Nhắc con một mối đạo buồn!

1. Ông nằm xuống, không biết có để lại gì không, mà trong nhà mấy người con đâm ra lục đục mãi. Tương truyền, từ nhiều đời trước Ông được trao lại một khối gia tài đồ sộ của Tổ Tông, và trải qua bao thời đại nhiễu nhương đầy quyền biến, vất vả và lao nhọc, gia tài của Ông càng tích lũy thêm hơn. Tang lễ … Đọc tiếp Nhắc con một mối đạo buồn!

Sứ giả quả đất

Thật lòng mỗi bận đi qua con phố này, tôi lại nhớ đến anh và những điều anh nói. Ngặt, những điều đó ít nhiều vẫn bị cho là hoang tưởng, bởi có thật những món nợ lớn hay nhỏ, chỉ được nhìn nhận là sự trả vay giữa con người với con người mà thôi, và tin có vô lượng kiếp. Một lần, ngồi … Đọc tiếp Sứ giả quả đất

Tay người chới với…!

để chia sẻ với anh chị Hồng Chi, bạn Nguyên Thùy và Lê Công Trí… 1. Tôi bước ra, thấy anh đang ngồi ở bàn làm việc với một nhân viên trong tòa soạn nhật báo Người Việt. Anh đến để cậy đăng cáo phó. Tôi tiến gần bắt tay và vỗ nhẹ lên vai anh như bày tỏ sự chia buồn. Anh với tay nắm lấy rồi … Đọc tiếp Tay người chới với…!

Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

    Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi kỷ niệm trầm kha cơn đau lịch sử cười ai, khóc ai vàng thau phố người!? Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi người muôn năm cũ, hồn đâu bây giờ?* xưa sau chỉ một nụ cười thuở theo xuống phố làm người nhục vinh! Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi tôi ru tôi giấc triền miên ngậm … Đọc tiếp Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

Yêu em nên đã giấn liều khổ đau…

Tử sinh một cuộc giấn liều Chịu chơi gay cấn đến điều tan hoang (Bùi Giáng)    Bàng hoàng nhận lấy tình yêu em trao từ thuở giấn liều khổ đau ví lòng nay đã lạt phai ruột tằm ta vẫn tơ vò Tương Như*. 8, 2012 UYÊN NGUYÊN     * Tư Mã Tương Như (司馬相如/司马相如), tự Tràng Khanh (長卿/长卿) (179 TCN–117 TCN), người ở Thành Đô đời nhà Hán. Người rất … Đọc tiếp Yêu em nên đã giấn liều khổ đau…

Chỉ cần lắng nghe thôi

    Chùa tọa lạc trong núi, bốn phía hoang vu, quanh năm trầm ngâm bóng tượng… Cuộc sống có những khi cảm thấy mệt nhoài, mình thường ghé lên. Sư thầy đã lâu ít về, chùa bỏ hoang, buổi chiều có tiếng chim kêu lạc lỏng giữa rừng, và tiếng suối vọng lên như tiếng khóc! ‘Lạy đức Quán Thế Âm Bồ Tát, chúng con … Đọc tiếp Chỉ cần lắng nghe thôi

Ðường về tan tác chim bay

  1. Trên trời bầy chim bay xé tan tác gió! Mặt trời im phắc nắng những luồng điện chạy dọc ngang chạm mạch nổ lắp bắp. Chiều đong đưa bảng viết tên đường số 1st, đầu kia con phố Bolsa, tòa Fú Lú Shòu chễm chệ. 2. Chiều về tan tác chim bay nơi con phố cũ đường number one kéo dài không ai dừng … Đọc tiếp Ðường về tan tác chim bay

Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) 1. Cũng dễ hiểu thôi, khi bà con mình dùng mọi hình thức phản kháng để truất hết những nỗi thống hận vì bóng ma chủ nghĩa cộng sản còn đeo ám tâm tư, xuyên qua mọi hành vi mà mỗi người đều có quyền … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Giữa mùa gió lên

Suốt đêm, gã quỷ thần nện chân thình thịch trên mái ngói, vươn bàn tay sắc móng cào rát mặt tường nghe rờn rợn. Sau khung cửa sổ, bóng gã hung hãn choàng đen lên mấy tán cây lay lắt như chực nhào xuống để nuốt chửng mọi vật. Tiếng gã gầm gừ, có lúc rống lên từng hồi thống thiết. Từ miệng gã phun ra những … Đọc tiếp Giữa mùa gió lên

Những Bà Mẹ ngã chết linh thiêng!

Có cái chết để ươm mầm sự Sống Có đau thương để thắp lửa mặt trời (Trụ Vũ)     Có ‘Bà Mẹ Quê’ đem thân giữ đất ê chề khỏa thân! Có bà ‘Mẹ đi tìm con’ hóa thân thành lửa kêu oan ngất trời! ‘Ðất nước tôi bốn ngàn năm ròng rã buồn vui’ những bà Mẹ ngã chết linh thiêng không xây cao tượng đài mà … Đọc tiếp Những Bà Mẹ ngã chết linh thiêng!

Sẽ một lần vẫy tay chào nhau, đi!

Gởi Nghiêm Quý Ngô Lê Bích Khuê, nhớ Bố Thu   Buổi trưa hôm đó, Anh gọi Bích Khuê và rủ cả tôi ra quán Cháo Cá Chợ Cũ, tọa lạc trên đường Westminster cùng ăn trưa. Khi tôi và Khuê vừa đến, Anh đã ngồi chờ sẵn nơi đó chừng mươi phút rồi. Bích Khuê trong thời gian này đang làm việc cùng với tôi cho một hãng in của người Trung … Đọc tiếp Sẽ một lần vẫy tay chào nhau, đi!

Chiều thoảng hương một loài hoa đẹp!

Nhớ chị Hạnh, người bán bông dạo đầu tiên ở phố Việt, Bolsa.   Những năm cuối đời, chị không bưng thúng đi bán bông dạo như trước nữa. Sau những trận bệnh thập tử nhất sinh, chị không còn đủ sức, cộng thêm nỗi buồn dây dứt, reo rắt mãi, từ ngày anh bỏ chị một mình. Bây giờ ở phố Bolsa, tại những nhà hàng … Đọc tiếp Chiều thoảng hương một loài hoa đẹp!

‘Góc Ngô Văn Quy’

Ðến nhà Ngô Văn Quy, có chừng vài chục tượng Ngài Đạt Ma Tổ Sư, đó là bộ sưu tập những bức tượng Ngài mà anh đắc ý nhất. Nghèo mà vẫn chơi “hàng độc”! Cái thú của người Phật tử, mà Phật tử với nghệ sĩ có khác gì  trong nguồn cảm hứng Thơ. Hồn Thơ Ngô Văn Quy và những bức tranh tượng được … Đọc tiếp ‘Góc Ngô Văn Quy’

Uyên Nguyên – Chim bay về hót nỗi đau, tiếng người…

Nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn (Ảnh: Uyên Nguyên) Cảm nhận từ ‘đêm nhạc Hoàng Ngọc Tuấn’ ở Viện Việt Học, 14 tháng Bảy, 2012 Ngón khẩy đàn điêu luyện và những ca khúc của nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn, là toàn bộ ‘cửu long ca từ tây tạng,’ là hợp tấu của những ‘bản tình ca vô tận Ðông Phương;’ mang thông điệp của một loài chim bay lạc ‘kêu tiếng người,’ vọng … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Chim bay về hót nỗi đau, tiếng người…

Uyên Nguyên: Tỉnh, điên trong cuộc Tồn sinh-Lịch sử

Bùi Giáng và Dê tím hoa cà sơn dầu trên giấy plast 20 x 22 in đinh cường 6- 2013   Tưởng nhớ Trung niên Thi sĩ Bùi Giáng, và phỏng theo ý của Thầy Tuệ Sỹ   Nửa khuya nóng, bức bách người không chợp mắt được, vói tay cầm lấy quyển sách cũ mèm đã vàng khô trang, lật lật chậm rãi vì … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tỉnh, điên trong cuộc Tồn sinh-Lịch sử