Uyên Nguyên – Ðừng đổ vấy hết cho facebook!

Không ít trong số những người trước hoặc sau khi kết bạn (add friends) với tôi trên facebook, từng hỏi: – Bạn lập facebook có phải vì mục đích làm chính trị? Thảng hoặc hỏi cắc cớ, “vô duyên”: – Kết nhiều bạn để làm gì? Dù ở tình huống nào, tôi vẫn tâm niệm không để những điều tiểu tiết ấy đánh mất phép … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ðừng đổ vấy hết cho facebook!

Uyên Nguyên – Xã hội không đối thoại là xã hội chết

lan man facebook… 1. Kỳ thật mình thuộc loại “dễ dãi” kết bạn trên facebook. Nhưng “kỹ lưỡng” trong mối giao hảo, vì tục ngữ Việt Nam có câu, “đã thương thì thương cho trót, bằng không trúc trắc thì trục trặc cho luôn”. Vì vậy không ít lần đành phải “unfriend” một số người. Lý do thường là khi có ai đó cố tình gây … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Xã hội không đối thoại là xã hội chết

Uyên Nguyên – Chỉ mong cho đời, một chút vui…

1. Gặp Tâm Thường Ðịnh và Anh Nguyên Giác. Ngày chớm Xuân phố nhỏ đông người. Niềm vui mỗi ngày nghèo hơn, thành ra những lúc ngồi lại với nhau như tối hôm nay, chân chẳng muốn rời. Dù biết thời gian không thể níu, băng băng trượt dài, tôi như con tàu lướt đi trên sóng, định mệnh treo trên đỉnh vô thường. Chân dung … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Chỉ mong cho đời, một chút vui…

Uyên Nguyên – Có phải em lá chắn, ngăn trở tình nước non?

  Hẳn đây là một ý đồ chính trị. Chính quyền muốn chứng tỏ rằng, đối lập với những người biểu tình không chỉ là lực lượng cảnh sát mà còn có cả các cháu thanh niên gọi là tình nguyện ủng hộ họ… Thanh niên Việt nam mà thảm hại như thế này ư. Ai bắt các cháu làm những việc như thế này? – … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Có phải em lá chắn, ngăn trở tình nước non?

Uyên Nguyên – Mẹ ngược đời…

Viết cho Mẹ, nhân Ngày Của Mẹ, 2015 Lạ đời chưa? Ngày Của Mẹ (Mother’s Day), tôi không tặng quà cho Mẹ mà ngược lại, Mẹ tặng quà cho tôi. Hôm qua Mẹ kể, Mẹ làm thất lạc bài Thắp Xuân tôi viết từ nhiều năm trước đăng trên báo Quán Văn, và một bài khác viết vào dịp Lễ Mẹ, 2010, trên báo Người … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Mẹ ngược đời…

Uyên Nguyên: Một mùa tang chưa qua hết…

Cuộc chiến đã tàn, người ta vẫn nghe tiếng đạn và ngửi thấy mùi thuốc súng. Những người chiến binh thay nhau ngã ngựa, người ta thấy thấp thoáng triệu triệu oan hồn lướt đi trên mặt đất. Quê hương chìm sâu trong rừng và ngoài biển, oan khiên! Người sống và chết luôn cảm thấy nợ nần nhau những nghĩa tình. Ðất nước đâu phải đến … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Một mùa tang chưa qua hết…

Tình Ca Nguyễn Ánh 9, có hoặc không nói lời giã từ!?

dễ hết cuối đời, thấy lại một cơn vui!   Lâu lắm rồi, bạn mời đi nghe đêm hòa nhạc chủ đề “Tình Ca Muôn Thuở.” Biết bạn là người có lòng, đã góp công trong việc tổ chức buổi nhạc hôm đó, tôi đi. Và hơn nữa, đêm ấy là đêm giã từ ánh đèn màu của nhạc sĩ nặng tình với sân khấu, Nguyễn Ánh 9. “Giã từ … Đọc tiếp Tình Ca Nguyễn Ánh 9, có hoặc không nói lời giã từ!?

Uyên Nguyên – Không chịu thua mình…

Tôi có một người bạn Nha sĩ, độc thân, thành đạt. So ra thì tuổi bạn nhỏ hơn mình nhiều. Nhưng là người đáng kính trọng. Một hôm bạn nói: “Hồi còn đi học, biết chắc một cộng một sẽ thành hai. Nhưng ra đời rồi, mới hiểu một cộng một không phải là hai.” Với tôi, bạn còn rất trẻ, trưởng thành trong môi … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Không chịu thua mình…

Uyên Nguyên – “Dân làm báo”

Tranh do họa sĩ Nguyễn Ðồng và Nguyễn Thị Hợp vẽ, bảng lớn, và nay vẫn treo ở phòng khách, nơi mỗi ngày đón tiếp đồng hương Việt Nam đến tòa soạn. Năm 2004, kỷ niệm 25 năm thành lập công ty Người Việt, tranh của cô chú một lần nữa được in thành tấm thiệp nhỏ, dành tặng thân hữu. Tôi còn giữ lại … Đọc tiếp Uyên Nguyên – “Dân làm báo”

Uyên Nguyên – Trèo qua hết đỉnh cô liêu

Cớ sao thiên hạ người ta Vẫn chưa tròn một Quê-Nhà-Bao-Dung? (lục bát Hoài Khanh)    1. Ngày chia nửa ngôi thời gian, nắng tràn hết về trên thửa sân vắng. Sư trụ trì đi xa, duy chỉ có hai ông Thiện và Ác oai nghi đứng hai bên lối vào, vì sự đời có điều thiện ác thật, song cửa từ bi thì không … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Trèo qua hết đỉnh cô liêu

Uyên Nguyên – 8/3, vinh danh những điều thê thiết!

Ảnh minh họa: Lê Văn Hưng   1. Từ đó, nỗi ám ảnh đeo hoài. Hàng năm vẫn hiện ra, đậm nét hơn, đặc quánh nỗi buồn! Hình ảnh người đàn bà của tất cả đàn bà, “Mẹ Việt Nam Anh Hùng,” trong bài văn xuôi của Phùng Thành Chủng, lững thững quay về từ cõi u uất, kêu oan! Bà tôi được truy tặng danh … Đọc tiếp Uyên Nguyên – 8/3, vinh danh những điều thê thiết!

Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!

Ra vườn, cây chanh vàng rực. Chiều mùa Ðông lạnh lẽo, con mèo hoang nằm mọp trên bờ tường. Mùa Xuân hay là mùa Ðông, cảm xúc buồn hay vui? Có chút nắng le lói cuối chân trời. Mùa Xuân đắp chăn Ðông quạnh quẽ. Con mèo hoang mở mắt nhìn chằm chằm, rồi bỏ đi khi thoáng thấy bóng người. Buổi chiều trong vườn … Đọc tiếp Bốn mùa nhung nhớ bóng quê nhà!

Uyên Nguyên: Những ân tình một thuở, khôn khuây!

Mùa Xuân, nhớ Anh Thiêng! Bao năm lỡ hẹn, với chính mình! Mỗi độ Xuân sang, là mỗi lần nhớ đến Anh, là mỗi lần muốn viết xuống một điều gì giữ lại, dù có thể chỉ cho riêng mình, muốn ôm ấp mãi, bao ân tình một thuở khôn khuây! Anh có ‘Mười Năm Yêu Em,’ còn bằng hữu thương Anh có hơn mười … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Những ân tình một thuở, khôn khuây!

Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Hình minh họa – Uyên Nguyên   Theo Sư về lại núi, Sư ngồi bụng rỗng, không buồn không vui… Con đại bàng xếp cánh đậu xuống nghe kinh. Sư không nói. Buổi trưa nắng dữ, dịu hẳn ở buổi chiều rồi tắt lịm ở buổi tối. Biển óng ả hắt lên màu trăng bạc. Sư ngồi lặng lẽ, gió xuyên qua khoang bụng rỗng, … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Về lại núi Không

Một thuở Mẹ, Cha…

1. Nghèo thì nghèo, tôi vẫn giữ trong nhà một cỗ piano. Chẳng phải học đòi sang trọng. Hầu như tất cả bạn bè, lần đầu đến nhà chơi đều hỏi tôi câu này: “Ðàn piano của ai vậy?” hoặc, “có biết đàn không?” Ðiều đó thật dễ hiểu, vì không mấy ai trong đám bạn thấy hoặc nghe tôi đàn cả. Nhưng tại sao … Đọc tiếp Một thuở Mẹ, Cha…

Xoay Hướng Nào? Cũng Núi, Chướng

Chú tiểu bắt chước Tổ ngồi xoay mặt vào vách, thiền định. Sư đi ngang thấy, nói: “Xoay hướng nào cũng núi, chướng”. – Uyên Nguyên, 08/12/2015 (Ảnh: Bộ sưu tập Tổ Bồ Ðề Ðạt Ma của anh Tâm Nghĩa Ngô Văn Quy)   Đọc tiếp Xoay Hướng Nào? Cũng Núi, Chướng

Phương nào ký ức, dấu quan san…

“Vũ trụ thiền hành tiết điều hơi thở vũ trụ mỉm cười tiến lên thong thả vũ trụ vận hành êm ả thảnh thơi chuyện gì rồi cũng bỏ qua thôi ” (Võ Phiến) Cứ mỗi buổi sáng, hình như đã thành thói quen, anhNgô Văn Quy gọi tôi rất sớm và lúc nào cũng với giọng “dzỗi”: Thấy chưa, lúc nào cũng dzậy không … Đọc tiếp Phương nào ký ức, dấu quan san…

Phận người long đong

Ảnh: Uyên Nguyên Chị mua tờ nhật báo Người Việt, rồi nằm xoài ra đất, lật ngay mục rao vặt tìm chỗ ở. A lô! A lô, xin cho hỏi có phải ở đây có phòng cho share không ạ! … Tôi bước ra ngoài cửa tòa soạn, vô tình nghe được mẩu đối thoại của chị. Mùa Ðông ngự trên thành phố hiu hắt buồn, vì vẫn có … Đọc tiếp Phận người long đong