghe nói vậy, đủ cho tôi mừng. Tôi giao cho anh Đặng Phú Phong một cái file tôi rút từ computer của tôi, đó mần-chi-thì-mần! Chúng tôi cười với nhau vui vẻ. Nhưng cái nhan đề sách thì có vẻ… không vui! Cuối Đời Một Người Lính.

Xin bạn đọc thông cảm và tha thứ cho tôi. Tôi không làm được Thơ Vui, thơ tôi hầu như buồn hiu. Cuộc chia ly Đất Nước đã là cuộc chia ly đau đớn. Tôi chưa giải nghệ Thầy Giáo, tôi chưa giải ngũ Đời Lính. Tôi làm thơ trong tâm trạng một phận người dở dang, trong tâm cảnh một chốn Thiền Môn bát ngát. Tôi vào ngành giáo dục lúc mười tám tuổi. Tôi vào lính năm hai mươi bốn tuổi. Tôi vào tù Cải Tạo năm ba mươi ba tuổi. Tôi thoát khỏi nhà tù chiến tranh rồi đến Mỹ năm bốn mươi bảy tuổi. Tôi có gì đâu! Tôi còn gì đâu! Hai chữ Tổ Quốc tuột khỏi vòng tay tôi, ba chữ SSI ràng buộc đời tôi đến chết. Nhờ có Thơ mà tôi sống tạm bợ, sống thừa, sống mòn mỏi… Thơ tôi lung linh, long lanh nước mắt. Ai cũng có Nhân Duyên, ai cũng có Nghiệp Dĩ. Tôi thả hồn mình lóng lánh với trăng sao. Tôi không biết mình còn sống tới ngày nào, bạn tôi vừa mới mất ở tuổi bảy mươi bốn, bằng tuổi tôi. Tôi tâm niệm: Người Lính Chỉ Hoàn Thành Nhiệm Vụ Khi Nó Đã Chết. Người lính mà có cuối đời, thật là đáng xấu hỗ!

Tôi xin bạn đọc hãy tạt vào mặt tôi những chậu nước, sạch cũng được, dơ cũng được. Tôi muốn gột rửa và chắc chắn không gột rửa được. Nhưng cứ tạt đi! Đằng nào thì cũng là ơn mưa móc. Tôi đinh ninh: bao giờ gạn đục khơi trong, người ta mới hiểu được lòng người ta!

Tôi viết bài vào tập này, có điều gì không phải xin bạn đọc tha cho tôi, xin anh Đặng Phú Phong nhận nơi đây lòng biết ơn của tôi.

Trần Vấn Lệ, 2015

Advertisements


Chuyên mục:Trên kệ sách

Thẻ:, ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: