Bởi anh ngu si tình…

Từ em vàng hoe nắng hạ… Thôi em đừng buồn, Thanh Xuân đâu phải là màu xanh xanh mãi vì tuổi học trò anh trót ép duyên vào trang vở thơm lời thề thốt, dù thơ chẳng với tới  tim người. Anh nhờ vậy mà sống còn tình yêu vì hoa nằm lộng lẫy trăm năm hương trổ lừng trang giấy, lây vào thơ anh dỡ ẹt chút … Đọc tiếp Bởi anh ngu si tình…

Em, làm sao thấu hiểu đời chim bay?

Em, làm sao ta hiểu, thấu đời chim bay? Một hôm đậu lại, ngẩng ngơ lòng! Dòng sông chảy mãi không ra biển, lời chim cất giọng buồn buồn, vọng trong cổ tháp Po Nagar. Cỗi nguồn chim ở đâu? Po Nagar Dara; Po Rarai Anaih và Po Bia Tikuk, những Nữ Thần bảo vệ đất đai của vương quốc hùng mạnh, đã ngủ quên trong … Đọc tiếp Em, làm sao thấu hiểu đời chim bay?

cũng đậm đà tan biến theo thời gian…

Bây giờ mỗi khi ngang qua các giao lộ đèn xanh đèn đỏ tôi biết mình đã già nua hơn vì tiếng còi người sau thúc tới. Khái niệm thời gian biến mất vì bao nỗi hân hoan đã hun hút sâu sau mỗi khúc quanh đời mình… Niềm vui là những đóa hoa nở rộ, mà sắc màu loang tím ngát hồn. Có khi nào … Đọc tiếp cũng đậm đà tan biến theo thời gian…

Ngỡ mình chìm đuối trong tranh…

Con cá ở nước lâu ngày cũng thèm ngoi lên nhìn trời xanh xanh xanh. Anh ở nhân gian vẫn mơ ngày full moon níu gốc đa mà trèo lên hôn má chị Hằng. Con cá vẩy đuôi rẽ nước mở đường bay siêu thực. Anh nửa tỉnh nửa mê nhìn con cá lội mà ngỡ mình chìm đuối đắm vào tranh… Ngày full moon tháng … Đọc tiếp Ngỡ mình chìm đuối trong tranh…

Dẫu no cơm mà vẫn đói tự do!

“Ðứng quanh mâm cơm giờ này cùng nhau chấp tay, bát cơm tuy vơi mà đầy khổ cực đắng cay. ‘Ăn trái nhớ người trồng cây, uống nước nhớ kẻ khơi nguồn.*’ Bát cơm tuy vơi mà đầy khổ cực đắng cay!” Bài hát này, mỗi khi anh em Gia Ðình Phật tử sinh hoạt ở chùa, hay đi cắm trại, lúc tất cả cùng quay quần … Đọc tiếp Dẫu no cơm mà vẫn đói tự do!

Tiếng ru nhịp vỡ thành ra tiếng òa!

Nắng chia, tình đã chia, đời chia như mấy nhánh buồn đong đưa cuối nắng ngày. Vườn chanh trái trĩu, sầu tôi nặng khuỵu đôi vai! “Nắng chia nửa bãi chiều rồi, vườn hoa trinh nữ xếp đôi lá rầu…” (Ngậm Ngùi – Phạm Duy, phổ thơ Huy Cận) Tiếng ru hòa nhịp võng đưa, Mẹ ru con khúc Ngậm Ngùi nhớ Cha, những năm đi đánh … Đọc tiếp Tiếng ru nhịp vỡ thành ra tiếng òa!

Giấc mơ “Ðỉnh Lửa”

  Tháng tư, cánh cửa ký ức lại mở. Từ lâu, tôi biết những gì tôi mong chờ đều bặt tin, nhưng tôi luôn nhìn về hướng cánh cửa. Ký ức tôi đã nuôi sống gì ở phía ngoài cánh cửa, ký ức tôi đã yêu gì khi ngoài kia thấp thoáng bóng Sài Gòn tự do màu lục. Tôi đã nuôi sống và yêu hy … Đọc tiếp Giấc mơ “Ðỉnh Lửa”

tình đã thiên thu…

Ðể lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười (TCS)   Ừ, anh hiểu, mình chia tay là điều tất yếu! Tình như chiếc lá chết đã xa cành nhưng còn lưu luyến nép mình bên thân cây. Màu nắng buồn thảng thốt! Mùa đã vào Hạ từ bao giờ, nhưng xém là anh quên mất, bốn mùa như thoi, thay mãi đời ta!… 16 tháng 7, 2013 … Đọc tiếp tình đã thiên thu…

Nhịp thở bên tai thật chậm mà chấn động tim

Anh đặt tên Em là loài Cổ Hoa nép mình lặng lẽ trong khu vườn lộng lẫy rực muôn hoa màu và ngạt ngào hương khác. Em không nói lời gì mà gió ngàn với lá xanh trên cao mãi lao xao… Buổi chiều anh nghe từng nhịp thở bên tai thật chậm, mà chấn động tim… 28 tháng Sáu, 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Nhịp thở bên tai thật chậm mà chấn động tim

Bất ngờ trong suốt cỗi lòng

Em như nhiên nuột nà phơi da trắng bì bạch anh tình cờ ngó ngang bờ giậu chói chang trời xanh màu thiên thanh. Em thanh tân thanh tâm trắng ngần ký ức, bất ngờ anh trong suốt cỗi lòng minh nhiên… (瑤階獨步秋懷促。 不如徑來籬下菊花香, ) Dao giai độc bộ thu hoài xúc. Bất như kính lai ly hạ cúc hoa hương* Thơ thẩn nghĩ thu … Đọc tiếp Bất ngờ trong suốt cỗi lòng

trôi theo dòng sông thức động

Buổi chiều cà phê một mình, và đọc thơ Nguyễn Tấn Cứ.   Gì thì gì hoa xuân vẫn úa trên cành xuân tình yêu đôi lứa rồi cũng vàng vọt theo. Buổi chiều nơi quán vắng anh ngồi một mình giữa hai hàng ghế buồn thiu như mộ bia sắp. Ván cờ tàn người đã quay đi không tiếc rẻ, mà lòng còn man man mộng tạc thù! Ly … Đọc tiếp trôi theo dòng sông thức động

Người đã nằm kề với thiên thu

1. Những người lính đã chiến đấu và ngã xuống ở những vùng đất không phải là quê hương của mình. Những người lính đã chết vì nhiều cuộc chiến khác tên, nhưng mang cùng một lý tưởng: Tự Do – Hòa Bình cho nhân loại. 2. Buổi trưa lang thang trong nghĩa trang Military Funeral Honors – Rose Hills Memorial Park, nơi yên nghĩ … Đọc tiếp Người đã nằm kề với thiên thu

Lời tạ từ với tình yêu…

  Anh có thừa nỗi buồn nên anh sẽ không buồn hơn được em ạ! Mùa Hạ đang về anh nghe gió trên sông lao xao lời chia tay. Con nước hờ hững tấp lên ghềnh đá rồi xuôi xa anh nghe dội lại một niềm đau cổ tích. Gì thì gì, anh chẳng thể buồn hơn được nỗi buồn dư dả trong anh. Ðào … Đọc tiếp Lời tạ từ với tình yêu…

Tựa vào lòng nhau

Đoản khúc “Niềm Vui cho Người 2”   Bạn hữu yêu nhạc, đem tiếng hát dâng người. Không phải chỉ hát vì niềm vui thú riêng thôi, mà niềm vui mong được san sẻ đến với mọi người. Trong ý nghĩa nào đó, niềm vui bạn vừa trao đi là thời khắc hạnh phúc đến với mình đầu tiên. Tôi tin các bạn luôn tìm … Đọc tiếp Tựa vào lòng nhau

Giấc mơ ở hai đầu biển rộng

Ngày Ông về bên kia bờ, tôi mơ thấy những khúc sông quê nhà. Những khúc sông chẳng mong làm nên cuộc chia lìa, và sông suốt đời lặng câm, bám giữ cho hai bờ liền đôi. Người đã bao phen đem sông làm biểu tượng chia cắt*. Tôi thương sông nhẫn nại nối lại phù sa. Những chiếc cầu ý thức hệ chủ nghĩa … Đọc tiếp Giấc mơ ở hai đầu biển rộng

Yêu nhau thật thà

Xin cho bốn mùa đất trời lặng gió (TCS)   1. Những người hạ thủ gây nên tang thương cho một thành phố, đã chọn sẵn cho mình con đường ngắn và cụt. Dầu sao thì Boston đã hồi sinh những ngày bình yên, nhưng có thật nguôi hết niềm thổn thức! Ðêm Boston vẫn hắt hiu những ngọn nến buồn lòng chực tàn lụn. Vẫn … Đọc tiếp Yêu nhau thật thà

Uyên Nguyên: Có thật mình thôi, hết… lênh đênh!

… còn thấy trong màu biển xanh của tranh Ann Phong 1. Con tàu xoay hướng nào, cũng đi vào sóng. Từ cao, những vật dụng trên tàu nằm chênh vênh, chực rơi vào vùng xanh của biển. Xanh xao những gương mặt người tái nhợt. Con tàu lầm lì, trong khung vẽ giới hạn không thấy hết vùng mênh mông, nhưng khiến người xem ngột ngạt, muốn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Có thật mình thôi, hết… lênh đênh!