Viên Linh: Tâm Tang

 

Chiều nay hơ hải trên đường
Sầu bi, ta chỉ sầu thương Sài Gòn
Dưới chân đỉnh núi chon von
Trên đầu đáy biển, ta còn mình ta.

Còn ta Lục tỉnh la đà
Sáu câu vọng cổ quê nhà nghe mưa
Còn ta nhớ lắm làng xưa
Cây đa ngoài Bắc, ngọn dừa trong Nam.

Mênh mộng một dải cơ hàn
Ngược xuôi những bóng điêu tàn hoài mong.
Chiều nay tàn tạ chân dung
Cái thân di trú, cái giòng trăm con.

Phân ly – lịch sử vàng son
Hợp tan – truyền thuyết lên non xuống nguồn
Thạch sơn đó mẹ tiên nương
Thân cha kìa nước trùng dương dáng người.
Còn chi nữa cố hương ơi
Đầu xanh vừa bạc một đời lưu vong
Văn chương một góc trong lòng
Thân ta mòng sáo ba vòng lượn bay.
Anh em đầu phố chia tay
Trăm con trăm ngả bánh dày bánh chưng
Cái vuông muốn chứa cái tròn
Cái xanh cái trắng cái còn cái không.

Cái chìm trong biển mênh mông
Luân lưu viễn xứ cái trông cái chờ
Cái nông nấm mộ sờ sờ
Cái sâu âm phủ cái mờ cái trong.

Trước gương nhan sắc như ròng
Đằng sau mặt thủy cõi lòng như dao
Cõi làm chi, cõi thế nào
Cõi khôn cõi vụng ra sao Thần Phù.

Chiều nay như một chiều xưa
Ngược xuôi đôi ngả sầu chưa Sài Gòn?
Phố nào cây nhỏ chon von
Vàng khô lá rụng ai còn tóc xanh.

Ta xanh thi thể trên ghềnh
Rong rêu ngoài biển Thái Bình giạt trôi
Bạn ta lưu lạc mấy người
Con ta trôi nổi cuối trời xa xăm.

Tình ta, một mối tình câm
Nói ra im lặng, âm thầm tiếng vang
Thôi quên đi nhé mộng vàng
Mùa đông tuyết phủ tâm tang trắng ngời.

Trắng hai tay lúc đổi dời
Quê hương trắng lạnh dưới trời bầm đen
Đảo xa lầm lũi An Tiêm
Kiếp sau mù mịt, nhãn tiền vô dung.

Coi tay đường nét xổ tung
Nhìn nhan đoán mệnh trùng trùng sóng kêu
Thuyền con một chiếc như diều
Mang về sâu thẳm những điều đau thương.

Chiều nay hơ hải trên đường
Sầu bi, ta lại sầu thương quê nhà.
Sầu quê một dải sông xa
Lơ thơ bến cũ hồn ma gọi đò.

Gọi từ văng vẳng cơn mưa
Ầm vang Bảy Núi mơ hồ Cửu Long
Tiếng đau quằn quại thân rồng
Tiếng hờn thủy quái trong lòng đại dương.

Tiếng quen ai khóc bên đường
Âm âm tiếng lạ quanh giường than van
Yêu thương những tiếng cơ hàn
Tiếng ly tiếng bát hân hoan tiếng người.

Nước reo trong lửa tiếng cười
Áp tai cửa ngục tiếng đời tự do
Nhìn nhau những tiếng hỏi dò
Ngựa ô con sáo tiếng hò chia ly.

Tiếng thơ sáu tám thầm thì
Nguyễn đi sao chẳng Nguyễn về Nguyễn ơi
Bạch Vân Am quán giữa trời
Truyền nhau câu sấm như lời hẹn vui.
Sầu quê một bếp lửa vùi
Thân yêu im lạnh rạc rời tro than
Thôi quên đi nhé mộng vàng
Trong sương ta thấy hồn oan đã về.

Ngồi đây đi bạn hôn mê
Đã xong cháo lú đã về cửa quên
Đã qua những chuyện trăm miền
Đêm nay đèn nhỏ chăn mền rất thơm.

Đôi ta phá rạch xoi rừng
Sú chàm có mái sơn lâm có nhà
Cọp ngồi xem hát đồng hoa
Sấu về uống nước phù sa nghe tuồng.

Ngải thơm trên tóc tiên nương
Trăm năm Từ Thức nhớ đường lại đi
Trầm luân đó có ra gì
Tang thương, chút sóng trong ly hải hồ.

Người về, kiếp mới thân xưa
Người đi phận cũ tân thư vào đời
Ngồi đây đi bạn chung đôi
Ma thiêng dưới đáy cũng người lân bang.

Chiếu yêu xem kính vẫn nàng
Mười ba cửa ngục vẫn chàng ngày xưa
Sông Văn vẫn một bến bờ
Tào Khê suối đạo lặng lờ vẫn trôi.

Ngồi đây đi bạn giữa đời
Chúng ta một lứa bên trời gặp nhau.

Bừng say
Ném chén
Tan sầu
Tỉnh ra
Quán Lú
trên đầu
chưa qua.

 

Viên Linh
(trích Những Bài Thơ Tâm Sử Ca,
Khởi Hành xuất bản, 2013)



Chuyên mục:Tưởng niệm, Tưởng niệm, Văn Chương

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: