Lũ chúng ta mồ côi nước Việt!?

IMG_7725Nhạc sĩ Tuấn Khanh – ảnh Uyên Nguyên


Viết cho các bạn ở Việt Nam

Từ “Nha Trang ngày về” cho tới “Ðêm nhớ về Sàigòn”

Ðường chia ly vẫn ngóng tin nhau! (TTT)

Cách gì thì cũng về! Mình luôn nghĩ bụng như vậy. Mình có đi xa mấy, cũng không qua khỏi nỗi nhớ thương quê nhà!

Nhưng tại sao Tuấn Khanh cứ hỏi mình: “Có về không?”

Bạn hỏi vì một nỗi lo, lo không phải vì mình có về hay không, mà vì, bạn không biết trước, bạn có còn ở đó hay không? Mình còn gặp nhau được không?

Nghĩa là bạn không còn tự do!?

Mình đang ở rất xa, và bạn đang ở đâu đó trên quê hương, nhưng chúng ta như một lũ con mồ côi nước Việt Nam.

Ngày mai người ta đón giặc vào cổng trước, sẽ ngồi ở nhà chính!!!

1502834_657788317601182_678127061_o
Với anh Huy Ðức, và Trần Minh Khôi ở nhà anh chị Lộc-Tưởng Ðoàn-Ðông Phạm, Boston, MA
ảnh: Trần Trung Ðạo

Hôm chuẩn bị hành lý xong, Huy Ðức ngồi suốt sáng với ly rượu vang: “mày cho tao nghe thêm bài này lần nữa”. Anh nghe bản “Khúc hát sông quê” đến những hơn hai mươi lần. Rồi nói thêm: “Tao sắp về, mà sao vẫn thấy nhớ nhà quá!”

Qua nửa đời phiêu dạt, con lại về úp mặt vào sông quê… (NTT)

Tôi quay mặt đi, tránh không nói với anh thêm về một nỗi đau.

Tôi thấy mình côi cút, mà giờ này, thấy bạn bè côi cút hơn!

04/11/2015
Uyên Nguyên

 

  • “Bình trà Osin”, thời gian lưu trú tại Ðại Học Harvard – ảnh: Uyên Nguyên
Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật - Sự kiện, Thân hữu, Độc thoại

Thẻ:, ,

1 reply

  1. Tâm trạng này….đâu phải riêng ai.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: