Huệ Đan: ‘Sự Nô Lệ Của Con Người’

Nô lệ, tưởng là chuyện của xích xiềng. Xích xiềng, tưởng phải nghe ra tiếng thép va vào nhau, phải có bàn tay vung roi và bóng người quỵ xuống. Nhưng đọc Sự Nô Lệ Của Con Người của Hòa thượng Thích Minh Châu (1918-2012), chợt thấy những tù ngục kiên cố nhất cõi nhân gian vốn chẳng có tường thành. Cửa vẫn mở. Trời … Đọc tiếp Huệ Đan: ‘Sự Nô Lệ Của Con Người’

Uyên Nguyên: Phượng Hồng-Trần Bé, Cuộc Rong Chơi Của Sắc Không và Một Đời Đem Hội Họa Trở Về Tự Tâm

Trong loạt ảnh tôi còn lưu lại, mái tóc ông đã bạc gần hết. Chiếc kính sẫm màu che khuất đôi mắt, sau lưng chỉ là một vùng gỗ xám lạnh, bình thường đến độ gần như vô sự. Có lúc ông ngước nhìn về một khoảng trời ngoài khuôn ảnh, có lúc cúi xuống như đang lắng nghe một tiếng động rất xa xôi … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phượng Hồng-Trần Bé, Cuộc Rong Chơi Của Sắc Không và Một Đời Đem Hội Họa Trở Về Tự Tâm

Huệ Đan: Một vầng trăng lạnh giữa nhân gian | Đọc lại “Lễ tháng bảy cho những oan hồn phiêu bạt” của Thầy Tuệ Sỹ

Đọc Tuệ Sỹ: Lễ tháng bảy cho những oan hồn phiêu bạt   Tháng Bảy trở về, trời đất phương Đông dường như chùng xuống. Mưa không lớn. Chỉ từng sợi mỏng buông qua mái cổ, vương trên đầu ngọn trúc, thấm vào một khoảng sân chùa đã rêu phong. Chiều xuống rất chậm. Khói hương từ một mái nhà đâu đó bay lên, gặp … Đọc tiếp Huệ Đan: Một vầng trăng lạnh giữa nhân gian | Đọc lại “Lễ tháng bảy cho những oan hồn phiêu bạt” của Thầy Tuệ Sỹ