Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!

Kính viếng hương linh thân phụ của bạn Nhật Sơn Nguyễn Thanh Lâm, mãn phần mùng 1 tháng Giêng, 2012 (TL)    Từ dạo theo xuống ngỡ ngàng Cõi đời bát ngát bàng hoàng khóc nhau… Trùng phùng gieo cuộc bể dâu Ngày sau bái biệt chào nhau đi về… Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!   * Ảnh: Phù vân (by Nguyên Việt) Đọc tiếp Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!

Uyên Nguyên: Một khoảng im, yên vạn sinh linh

một hôm đứng giữa chợ người lần khân toan bán chút tình tươi ừ nhỉ, sao không giữ làm của biết đâu còn quý lúc về sau? đôi lần ngơ ngác giữa chợ đời thấy hình đổ cái bóng chơi vơi vói tay nhặt lại khuôn mặt rớt thẫm bầm dưới bước giẫm chân người! nhiều khi không biết làm gì đoanh tay ngồi lặng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Một khoảng im, yên vạn sinh linh

Liên-tồn hóa thân

1. Mỗi buổi sáng khi ngồi vào bàn làm việc, tôi kéo toang mành cửa hướng ra phía ban-công, từ chỗ ngồi có thể thấy được một khoảng không gian rộng rải và yên tĩnh của khu vườn. Buổi sáng đầu ngày với tiết Xuân vừa đến, nhưng trên bãi cỏ xanh rì dựng lên một cội cây già còn giữa mùa thay lá. Những … Đọc tiếp Liên-tồn hóa thân

Văn – Nghiệp

Một lần, anh Phạm Quốc Bảo cho biết là sẽ “chiếu cố” chọn một bài Văn, Thắp Xuân của Uyên Nguyên, đăng vào Quán Văn, tờ báo thông tin văn chương nghệ thuật do chính anh  và cố nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu đề xướng. Báo phụ trương phát hành mỗi hai tuần một lần, kèm ngay trang giữa của Nhật báo Người Việt, ấn bản số lượng lớn. Một … Đọc tiếp Văn – Nghiệp

Uyên Nguyên: Một hôm ngựa hí cháy khan mặt trời

1. Mỗi người đèo một cõi riêng cõi yêu, cõi mộng, cõi ưu phiền trầm luân tôi vào cõi nhớ từ ngày em quay bước. Dở dang! 2. Cõi tôi lay lắt, dặt dìu cõi tôi khuất bóng, cõi gần, xa cõi tôi hạn hữu, bao la cõi tôi ngắn ngủi chờ giờ vong thân 3. Cõi tôi trùng, lấp nghiệt oan trăm năm vay trả … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Một hôm ngựa hí cháy khan mặt trời

Thuở, lòng người hoang dã

“Văn chương thi phú thời nay, nếu không nhắc đến nỗi đau của đất nước, dân tộc mình, thì còn gì để nói” – nhà thơ Viên Linh, chủ nhiệm/chủ bút Nguyệt San Khởi Hành, California, USA. 1. Bỗng dưng có một điều gì đó ngoay ngoáy, sâu trong đáy lòng, thôi thúc mình liên tưởng đến những sự kiện Việt Nam, từ xa xăm ngút ngàn trong … Đọc tiếp Thuở, lòng người hoang dã

Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…

Để giữ lại một đêm gần Xuân ở quán Chợt Nhớ với các anh Quân, Định, Kiện,và các bạn Huy, Hải, Dung, Yến   1. Ngồi đây chợt nhớ, chợt quên chợt thương, chợt ghét, chợt buồn, chợt vui chợt đi, đứng, ngồi chợt huyên thuyên nói, chợt thinh lặng nhìn chợt dang tay rộng, oải mình chợt vươn vai dậy giãy, đau chợt nghe … Đọc tiếp Ta về nhân gian, chỉ chợt khi…

Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Tháng 6, Mẹ từ Cali hối hả về quê, nhưng vẫn không kịp nhìn mặt Dì Lễ thêm lần nào nữa, trước giờ Dì nhắm mắt. Ngày đưa tang, Mẹ đứng cạnh kim quan của em, khóc rõ thành tiếng! Dì xuất gia trước năm 1975, nên kể từ dạo đó, Ông Ngoại căn dặn trong nhà không một ai được gọi bằng “Dì” nữa, mà phải giữ phép xưng bằng … Đọc tiếp Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Đi trên mây!

Cuộc rong chơi ngắn ngày, nhưng thú vị. Người ta quở: ‘sao cứ đi trên mây?’ Thì đây, ở tầm cao, im bóng loài người, trời đất rộng bao dung, mở ra một bờ cõi yên lành. Người quở: ‘sao cứ đi trên mây?’ Thì đây, ‘nhìn xuống’, không phải trong nhiều ý nghĩa, vẫn tốt hơn những lúc chỉ biết, ‘nhìn lên’ hoặc, ở tầm mình … Đọc tiếp Đi trên mây!

Có con chim xếp cánh về đậu

Ảnh tình cờ 23/12/2011: Mỗi chiều tan sở, lái xe ngang qua khúc đường này, nắng sầu chênh chếch tạt hình cây xõa bóng nghiêng trên mấy bờ tường bệch bạc. Trời mùa đông ngất tạnh khẳng khiu trơ cành, chỉ sót lại dăm tờ lá mục du dương với gió, và chiều nay có con chim xếp cánh về đậu! Đọc tiếp Có con chim xếp cánh về đậu

Uyên Nguyên | 2009: Chiều Cuối Năm và, Tiếng Khóc Hài Nhi

Âm bản | Ảnh: Uyên Nguyên   Nhớ anh Ngô Mạnh Thu và, Vũ Ngọc Khuê.   1. Những ngày cuối năm, công việc trong sở tất bật, có hôm vừa bước ra cửa là lúc những người phụ trách giao báo mỗi buổi sớm cho các cơ sở thương mại quanh vùng cũng vừa đến, họ bắt đầu công việc của ngày. Với mình … Đọc tiếp Uyên Nguyên | 2009: Chiều Cuối Năm và, Tiếng Khóc Hài Nhi

Đường đi phía trước ngắn, lùi hơn

Cho Nguyên Việt và Uyên Nguyên… Bố đã thấy được rồi đường đi phía trước ngắn, lùi hơn sau lưng còn lại mấy tuổi nhìn các con đắp đổi lớn thêm. Bố đã hiểu được rồi phút trùng phùng chắc gì vui!? cứ để con bước vào ngày mới đẹp, lạ trong muôn mắt người. Bố đã biết được rồi đất trời rất đỗi bao … Đọc tiếp Đường đi phía trước ngắn, lùi hơn

Thắp Xuân

1. Châm một ấm trà sen xứ Huế, giữa khuya ngồi lặng. Từ hôm dọn về đây, Mẹ gói theo cho mấy loại trà, mà không quên dặn loại trà này là ngon nhất. Cuộc sống trôi nổi từng khi, hôm nay bỗng thèm những giây phút tĩnh lặng, lại nhớ đến mấy gói trà cất lâu trong ngăn tủ, và nhớ cả mùi hương … Đọc tiếp Thắp Xuân

Như hạt chuông ngân…

Gởi Tư và Lữ… Những năm gần đây, tôi làm quen với dòng văn của Tư và mới hơn nữa, rất gần, là văn của Lữ. Cả hai tác giả có một sức hấp dẫn mạnh mẽ, từ đó tôi tìm đọc Tư và Lữ thường xuyên hơn.  Văn của Tư mộc mạc, gần gủi và điềm đạm, điềm đạm ngay cả khi Tư trách ai … Đọc tiếp Như hạt chuông ngân…

Có khốn nạn không chứ!?

Cho thằng bạn nối khố, Nguyễn Thanh Tâm   Chán chê!   1. Ngày mai nó đi xa, bỏ Cali này đến lập nghiệp ở một nơi khác, có nghĩa Cali đã không còn là miền đất lành để nó ở lại nên, nó nôn nóng bỏ đi từ lâu, thấy rõ!   Hôm đưa vợ chồng nó ra xe sau buổi tiệc chia tay ở … Đọc tiếp Có khốn nạn không chứ!?

Uyên Nguyên: Mê làm phóng viên, coi chừng!

Đọc bài mới của blog’s Ngọc Lan, cười trong bụng, câu chuyện nhắc mình một trường hợp tương tự ở lần ra field lấy tin cho báo đã lâu lắm, cũng vì mãi loay hoay chú tâm những ‘nhân vật – sự kiện,’ mà chẳng lưu tâm đến việc gì khác hơn. Bất chợt lúc nhìn thấy chiếc xe của mình bị nhấc bổng hai bánh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Mê làm phóng viên, coi chừng!

Bóng thinh không

‘Mót,’ là mượn cái chữ xềnh xàng của Tư, để trình làng bộ ảnh cho Nguyên Việt*. Chụp ảnh như cách ‘mót’ thời gian, thường đã hiếm hoi hơn, lúc mình lao theo cuộc sinh nhai… ‘Mót’ thời gian, còn có nghĩa là mong giữ chút kỷ niệm, mà ngay lúc mình vừa bắt chụp được bóng, thoắt đã thành dĩ vãng…  ‘Mót ảnh’, cũng là cách … Đọc tiếp Bóng thinh không

Uyên Nguyên: Trần Trung Đạo, thơ chuyển lửa lên con đường thế hệ

Nửa đêm không bóng người bên suối Sao tiếng gươm mài vang dưới trăng’ Trần Trung Đạo 1. Biết anh Trần Trung Đạo đã nhiều năm, tuy cách xa, mà anh em vẫn đối với nhau rất gần, bởi từng tâm giao, gắn bó trong nhiều hoạt động. Hôm nay nói về thế giới thơ văn của anh, nếu nhận định đó là dòng văn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Trần Trung Đạo, thơ chuyển lửa lên con đường thế hệ