Trần Vấn Lệ – Anh Gối Đầu Em Nhé Phiến Thơ

11741288_1610787979208827_7677681367471507185_oẢnh minh họa – Nhật Giang Photography

Trời trở trời mưa rả rích đêm, người yêu tôi ngủ chắc quên mền? Hai bàn chân ngọc không chừng lạnh, hai bàn tay ngà… Anh hôn em!

Trời trở trời lạ nhỉ tháng Hai, vườn khuya chợt nở đóa hoa lài, thơm như hương tóc người con gái, tôi hái soi đèn ngó tóc bay…

Trời trở trời ôi nhớ quá đi, mưa khuya không khéo rụng hoa quỳ, hoa lài mấy đóa đền sao đủ cho Đơn Dương mình nón lá che?

Trời trở trời trăng của tôi mô?  Trăng ơi lạnh lắm nước trong hồ Đa Nhim gợn sóng trăng mà vỡ, anh gối đầu em nhé phiến thơ?

Anh gối đầu em ngọn gió lùa cho em trở giấc giống ngày xưa, vòng tay thưa với cùng Ba Mạ đừng bắt con mai phải xuống đò…

Trời trở trời gió rít trong cây, bài thơ tôi lạnh ở phương này, mình tôi đọc lại rồi chan lệ, giận nước non mình, ghét cả ai…

Bày chi Nam Bắc hai thành một mà tả tơi lòng biển xót xa?  Trời trở tội chi mưa rả rích?  Tội chi gió chợt gió quê nhà?

Nếu đừng có cảnh người đi tù… Nếu đừng có cảnh người đi tu… Em mười bảy tuổi quàng khăn lụa, tay đã ôm tròn bóng nguyệt Thu…

Trời trở trời đêm mưa điểm canh, tiếng chuông Chùa đổ nửa đêm hình… hình như dông bão đang dìu dịu… rồi lát nữa rồi đêm lạnh tanh!

Em ơi anh nhớ em nhiều quá, em đắp mền cho anh yên tâm, cho anh có thể không về được mà… ở đâu thì cũng thấy trăng!

Trần Vấn Lệ

Advertisements


Chuyên mục:Bài hay trên net.

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: